MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỒN NGƯỜI – XÁC LẠChương 13: Cửa Sổ Không Mở

HỒN NGƯỜI – XÁC LẠ

Chương 13: Cửa Sổ Không Mở

978 từ · ~5 phút đọc

Từ sau đêm mảnh gương hiện chữ, Tuyết không còn ngủ yên. Mỗi lần nhắm mắt, cô lại nghe thấy tiếng nước chảy róc rách – không rõ từ đâu, không phải tiếng ống nước, cũng không phải tiếng mưa. Mà giống như… ai đó đang đứng sát tai cô, thì thầm bằng tiếng suối.

Cô bắt đầu ghi lại từng chi tiết kỳ quái xảy ra:

Buổi sáng, bàn tay ướt in trên cửa kính dù trời không mưa.

Một mảnh tóc dài rơi trong bồn rửa mặt, dù tóc cô cắt ngắn từ nhiều tháng.

Chuông gió treo trong nhà tự vang lên lúc 3 giờ sáng.

Mọi thứ đều xoay quanh mảnh gương.


Ngày hôm sau, Tuyết tới thư viện, định hỏi chú Đức thêm về cuốn nhật ký lạ. Nhưng hôm ấy, thư viện đóng cửa bất thường. Trên cánh cổng dán tờ giấy viết tay nguệch ngoạc: “Tạm nghỉ do trục trặc kỹ thuật. Xin lỗi.”

Cô thấy lạ, gọi cho chú Đức thì chỉ nhận được hồi âm báo “số máy không liên lạc được”. Trong lòng dấy lên cảm giác bất an.

Cô quay về căn hộ, nơi mọi thứ dường như đang thay đổi từng ngày.


Tối đó, Tuyết bật hết đèn trong nhà, kéo kín rèm. Cô cẩn thận đặt mảnh gương vào hộp gỗ có phủ giấy chu sa, rồi cột chặt bằng chỉ đỏ – cách yểm tạm thời mà bà Thục từng hướng dẫn. Nhưng ngay khi vừa rời khỏi phòng... một âm thanh nhẹ vang lên: “cạch” – tiếng chốt cửa sổ bật ra.

Cửa sổ phòng cô – vốn đã khoá từ bên trong, giờ đang mở toang. Gió đêm lạnh lùa vào, làm rung màn cửa như có ai đứng ngoài thở vào.

Tuyết lao đến, đóng cửa lại. Nhưng rồi cô nhận ra – khung cửa đã gãy chốt. Không ai mở được từ ngoài… trừ khi có ai đang ở trong phòng từ trước.


Cô lập tức liên hệ lại với bà Thục.

Qua điện thoại, giọng bà nghiêm trọng hẳn:

— “Cô phải rời khỏi căn hộ đó ngay. Ngay đêm nay.”

— “Nhưng em vẫn chưa biết người trong gương là ai.”

— “Không quan trọng. Căn hộ của cô đang trở thành điểm tụ. Tức là nơi đó đang phát ra sóng linh – gọi hồn những thực thể từng chịu thiệt thòi, bị lãng quên, hoặc chết oan.”

Tuyết ngập ngừng:

— “Em muốn giúp họ. Ít ra… với người phụ nữ trên cầu Sắt.”

Bà Thục im lặng vài giây.

— “Nếu muốn làm người mở cửa, cô phải sẵn sàng đối mặt với hậu quả. Một khi bắt đầu, cô không thể quay lại.”

— “Em biết.”

— “Vậy thì nghe kỹ: để giúp hồn kia siêu thoát, cô phải tìm được ‘dấu móc’ – vật cuối cùng họ từng chạm vào trước khi chết. Với cô gái cầu Sắt, đó có thể là… đôi giày, chiếc khăn, thậm chí là một mảnh giấy.”

Tuyết gật đầu.


Hôm sau, cô tìm đến hiện trường cũ – cây cầu Sắt bắc ngang con sông đục ngầu, nơi từng xảy ra vụ tự tử tháng 7. Dưới chân cầu, có một bức tường đá thấp – thường là nơi người dân đứng câu cá hoặc nghỉ mát.

Cô hỏi thăm một ông lão câu cá ở đó.

— “Hồi tháng Bảy năm ngoái, có cô nào nhảy cầu ở đây không ông?”

Ông lão gật đầu, nhổm dậy:

— “Có chứ. Cô ấy đứng đó cả buổi chiều. Không ai để ý. Chỉ tới khi dép cô trôi sông, người ta mới ngó lại.”

— “Dép?”

— “Dép vải màu xám. Lúc vớt được một bên, ai đó treo nó vào hàng rào kia kìa.”

Tuyết bước đến hàng rào sắt hoen gỉ bên gốc cây. Trên cọc thép rỉ, vẫn còn buộc một chiếc dép cũ, mốc meo, dính rong rêu. Ai đó vô tình để lại như di vật của người lạ.

Cô run tay tháo chiếc dép ra, gói cẩn thận vào túi vải, mang về.


Tối đó, cô trải chiếu giữa phòng, đặt mảnh gương bên cạnh chiếc dép. Thắp một nén hương. Đốt trầm.

Gió bắt đầu lùa qua dù cửa đóng kín.

Cô nhắm mắt, lẩm bẩm:

— “Nếu chị thật sự nhìn em ngày hôm đó… nếu chị cần một người biết đến sự tồn tại của mình… em ở đây.”

Không gian lạnh đi rõ rệt.

Khi cô mở mắt, mặt gương mờ đi rồi hiện dần – là gương mặt người phụ nữ. Nhưng lần này rõ nét hơn: khoảng ba mươi tuổi, gò má cao, mắt có quầng thâm, đôi môi tím tái.

Gương rung nhẹ. Trên mặt gương xuất hiện dòng chữ run rẩy:

“Tôi tên là Nga. Không ai đến. Không ai gọi tên tôi.”

Tuyết nghẹn họng.

Cô viết lên tờ giấy: “Nga. Chị có muốn siêu thoát không?”

Chữ hiện ra chậm hơn:

“Tôi muốn… có ai nhớ… chỉ một lần.”

Tuyết bật khóc.

— “Chị có gia đình không?”

Chữ đáp:

“Không ai còn sống. Chỉ có tôi… bị mắc kẹt.”

Cô siết chặt tay.

— “Chị đã có tên. Em nhớ chị. Em giữ hình chị. Em không quên.”

Chữ biến mất.

Một làn khói trắng nhẹ nhàng cuộn lên từ mảnh gương rồi tan ra như sương mai. Mặt gương vỡ vụn ngay sau đó – lần này là hoàn toàn. Không còn phản chiếu gì nữa.


Hôm sau, Tuyết mang chiếc dép đến chùa Chân Mây, đặt lên bàn lễ, thắp cho Nga một nén nhang.

Bà Thục đứng sau lưng, nhẹ nhàng nói:

— “Cô đã đóng một cánh cửa, nhưng rất có thể… đã mở ra một sứ mệnh.”

— “Ý bà là gì?”

— “Mảnh linh hồn thứ ba từng là sự đe dọa, nhưng bây giờ, cô lại trở thành điểm nối. Có thể… thay vì là người bị ám, cô sẽ là người nghe thấy những linh hồn câm lặng nhất.”

Tuyết nhìn chấm hương đỏ rực đang tàn dần.

Cô mỉm cười nhẹ:

— “Nếu đó là phần chuộc lỗi… em sẵn sàng.”