MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Khói Bếp Tìm VềChương 3

Hương Khói Bếp Tìm Về

Chương 3

1,071 từ

Sau những bữa cơm cháy no nê của nội, khi mặt trời đã leo lên tới ngọn tre và bắt đầu rải những vệt nắng vàng như mật xuống những con đường đất đỏ, cũng là lúc lũ trẻ chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình "chinh phục" thế gian. Với những đứa trẻ thành phố, đồ chơi là những mô hình nhựa bóng bẩy mua ở cửa hàng; nhưng với lũ chúng tôi, cả một "công xưởng" đồ chơi khổng lồ nằm ngay dưới những tán lá cây trong làng.

Đặc biệt nhất, thứ vũ khí có thể khiến mọi đứa con trai trong làng mê mẩn đến quên cả ngủ trưa, chính là những chiếc súng ống thụt.

Sáng hôm ấy, tôi và thằng Đen hẹn nhau ở gốc cây xoan già phía sau đình làng. Cây xoan mùa này lá xanh mướt, những chùm quả xoan bắt đầu chín, tròn lẳn và cứng như những viên bi nhỏ. Đó chính là "đạn" cho những trận giả của chúng tôi.

— Thành ơi! Nhìn này, tao vừa kiếm được đoạn tre đực già đanh, đảm bảo thụt một phát là nổ to như pháo tết! — Thằng Đen vừa nói vừa giơ lên hai đoạn tre nhỏ bằng ngón tay cái, được nó gọt giũa tỉ mỉ.

Để làm được một chiếc ống thụt ra hồn, đòi hỏi sự kiên nhẫn chẳng kém gì nội nấu cơm. Chúng tôi chọn những cành tre đực có lòng ống nhỏ và khít. Thân ống dài khoảng một gang tay, còn cái "thụt" – phần dùng để đẩy đạn – được làm từ một thanh tre gọt tròn vừa khít với lòng ống. Chỉ cần một chút hở thôi, hơi sẽ thoát ra ngoài và tiếng nổ sẽ xì xì như tiếng bong bóng nổ, chứ không thể "bộp" một phát thật giòn dã.

Cái Títt cũng lân la chạy theo. Dù là con gái, nhưng nó chẳng bao giờ chịu đứng ngoài cuộc. Nó nhận nhiệm vụ quan trọng nhất: "Hậu cần đạn dược". Nó vạch những tán lá thấp, hái đầy một túi nilon những quả xoan xanh, quả nào quả nấy đều chằn chặn.

— Này, đạn đây! Đứa nào thắng thì lát nữa tao cho thêm vài quả khế ngọt nhà bà Tám! — Cái Títt dõng dạc ra điều kiện.

Cuộc chơi bắt đầu. Tôi và thằng Đen chia mỗi đứa một bên rặng xoan. Chúng tôi bò lổm ngổm dưới những bụi cây dại, quần áo lấm lem bụi bẩn và cỏ may bám đầy gấu quần. Cảm giác hồi hộp khi rình rập đối phương giữa không gian vắng lặng của buổi trưa hè thật khó tả. Tai tôi dỏng lên nghe tiếng sột soạt của lá khô, mắt đảo liên hồi qua những tán lá sầu đông.

"Bộp!"

Một tiếng nổ đanh gọn vang lên bên tai trái. Thằng Đen đã khai hỏa. Viên quả xoan sượt qua vai tôi, rơi xuống đất. Tôi nhanh tay nạp đạn vào ống thụt. Quy trình này phải thật nhanh: Đút một quả xoan vào đầu ống, lấy thanh tre đẩy sâu xuống đáy để tạo áp suất khí, sau đó nạp thêm một quả nữa ở miệng ống.

Tôi nín thở, thấy cái đầu khét nắng của thằng Đen ló ra sau gốc cây xoan già. Tôi nhắm thật chuẩn, tay đẩy mạnh thanh thụt.

"Póc!"

Tiếng nổ vang lên giòn dã trong không gian tĩnh mịch. Viên đạn quả xoan bay vút đi, trúng ngay bắp tay thằng Đen. Nó kêu lên một tiếng rồi ngã lăn ra bãi cỏ, cười nắc nẻ: — Được lắm cu Tí! Ống của mày hơi kín đấy, nổ ác thật!

Chúng tôi cứ thế mải mê với trận chiến giả tưởng của mình. Những tiếng "bộp", "póc" liên hồi vang lên, phá tan cái sự im lìm của làng quê buổi trưa. Trong mắt chúng tôi lúc đó, rặng xoan già không còn là nơi che bóng mát nữa, mà là một chiến trường thực thụ, nơi những "chiến binh" chân đất đang bảo vệ lãnh thổ của mình.

Giữa cuộc chơi, cái Títt bất ngờ hét lớn: — Chạy mau! Ông nội Thành ra gọi về ngủ trưa kìa!

Ba đứa chúng tôi giật mình, nhìn ra phía con đường nhỏ. Nội tôi đã đứng đó tự bao giờ, tay cầm chiếc quạt nan, gương mặt nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại lấp lánh ý cười. Với người lớn, buổi trưa là để nghỉ ngơi sau những giờ ra đồng vất vả, nhưng với chúng tôi, buổi trưa là thời gian "vàng" để sống trọn với niềm vui trẻ thơ.

Tôi hớt hải giấu chiếc ống thụt vào lưng quần, chạy về phía nội. Thằng Đen và cái Títt cũng nhanh chân lẩn vào ngõ nhỏ.

Về đến nhà, tôi bị nội bắt nằm lên phản gỗ để "kiểm điểm". Nhưng thay vì mắng mỏ, nội lại cầm chiếc ống thụt của tôi lên, ngắm nghía rồi bảo: — Tre này còn xanh quá, muốn nổ to và bền thì phải ngâm nước vôi vài ngày, rồi phơi khô trong bóng râm. Để chiều nội làm cho cái khác, thụt cho nó ra trò.

Tôi tròn mắt nhìn nội. Hóa ra, nội cũng từng là một "chiến binh" rặng xoan như tôi. Nội kể rằng ngày xưa, đồ chơi còn hiếm hơn bây giờ, lũ trẻ chỉ có ống thụt, diều giấy và những quân xe bằng đất sét. Những thứ đồ chơi ấy tuy giản đơn, nhưng nó dạy người ta cách kiên nhẫn, cách quan sát thiên nhiên và cách trân trọng những gì mình tự tay làm ra.

Nằm trên bộ phản gỗ mát rượi, hương mùi quả xoan nồng nồng vẫn còn vương trên kẽ tay, tôi chìm vào giấc ngủ giữa những tiếng ve ngân. Trong cơn mơ màng, tôi thấy mình cùng thằng Đen và cái Títt bay trên những cánh đồng, trên tay là những chiếc ống thụt bằng vàng, bắn ra những tiếng nổ như những nốt nhạc vui nhộn của tuổi thơ.

Rặng xoan già vẫn đứng đó, chứng kiến hết thế hệ này đến thế hệ khác lớn lên. Những quả xoan rơi rụng xuống đất rồi lại nảy mầm, cũng như ký ức về những tiếng súng thụt giòn tan sẽ mãi mãi nảy mầm trong trái tim tôi, dù sau này tiếng ồn ào của phố thị có cố tình khỏa lấp đi chăng nữa.