MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Khói Bếp Tìm VềChương 7

Hương Khói Bếp Tìm Về

Chương 7

1,021 từ

Nếu người thành phố coi con trâu là biểu tượng của nhà nông, thì với lũ trẻ chúng tôi, con trâu vừa là người bạn, vừa là một "chiến mã" dũng mãnh trên những thảo nguyên xanh ngát của triền đê. Chăn trâu không đơn thuần là một công việc giúp đỡ bố mẹ, đó là một đặc quyền, một tấm vé để chúng tôi thoát khỏi sự kìm kẹp của sách vở và những bức vách đất để hòa mình vào sự tự do của trời đất.

Sáng hôm đó, sau khi ăn vội bát cơm nguội, tôi dắt con trâu đực có cặp sừng cong vút, tên là con Pháo, ra khỏi chuồng. Thằng Đen và cái Títt đã đợi sẵn ở đầu ngõ, mỗi đứa cưỡi trên lưng một con trâu cái thong dong.

— Thành! Hôm nay ra đồng xa nhé, nghe nói cỏ ở phía bến đò ngọt lắm, trâu ăn vào là béo mầm ngay! — Thằng Đen đứng trên lưng trâu, tay cầm roi tre vung vẩy như một vị tướng thực thụ.

Đoàn "kỵ binh" chân đất của chúng tôi lững thững tiến ra phía cánh đồng. Ngồi trên lưng trâu là một trải nghiệm tuyệt vời. Cái lưng trâu rộng bản, ấm sực và nhấp nhô theo từng bước chân chậm rãi. Mùi lông trâu nồng nồng quyện với mùi cỏ khô tạo nên một thứ hương vị đặc trưng mà chỉ những kẻ chăn trâu mới hiểu. Tôi nằm dài trên lưng con Pháo, mắt lim dim nhìn những đám mây trắng xốp trôi lững lờ trên đỉnh đầu, cảm giác như mình đang cưỡi trên một đám mây biết đi.

Nhưng thế giới chăn trâu không chỉ có sự bình yên. Đó còn là nơi nảy sinh những cuộc "thư hùng" nảy lửa.

Khi ra đến bến đò, chúng tôi gặp nhóm thằng Lợi "sứt" ở xóm dưới. Hai nhóm chăn trâu vốn chẳng ưa gì nhau vì thường xuyên tranh giành những vạt cỏ tươi nhất.

— Này lũ xóm trên, chỗ này tụi tao đến trước! Biến ra chỗ khác mà chăn! — Thằng Lợi sừng sộ, tay cầm chiếc súng cao su lăm lăm.

Thằng Đen không vừa, nó nhảy phắt từ lưng trâu xuống đất, nghếch mặt lên: — Đồng là của chung, ai thả trước ăn trước, ai thả sau ăn sau. Mày muốn gì?

Cuộc khẩu chiến nhanh chóng chuyển thành một trận "đánh trận giả" quy mô lớn. Vũ khí của chúng tôi là những quả dại, những nắm bùn khô và cả những cọng cỏ gà dai ngoắt. Hai bên hò hét vang cả một góc trời. Trong lúc hỗn loạn, tôi bị trượt chân ngã sấp mặt xuống một hố bùn sâu, đầu gối đập mạnh vào một mảnh sành vỡ ẩn dưới cỏ.

Đau nhói. Máu bắt đầu chảy ra đỏ thẫm trên lớp bùn đen.

— Thành! Mày sao thế? — Cái Títt hớt hải chạy lại, mặt nó tái mét khi thấy vết thương của tôi.

Trận chiến ngay lập tức dừng lại. Ngay cả thằng Lợi "sứt" cũng chạy đến, vẻ mặt hối lỗi. Cái Títt nhanh tay hái nắm lá nhọ nồi dọc triền đê, đưa lên miệng nhai nát rồi đắp thẳng vào vết thương của tôi. Vị chát của lá xanh hòa vào cái đau rát khiến tôi cắn chặt môi để không bật khóc.

— Đừng khóc, để tao băng cho. Nội bảo lá này cầm máu tốt lắm. — Cái Títt vừa nói vừa xé một dải vải nhỏ từ chiếc khăn mùi soa sạch sẽ nhất của nó để buộc lại đầu gối cho tôi.

Chiều hôm đó, chúng tôi không đánh nhau nữa. Hai nhóm ngồi lại với nhau trên triền đê, chia nhau những củ khoai nướng lấm lem tro bếp. Thằng Đen vỗ vai tôi: — Coi như là vết sẹo anh hùng đầu đời đi Thành. Đứa nào chăn trâu mà chẳng có vài vết sẹo trên người mới là đàn ông chứ!

Tôi nhìn xuống vết thương đã được băng bó cẩn thận, cảm thấy cái đau dường như dịu đi nhiều. Nắng chiều bắt đầu tắt, nhuộm một màu vàng đỏ rực rỡ lên dòng sông. Tiếng mõ trâu lốc cốc vang lên đều đặn khi cả lũ bắt đầu dắt trâu về làng.

Về đến nhà, tôi đi khập khiễng vào bếp. Nội đang ngồi nhóm lửa, thấy chân tôi băng bó liền thở dài: — Lại nghịch ngợm rồi hả con? Đưa đây nội xem nào.

Nội tháo dải băng của cái Títt ra, rửa vết thương bằng nước muối nhạt rồi bôi thêm một lớp cao sao vàng thơm nồng. Nội không mắng, chỉ khẽ bảo: — Sẹo trên chân rồi sẽ mờ, nhưng đừng để sẹo trong lòng nhé con. Lần sau chơi với bạn phải nhường nhịn nhau một chút.

Đêm đó, tôi nằm trong màn, nghe tiếng muỗi vo ve và tiếng mưa rào nhẹ rơi trên tàu lá chuối ngoài cửa sổ. Vết thương ở đầu gối thỉnh thoảng lại nhói lên, nhắc tôi nhớ về buổi chiều đầy biến động trên triền đê. Tôi đưa tay sờ vào lớp băng, chợt thấy lòng ấm áp lạ lùng.

Vết sẹo ấy, sau này đúng như lời thằng Đen nói, đã trở thành một dấu ấn không thể xóa nhòa của tuổi thơ. Nó không chỉ là dấu vết của một trận ngã, mà là minh chứng cho tình bạn giữa tôi, thằng Đen và cái Títt; là minh chứng cho sự bao dung của nội và cả cái sự ngông cuồng, dại dột nhưng đầy nghĩa khí của những đứa trẻ chăn trâu.

Mỗi khi nhìn vào vết sẹo mờ trên đầu gối bây giờ, tôi lại như nghe thấy tiếng mõ trâu lốc cốc giữa buổi chiều tà, ngửi thấy mùi lá nhọ nồi chát đắng và thấy lại gương mặt lo lắng của cái Títt dưới ánh nắng chiều năm ấy. Những vết sẹo "anh hùng" ấy chính là những nốt nhạc trầm trong bản hòa tấu tuổi thơ, khiến cho giai điệu ấy trở nên sâu sắc và đáng nhớ hơn bao giờ hết.