MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủJulian ThorneChương 10: Những tàn tro và bình minh mới

Julian Thorne

Chương 10: Những tàn tro và bình minh mới

2,233 từ · ~12 phút đọc

Dãy núi Carpathian lùi lại phía sau, chỉ còn là những cái bóng tím thẫm in trên nền trời đang dần chuyển sang sắc xanh lơ của buổi sớm đầu tiên trong kỷ nguyên mới. Julian Thorne ngồi trong khoang tàu hạng nhất của chuyến tàu xuyên lục địa, hướng về phía Tây. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy khổng lồ đang đưa nhân loại rời xa bóng tối của những giáo điều cũ kỹ để tiến vào một thời đại của thép, điện năng và những ẩn số mới. Những năm tháng cuối cùng của thế kỷ trước đã chính thức khép lại bằng một vụ nổ kinh thiên động địa trên đỉnh núi Bucegi, nhưng dư chấn của nó vẫn còn rung động trong từng tế bào của người thám tử đặc nhiệm.

Thorne nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa sổ kính. Gương mặt anh gầy sạm đi, đôi mắt xám sắc lạnh giờ đây hằn sâu những quầng thâm của sự mệt mỏi nhưng ánh lên một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Trên đùi anh là cuốn sổ tay bọc da đã sờn rách, chứa đựng lịch sử của những vụ án kinh điển từ London, Vienna, Paris cho đến Berlin. Những trang giấy ghi chép về Hội Anh em Sự hủy diệt, về thấu kính hồng ngọc và những âm mưu điều khiển sóng não giờ đây chỉ còn là những dòng tư liệu cho hậu thế.

Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng bạc, bên trong là mẩu tàn tích cuối cùng của thiết bị tại pháo đài: một mảnh pha lê bị cháy xém nhưng vẫn lấp lánh thứ ánh sáng nhân tạo.

“Một thế giới mới.” Thorne khẽ thì thầm, giọng anh tan vào tiếng rít của gió qua khe cửa.

Cánh cửa khoang tàu trượt mở. Một người phục vụ mang vào khay trà nóng và tờ báo buổi sáng vừa được lấy từ ga dừng chân cuối cùng ở biên giới Romania. Thorne đón lấy tờ báo, tiêu đề lớn đập vào mắt anh: “Sự cố điện quang kỳ lạ tại vùng Carpathian – Các nhà khoa học cho rằng đó là hiện tượng thiên văn hiếm gặp”.

Anh khẽ nhếch môi. Sự thật luôn được bao phủ bởi những lớp màn bảo vệ của sự thiếu hiểu biết hoặc sự cố tình lờ đi của chính quyền. Đối với thế giới ngoài kia, Von Thule và pháo đài của ông ta chưa bao giờ tồn tại. Sự bình yên giả tạo đã được thiết lập lại.

“Thưa ngài, chúng ta sẽ tới Vienna trong vài giờ nữa.” Người phục vụ cung kính nói. “Ngài có cần đặt thêm gì cho bữa trưa không?”

“Một tách cà phê đen đặc, không đường. Và làm ơn cho tôi một chút không gian yên tĩnh.” Thorne đáp ngắn gọn, ánh mắt anh không rời khỏi những dòng tin tức.

Khi chỉ còn lại một mình, Thorne bắt đầu công việc mà anh luôn làm sau mỗi chuyên án lớn: phân tích sự thất bại và thành công dưới góc độ khoa học thuần túy. Anh đặt mảnh pha lê lên một tấm vải trắng, dùng chiếc kính lúp cầm tay để quan sát cấu trúc phân tử đã bị biến đổi do nhiệt lượng cực lớn.

“Von Thule đã đúng về một điều.” Thorne suy nghĩ. “Khoa học đang tiến nhanh hơn đạo đức con người. Chúng ta đang tạo ra những vị thần bằng sắt thép trong khi tâm hồn vẫn còn mang xiềng xích của sự tham lam.”

Anh nhớ lại ánh mắt của Alastair vào giây phút cuối cùng. Đó không phải là ánh mắt của một kẻ phản bội, mà là của một người lính đã lạc lối trong mê cung của những lý tưởng cực đoan. Alastair, Madame Claire, và cả tên Kiến trúc sư điên rồ kia, tất cả đều là những sản phẩm của một thời đại quá đề cao lý trí mà bỏ quên đi những giá trị nhân bản cơ bản nhất.

