1,134 từ
Những cơn gió tháng Năm bắt đầu lồng lộng thổi về từ phía chân trời, mang theo hơi nóng của mùa hè và cả cái mùi thơm thoang thoảng của những cánh đồng sắp bước vào vụ gặt. Ở quê tôi, gió không chỉ để giải nhiệt, gió còn là "đường cao tốc" của những ước mơ. Khi những ngọn tre đầu làng bắt đầu nghiêng ngả, lũ trẻ chúng tôi biết rằng: mùa diều đã đến.
Không giống như đám trẻ bây giờ có những con diều vải hình siêu nhân hay máy bay rực rỡ mua sẵn, con diều của chúng tôi ngày ấy được khai sinh từ những thứ "rác thải" quý giá nhất trong nhà.
Sáng hôm ấy, tôi lén nội lục tìm trong chồng báo cũ của ông giáo – bố tôi – những tờ giấy đã ngả màu vàng ố. Thằng Đen phụ trách phần "khung xương" bằng cách vót những thanh tre già lấy từ bụi tre đực sau vườn. Thanh tre phải được vót thật đều, vừa dẻo để uốn cong làm cánh, vừa cứng để làm trục dọc cho diều không bị chao đảo trước những cơn gió lồng lộng.
Nhưng thành phần quan trọng nhất, thứ "keo dính" thần kỳ nối liền những tờ báo cũ lại với nhau, chính là cơm nguội.
Tôi xuống bếp, múc một bát cơm nguội còn sót lại từ bữa sáng, rồi dùng thìa tán thật nhuyễn cho đến khi cơm bết lại, dẻo quánh. Cái Títt ngồi bên cạnh, tỉ mẩn phết từng chút cơm nguội lên mép giấy. Nó vừa làm vừa cằn nhằn: — Thành phải phết cho đều tay vào, chỗ này ít cơm quá diều nó bung ra giữa trời là hết cứu đấy!
Chúng tôi hì hục cả buổi trưa, dán dán cắt cắt. Con diều của chúng tôi không có màu sắc sặc sỡ, thân nó đầy những con chữ của tờ báo cũ và cái mùi nồng nồng của cơm nguội đang khô dần dưới nắng. Phần đuôi diều được làm từ những dải giấy dài, dán nối vào nhau để tạo sự thăng bằng. Cuối cùng, chúng tôi mượn được của nội một cuộn dây thừng loại nhỏ nhưng rất chắc chắn.
— Xong rồi! Đỉnh của chóp luôn! — Thằng Đen giơ cao con diều báo, mắt nó sáng rực lên.
Buổi chiều, khi nắng đã nhạt màu và gió bắt đầu thổi mạnh trên triền đê, ba đứa chúng tôi hăm hở chạy ra phía cánh đồng vừa mới gặt xong một nửa. Không gian rộng thênh thang, chỉ có tiếng gió rít qua tai và mùi rơm rạ khô ngai ngái.
— Để tao đâm (phóng) diều cho! Thành cầm dây chạy nhé! — Thằng Đen chỉ huy.
Tôi cầm cuộn dây, chạy ngược hướng gió. Thằng Đen giơ cao con diều quá đầu, chờ đợi một luồng gió mạnh. "Phóng đi!" – Tôi hét lớn. Thằng Đen buông tay, con diều khựng lại một nhịp rồi như có một bàn tay vô hình nâng bổng lên, nó chao đảo vài vòng trước khi bắt đầu ăn gió và vút lên cao.
Tôi nới lỏng dây, đôi chân trần chạy miệt mài trên những gốc rạ khô đâm vào da thịt đau nhói, nhưng lúc đó tôi chẳng còn cảm giác gì ngoài sự phấn khích tột độ. Con diều báo cũ kỹ, dán bằng những hạt cơm nguội vụng về, giờ đây đang kiêu hãnh bay giữa bầu trời xanh ngắt. Nó nhỏ dần, nhỏ dần, rồi chỉ còn là một chấm đen bé xíu đậu trên đám mây trắng.
— Nhìn kìa! Nó bay cao hơn cả diều thằng Lợi "sứt" rồi! — Cái Títt nhảy cẫng lên, hai bím tóc vung vẩy theo nhịp chân.
Chúng tôi ngồi xuống triền đê, tay tôi giữ chặt sợi dây đang căng lên vì gió. Cảm giác sợi dây rung rung truyền vào lòng bàn tay giống như một sợi dây liên kết giữa mặt đất và bầu trời. Lúc đó, tôi có cảm giác như mình không chỉ đang thả diều, mà đang thả đi những khát khao của chính mình. Tôi ước mình cũng có đôi cánh như con diều kia, để được bay qua khỏi lũy tre làng, bay đến những vùng đất xa lạ mà tôi chỉ được nghe qua những câu chuyện kể của ông nội.
Thằng Đen nằm ngửa trên cỏ, miệng ngậm một cọng cỏ gà, mắt lim dim nhìn lên trời: — Thành này, mày có nghĩ con diều nó nhìn thấy được cả thành phố không?
— Chắc là có đấy. Nó cao thế kia mà. — Tôi đáp, mắt vẫn không rời "đứa con tinh thần" của mình.
— Tao ước gì sau này mình cũng được cao như con diều, để nhìn xem thế giới ngoài kia to thế nào. — Thằng Đen nói giọng mơ màng.
Cái Títt thì chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, tay vân vê tà áo. Nó không nói gì, nhưng tôi thấy trong mắt nó phản chiếu hình ảnh con diều đang chao lượn. Tuổi thơ của chúng tôi đơn giản là thế, niềm vui nằm gọn trong một tờ giấy báo và mấy hạt cơm nguội, nhưng khát vọng thì lại rộng lớn đến vô cùng.
Khi hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ rực cả cánh đồng, gió nhẹ dần, tôi bắt đầu thu dây. Con diều từ từ hạ cánh, đáp xuống ruộng rơm một cách êm ái. Một vài hạt cơm nguội đã khô trắng, bong ra khỏi mép giấy, nhưng con diều vẫn nguyên vẹn. Chúng tôi nâng niu nó như nâng niu một báu vật, cẩn thận mang về để dành cho buổi chiều mai.
Về đến ngõ, mùi khói bếp từ nhà nội lại bắt đầu bay ra, thơm nồng mùi cá kho gừng. Nội đứng ở cổng, che tay nhìn chúng tôi, cười móm mém: — Diều của "ông tướng" hôm nay bay cao nhất xóm đấy nhé, nội đứng đây còn nhìn thấy chữ trên tờ báo cơ mà!
Tôi cười toe toét, trong lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp khó tả. Những hạt cơm nguội vốn dĩ chỉ để lấp đầy dạ dày, nhưng trong những ngày tháng ấy, nó còn gắn kết những tờ giấy báo cũ thành một giấc mơ bay bổng.
Nhiều năm sau, khi đứng giữa những tòa nhà cao tầng bọc kính, nhìn những con diều hiện đại đủ hình thù, màu sắc rực rỡ dưới ánh đèn điện, tôi vẫn thấy nhớ da diết con diều giấy báo của mình. Bởi vì tôi biết, chẳng có loại keo dính đắt tiền nào bền chặt bằng tình bạn của chúng tôi, và chẳng có con diều nào có thể chở được nhiều ước mơ hơn con diều dán bằng cơm nguội ngày ấy.