MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỒN NGƯỜI – XÁC LẠChương 12: Người Mới Trong Gương

HỒN NGƯỜI – XÁC LẠ

Chương 12: Người Mới Trong Gương

944 từ · ~5 phút đọc

Mấy tuần sau nghi thức “Tam Thức Phản Hồn”, cuộc sống của Tuyết tưởng như đã trở lại bình thường. Không còn những bóng hình vờn quanh giấc ngủ, không còn những lần tỉnh giấc giữa đêm với hơi thở gấp gáp. Mọi thứ yên bình đến mức… đáng nghi.

Cô bắt đầu làm tình nguyện ở một thư viện nhỏ tại quận ven thành phố – nơi chuyên phục vụ sách cổ, tài liệu nghiên cứu văn hóa tâm linh và lịch sử bản địa. Căn nhà nhỏ xíu nằm sâu trong hẻm, tường quét vôi đã bong tróc, nhưng trần cao và yên tĩnh. Đây là không gian hiếm hoi khiến cô cảm thấy không bị quá khứ đè nặng.

Một buổi trưa, trong lúc đang sắp xếp lại kệ sách cũ, Tuyết phát hiện một cuốn nhật ký bọc da, không tiêu đề, không ký tên. Trang đầu tiên có dòng chữ viết tay bằng mực tím:

“Linh hồn chỉ tồn tại khi được soi chiếu. Nhưng gương không phải lúc nào cũng phản ánh đúng.”

Tuyết rùng mình. Cô nhớ lại chiếc gương nứt ở chùa. Rồi nhớ lại giấc mơ cuối cùng gặp Mai. Câu chữ như ai đó đang nhắc cô: hành trình này chưa kết thúc.


Chiều hôm ấy, cô mang quyển nhật ký đến phòng lưu trữ hỏi chú Đức – người phụ trách thư viện đã gần ba mươi năm. Ông nhìn thấy bìa da thì giật mình:

— “Cuốn này… không nằm trong danh mục thư viện. Cô tìm thấy ở đâu?”

— “Kệ thứ tư, hàng trên cùng. Giữa sách văn hóa tín ngưỡng miền Bắc.”

Chú Đức thở dài:

— “Có thể là sách hiến tặng cũ chưa kiểm kê. Nhưng tôi nhớ bìa da kiểu này từng xuất hiện ở một bộ tài liệu nghiên cứu huyền môn bị thất lạc từ những năm 90…”

Tuyết mở tiếp vài trang. Một đoạn khác ghi:

“Gương cổ – nhất là loại được luyện từ hợp kim âm – có khả năng giữ lại hình bóng từng soi vào nó. Dù người đã khuất, ảnh vẫn lưu. Nếu một linh hồn bị vỡ làm ba phần, chiếc gương từng soi nó chính là chìa khóa để hợp nhất… hoặc xóa bỏ mãi mãi.”

Tuyết không thở được.


Đêm đó, cô về lại căn phòng mình ở ngoại ô. Mảnh gương nứt cuối cùng vẫn để trong hộp vải nhung, chưa dám chạm đến từ sau nghi lễ. Bây giờ, cô mở nó ra.

Dưới ánh đèn bàn, mảnh gương phản chiếu gương mặt cô – yên bình. Nhưng khi cô nghiêng nhẹ… một bóng hình khác lập lòe phía sau.

Là một người phụ nữ. Không phải Mai. Không phải Linh.

Một ai đó... hoàn toàn xa lạ.

Tóc dài phủ kín nửa mặt. Ánh mắt không rõ nét, chỉ là vùng tối lặng lẽ. Nhưng hình bóng đó cứ đứng mãi trong gương, như thể đã ở đó rất lâu.

Tuyết đóng hộp vội. Cô đứng dậy, mở hết đèn trong phòng. Đêm dài trôi qua nặng nề, cô không chợp mắt.


Sáng hôm sau, cô tìm đến chùa Chân Mây một lần nữa. Gặp bà Thục, cô kể lại chuyện mảnh gương và hình bóng lạ.

Bà Thục không ngạc nhiên. Bà bảo:

— “Linh và Mai đã tan. Nhưng chiếc gương ấy... từng soi cả ba phần hồn đó. Giờ chỉ còn cô sống. Nhưng chiếc gương chưa bị phong ấn. Nó vẫn lưu hình – và có thể thu nhận những ‘hình’ khác.”

— “Ý bà là… nó như một cánh cổng?”

— “Không phải cổng. Là hồ chứa. Mỗi khi cô nhìn vào gương, nó không chỉ phản ánh cô – mà còn gọi những gì tương tự từng hiện diện.”

Tuyết lặng người. Bà Thục nói tiếp:

— “Cô đang sống trong giai đoạn trống rỗng của linh hồn – sau chia tách và phục hồi. Những bản thể khác, những mảnh hồn lang thang, sẽ bị thu hút bởi khoảng trống đó.”

— “Vậy... người phụ nữ kia là ai?”

Bà Thục thắp một nén nhang, đưa cho Tuyết.

— “Để biết được, cô phải tự hỏi lòng mình: có phải cô thật sự muốn sống tiếp... với một linh hồn không còn nguyên vẹn?”


Tối hôm đó, Tuyết đặt mảnh gương giữa bàn, thắp ba ngọn nến. Cô ngồi xuống đối diện, nhìn thật lâu vào mặt gương.

Bóng người phụ nữ vẫn hiện diện.

Cô lấy giấy, ghi từng câu hỏi:

“Người là ai?”

“Vì sao lại hiện ra?”

“Người cần gì ở tôi?”

Không có tiếng trả lời. Nhưng gương bắt đầu đọng sương. Lạnh như thể có một hơi thở từ bên kia phả ra.

Rồi, dòng chữ hiện lên, mờ dần trên mặt gương:

“Tôi là người từng nhìn qua mắt cô.”

Tuyết hoảng sợ. Tay run.

Cô vội ghi tiếp: “Khi nào? Ở đâu?”

Chữ trên gương tiếp tục hiện:

“Trên cầu Sắt. Một chiều tháng Bảy. Cô đã không nhìn tôi, nhưng tôi đã nhìn cô.”

Tuyết lật sổ nhật ký. Đúng tháng 7 năm ngoái, cô từng đi qua cầu Sắt – nơi đó có một vụ tự tử không rõ danh tính.

Cô lập tức tra báo mạng cũ. Một bài báo nhỏ lẻ hiện ra:

“Nạn nhân nữ không rõ danh tính, khoảng 30–35 tuổi, nhảy sông từ cầu Sắt giữa giờ cao điểm. Không ai nhận diện.”

Tuyết ngồi chết lặng.

Có thể... người phụ nữ ấy đã nhìn cô trong khoảnh khắc cuối cùng. Và cô, khi ấy, chỉ lướt qua mà không biết gì.


Mảnh gương đang thu hút những hồn vất vưởng từng bị ánh mắt cô chạm đến. Và nếu không kịp thời yểm lại, những mảnh hồn ấy có thể tìm cách... mượn xác.

Lần này, không phải vì tội lỗi với Mai.

Mà vì cô đang là... cửa.