Vụ án tại pháo đài Transylvania không chỉ là một cuộc đấu súng; đó là một cuộc đấu trí giữa hai quan điểm về tương lai. Một bên muốn dùng công nghệ để cưỡng ép trật tự, và một bên — là anh — muốn bảo vệ sự tự do của ý chí, dù sự tự do đó đôi khi dẫn đến hỗn loạn.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, nhưng lần này nó mang nhịp điệu quen thuộc. Maurice Lefebvre bước vào, ông ta đã thay bộ quân phục bằng một bộ đồ dân sự giản dị hơn, nhưng khẩu súng lục vẫn lộ ra thấp thoáng dưới nếp áo.

“Anh vẫn không chịu nghỉ ngơi sao, Julian?” Lefebvre ngồi xuống đối diện, tự tay rót cho mình một chén trà.

“Nghỉ ngơi là một khái niệm xa xỉ khi những ẩn số vẫn chưa được giải hoàn toàn, Maurice. Anh đã kiểm tra danh sách thương vong tại pháo đài chưa?”

Lefebvre thở dài, nét mặt trở nên nghiêm trọng. “Chúng tôi tìm thấy thi thể của các nhà khoa học, và có vẻ như cả Von Thule. Nhưng... không thấy dấu vết của Madame Claire. Có người báo cáo đã thấy một cỗ xe ngựa không phù hiệu lao xuống thung lũng ngay trước vụ nổ.”

Thorne không ngạc nhiên. Những kẻ như Claire luôn có bản năng của loài mèo, luôn tìm được cách hạ cánh an toàn bằng bốn chân.

“Cô ta chỉ là một nhánh của cái cây đã bị đốn hạ. Nhưng bộ rễ thì vẫn còn đó, Maurice. Hội Anh em có thể đã tan rã, nhưng những tổ chức tương tự sẽ mọc lên. Thế kỷ này sẽ chứng kiến những cuộc chiến tranh không chỉ bằng gươm giáo, mà bằng thông tin, bằng sóng vô tuyến và những vũ khí mà chúng ta chưa thể gọi tên.”

“Anh làm tôi thấy sợ tương lai đấy.” Lefebvre cười nhạt. “Ít nhất thì lúc này, Paris và London có thể ngủ yên. Anh đã cứu mạng hàng triệu người, Julian. Dù họ sẽ chẳng bao giờ biết tên anh để mà biết ơn.”

“Tôi không làm điều đó để được biết ơn.” Thorne đứng dậy, đi về phía bản đồ châu Âu treo trên vách khoang tàu. “Tôi làm điều đó vì sự cân bằng. Sự thật cần một người gác đền không vụ lợi.”

Con tàu tiến vào ga Vienna khi ánh nắng chiều vàng vọt hắt xuống những mái vòm cung điện. Thorne và Lefebvre bước xuống sân ga giữa dòng người tấp nập. Những quý bà quý ông vẫn đang bàn tán về cuộc triển lãm thế giới sắp tới, về những bản nhạc mới của Mahler, hoàn toàn không hay biết về thảm họa vừa bị ngăn chặn.

Tại một góc khuất của nhà ga, một người đàn ông lạ mặt tiến lại gần Thorne, đưa cho anh một chiếc phong bì phong sáp kín đáo. Thorne mở ra, bên trong là một tấm vé tàu đi London và một mẩu giấy nhỏ với nét chữ viết tay sắc sảo: “Bố cục đã được sắp xếp lại. Chào mừng anh trở về với phố Baker. Có một vụ án mạng kỳ lạ tại Bảo tàng Anh Quốc đang chờ anh.”

Thorne khẽ mỉm cười. Một vụ án mới. Một thách thức mới. Đó là định mệnh của anh — một vòng lặp không hồi kết của những bí ẩn và giải đáp.

“Anh sẽ về Anh ngay tối nay chứ?” Lefebvre hỏi khi thấy Thorne cất tấm vé vào túi.

“London là nhà, Maurice. Và dường như London cũng là nơi mà những bóng ma của quá khứ thích tụ hội nhất. Anh thì sao?”

