MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỒN NGƯỜI – XÁC LẠChương 14: Những Người Không Tên

HỒN NGƯỜI – XÁC LẠ

Chương 14: Những Người Không Tên

881 từ · ~5 phút đọc

Sau lần giúp linh hồn Nga siêu thoát, Tuyết thấy mình như lột xác khỏi lớp vỏ bọc sợ hãi bao năm qua. Cô không còn là người trốn chạy những hình bóng vẩn vơ trong gương. Cô đã hiểu: những thứ tưởng là ám ảnh... đôi khi chỉ là những linh hồn chờ được gọi tên, chờ được biết đến một lần cuối cùng.

Từ đó, mỗi tối cô lại ngồi thiền trước mảnh gương mới – một tấm gương cổ được bà Thục đưa cho, vốn được luyện từ hợp kim âm, dùng để “soi linh” trong các nghi lễ đặc biệt. Gương này không phản chiếu hình dáng, mà chỉ hiện hình “vọng niệm” – những tàn dư ý niệm chưa siêu thoát.

Bà Thục nói với cô:

— “Không phải ai cũng có thể dùng gương này. Cần có ‘dẫn lực’ – tức là người có dư hồn cảm, từng bị phân rã linh hồn. Cô là một trong số ít người đó.”

Tuyết hiểu – trải nghiệm hoán đổi hồn xác với Mai đã khiến linh hồn cô từng vỡ, từng bị xé ra, rồi hàn lại. Nhờ đó, cô trở thành một loại trung gian đặc biệt: không hẳn là người thường, nhưng cũng chưa phải pháp sư.


Một tuần sau, trong lúc đang ngồi đọc lại cuốn nhật ký cũ tìm thêm manh mối, cô vô tình thấy một dòng ghi chú rất mờ ở lề sách:

“Cổng thứ hai – Bến xe miền Đông cũ – ngày 13 tháng 7.”

Cô dò lại nhật ký cá nhân, giật mình: năm ngoái đúng ngày đó, cô từng đi ngang bến xe này lúc đi công tác. Trời khi ấy oi nồng, người thì đông nghẹt. Nhưng lạ thay – trong trí nhớ, cô luôn có cảm giác... như ai đó bám theo sau.

Có thể, linh hồn kế tiếp đã “chạm” vào cô từ hôm đó.


Cô đến bến xe cũ lúc giữa trưa, trời oi bức. Bến xe nay đã dời về nơi mới, chỗ này chỉ còn một vài tuyến tạm hoạt động và rất nhiều xe bỏ hoang. Tuyết đi quanh cổng số hai – một khu hành lang dài với hàng ghế sắt rỉ sét, cửa kính vỡ nát, dây điện chằng chịt.

Bỗng, một ông xe ôm lớn tuổi tiến tới:

— “Cô tìm ai hả?”

Tuyết dè chừng:

— “Dạ, cháu đang tìm lại đồ thất lạc... hồi tháng Bảy năm ngoái có người mất tích ở đây phải không bác?”

Ông lắc đầu, rồi ngập ngừng:

— “Không mất tích… mà chết. Có đứa nhỏ… chắc mười lăm, mười sáu gì đó. Tên Tèo hay gì, lơ xe. Đêm đó nó trốn ngủ ở xe bãi, sáng ra… mất xác. Nhưng nghe đâu không ai báo, không ai đòi. Coi như ‘không có tên’. Bãi rác sau đó đem thi thể đi hỏa táng.”

Tuyết nghe xong, im lặng một lúc. Rồi cảm ơn ông, rảo bước ra khu xe bỏ hoang. Trong lòng trào dâng cảm giác nặng trĩu: một đứa trẻ, chết lặng lẽ trong xe cũ, không tên, không người thân… như bị xoá khỏi thế giới.


Tối đó, cô về phòng, lấy tấm gương âm ra, đặt trước mặt. Trước gương, cô đặt một vé xe cũ, tìm được trong vali từ chuyến đi năm ngoái.

Cô nhắm mắt, tập trung:

— “Nếu em từng đi qua chỗ anh… nếu em từng nhìn thấy anh… thì bây giờ em sẵn sàng lắng nghe.”

Một làn khói lạnh thoát ra. Mặt gương dần hiện lên hình dáng một cậu bé: tóc rối, gò má gầy guộc, ánh mắt lấm lét nhưng không hận thù – chỉ trống rỗng.

Trên mặt gương hiện dòng chữ:

“Tên con là Thạnh. Con mồ côi. Lên thành phố đi lơ xe. Không ai biết.”

Cô đặt tay lên gương, nghẹn lời:

— “Thạnh… em thấy rồi. Giờ chị biết em.”

Chữ tiếp tục hiện:

“Con bị bệnh… chết trong xe. Mấy chú nói đem thiêu. Không ai tới nhận.”

Tuyết cắn môi. Tim cô như vỡ ra từng mảnh. Cậu bé chẳng hề oán trách ai. Chỉ... muốn được nhớ tới một lần.

Cô lặng lẽ lấy một tấm ảnh – vẽ tay khuôn mặt Thạnh, đặt trước gương. Gió nổi lên, rồi mặt gương mờ đi. Cậu bé mỉm cười. Chữ cuối cùng hiện lên:

“Cảm ơn.”

Gương tắt. Tĩnh lặng.


Sáng hôm sau, Tuyết in ảnh vẽ của Thạnh, viết dòng: “Đứa con không ai nhớ” rồi đến bến xe, dán bức ảnh vào tường gạch bên cổng số hai.

Người qua kẻ lại chẳng mấy ai chú ý. Nhưng trong lòng cô, dường như một linh hồn nhỏ vừa có chỗ đứng.


Một buổi chiều, khi đang ngồi viết nhật ký, Tuyết nhận được bưu phẩm lạ. Trong hộp là một chiếc phong bì cũ kỹ, không đề tên người gửi. Bên trong là một mảnh giấy viết tay bằng chữ nắn nót:

“Cháu là người đã giữ họ lại. Nhưng liệu cháu có dám giữ thêm?”

Dưới mảnh giấy là... một mảnh gương cổ khác. Vỡ một góc. Rìa gương khắc ký hiệu lạ.

Tuyết sững người.

Ai đó đang theo dõi cô.

Ai đó biết chuyện cô đang làm.

Và... đưa cô bước vào vòng tròn sâu hơn – nơi không chỉ là những linh hồn cô từng gặp, mà có thể là những linh hồn muốn dùng cô để quay lại.