Trời vừa sáng thì một cơn mưa nặng hạt đổ xuống. Tiếng mưa rơi trên mái chùa vang vọng giữa núi rừng như tiếng lòng người vừa đi qua cửa tử.
Tuyết ngồi trước thềm chùa, ánh mắt lặng như mặt nước sau bão. Cô đã thức suốt đêm, không phải vì đau đớn, mà vì nỗi trống rỗng lan ra khắp cơ thể – như thể sau khi Linh và Mai tan biến, một phần của chính cô cũng không còn.
Bà Thục chậm rãi đi tới, đặt bên cạnh cô một ly trà gừng nóng:
— “Mỗi người đều có một phần bóng tối. Không phải để sợ hãi, mà để nhắc mình đã từng vượt qua.”
Tuyết gật nhẹ, đón ly trà. Hơi ấm len vào bàn tay lạnh cóng.
— “Vậy là… em còn sống.”
— “Sống… là lựa chọn mỗi ngày. Nhưng sống với ký ức thật sự, mới là điều khó nhất.”
Về lại thành phố, Tuyết từ chối tất cả công việc. Cô rút khỏi công ty, đóng tài khoản mạng xã hội, rời khỏi các hội nhóm quen thuộc. Cô chọn sống trong một căn hộ nhỏ ở ngoại ô, nơi có khoảng sân trồng cây, và buổi sáng có nắng xiên qua cửa sổ.
Mỗi sáng, cô viết nhật ký. Không phải để nhớ, mà để không quên những gì mình đã từng im lặng.
Một hôm, khi đang xếp lại những đồ cũ, Tuyết tìm thấy chiếc USB nhỏ được đánh dấu “MH—Final”. Đó là dữ liệu cuối cùng Mai từng gửi trước khi chết, nhưng cô chưa từng dám mở.
Tò mò và lo lắng, Tuyết cắm vào laptop.
Một đoạn video hiện ra. Là Mai – ngồi trong văn phòng, gương mặt không còn sắc sảo mà trĩu nặng.
“Nếu mày đang xem clip này, thì chắc tao không còn nữa. Tao biết có ngày mày sẽ đối mặt với mọi thứ. Tao không trách mày – nhưng tao hy vọng mày hiểu: tao chưa từng muốn chết. Tao chỉ… quá cô đơn.”
Mai dừng lại, ngước nhìn vào máy quay như thể đang nhìn thẳng vào Tuyết.
“Tao không phải người tốt. Nhưng mày cũng không phải kẻ hại tao. Chỉ là tụi mình… không thể cứu nhau.”
Màn hình tắt.
Tuyết ngồi lặng. Gió bên ngoài lùa qua khung cửa hé, làm tấm rèm mỏng lay động như một lời chào cuối cùng.
Một tuần sau, Tuyết trở lại HUY Group. Không phải để làm việc – mà để gặp một người: Giám đốc mới, người từng là cấp phó thân cận của Mai – ông Hùng.
Cô đưa USB, đặt trên bàn ông.
— “Tôi tin anh nên xem cái này. Nó liên quan đến Mai… và những thứ anh nghĩ rằng đã giấu kín.”
Ông Hùng tái mặt.
— “Cô muốn gì?”
— “Tôi không cần tiền, không cần danh. Tôi chỉ cần anh không còn lặp lại điều anh đã làm với Mai.”
Ông Hùng thở gấp. Nhưng rồi gật đầu, như người bị vạch trần không thể phủ nhận nữa.
Tuyết rời đi, nhẹ như thể cuối cùng đã buông được một khối đá trên ngực.
Tối hôm đó, Tuyết mơ thấy một căn phòng trắng. Ở giữa là hai chiếc ghế đối diện nhau. Trên một chiếc, Mai ngồi – vẫn là ánh mắt cũ, mạnh mẽ và cay nghiệt. Nhưng lần này, cô cười.
— “Tao ổn rồi.”
Tuyết ngồi xuống ghế đối diện, cũng mỉm cười.
— “Em cũng vậy.”
Hai người nhìn nhau. Không còn oán trách. Không còn giành giật. Chỉ có sự thừa nhận – rằng dù đã từng tổn thương, họ từng là một phần của nhau.
Khi Tuyết mở mắt, trời đã sáng hẳn. Mặt trời lên cao, xuyên qua mảng mây mỏng, rọi thẳng vào mặt bàn nơi có mảnh gương nứt cuối cùng mà cô chưa dám vứt.
Cô cầm lên, soi vào đó.
Chỉ còn một gương mặt – là chính mình.