“Tôi quay lại Paris. Tôi nghĩ mình sẽ đề đạt lên Bộ Nội vụ về việc thành lập một đơn vị điều tra đặc biệt dựa trên những phương pháp của anh. Chúng ta cần khoa học để chống lại những tội phạm của khoa học.”

Hai người đàn ông bắt tay nhau — một sự cam kết ngầm giữa hai chiến binh của lý trí. Khi Lefebvre rời đi, Thorne đứng lại một mình giữa sân ga Vienna. Anh nhìn những luồng hơi nước từ đầu máy tỏa ra, che mờ những gương mặt hành khách. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình như một phần của chính những luồng hơi nước kia: hiện hữu, tác động mạnh mẽ, nhưng luôn luôn tan biến vào hư không khi nhiệm vụ hoàn thành.

Đêm đó, trên chuyến tàu trở về London, Thorne ngồi bên bàn viết. Anh mở cuốn sổ tay ra và bắt đầu viết những dòng cuối cùng cho chương tiểu thuyết cuộc đời mình vừa trải qua.

“Mạch truyện của một vụ án có thể kết thúc bằng một sự thật được phơi bày, nhưng mạch truyện của nhân loại thì không. Mỗi sự thật được tìm thấy chỉ là lớp vỏ ngoài của một bí ẩn sâu xa hơn. Von Thule nghĩ rằng ông ta có thể làm kiến trúc sư cho tâm hồn con người, nhưng ông ta quên rằng vẻ đẹp của tâm hồn nằm ở chính sự bất toàn và không thể dự đoán của nó.”

Thorne dừng bút, nhìn ra bóng tối bao trùm qua cửa sổ. Anh nghĩ về những vụ án sắp tới. Bảo tàng Anh Quốc... những cổ vật từ Ai Cập hay Hy Lạp mang theo những lời nguyền hay những mật mã chưa được giải? Mỗi vụ án mạng không chỉ là một cái chết vật lý; nó là một sự đứt gãy trong dòng chảy của xã hội mà anh phải là người hàn gắn lại bằng logic và thực nghiệm.

Ngôn từ của anh luôn giản dị, chuẩn mực. Anh không thích miêu tả hoa mỹ những nỗi đau hay những cảm xúc cực đoan. Đối với Julian Thorne, một thi thể là một hiện trường vật lý, một lời nói dối là một sự mâu thuẫn trong hệ thống dữ liệu. Anh tách biệt mình khỏi thế giới để có thể quan sát nó một cách khách quan nhất.

“Thưa ngài Thorne, trà của ngài.”

Tiếng người phục vụ cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Thorne gật đầu cảm ơn. Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng thanh thoát nơi đầu lưỡi. Anh nhìn lại tấm bản đồ. Từ những năm cuối của thế kỷ mười chín đầy biến động này, anh đã xây dựng nên một danh tiếng thầm lặng nhưng vững chắc. Những kẻ mua quyền sở hữu trí tuệ, những trang web phân phối tin tức mật (vốn là những bản tin bằng điện tín của thời đại đó) luôn săn đón những báo cáo điều tra của anh.

Nhưng đối với Thorne, giá trị của mỗi vụ án không nằm ở số tiền hay danh tiếng. Nó nằm ở khoảnh khắc mà mọi mâu thuẫn được giải mã, khi sự thật hiện ra trần trụi và hoàn mỹ như một phương trình toán học đã được chứng minh.

Đoàn tàu vượt qua biên giới, tiếng còi vang lên xé toạc màn đêm. London đang đợi anh. Phố Baker với những buổi chiều sương mù và những cuộc đối thoại ngắn gọn, chính xác với các cộng sự đang đợi anh. Những vụ án kinh điển và đáng sợ với những bí mật ẩn giấu sâu bên trong vẫn đang âm thầm diễn ra trong những dinh thự quý tộc hay những xóm nghèo ven sông Thames.

Thorne đóng cuốn sổ lại. Anh lấy chiếc kính lúp, lau sạch lớp bụi mờ trên mặt kính rồi cất cẩn thận vào hộp nhung.

“Vở kịch chưa bao giờ kết thúc.” Anh tự nhủ. “Nó chỉ vừa mới thay đổi bối cảnh mà thôi.”

Bình minh bắt đầu ló rạng phía chân trời Đông. Những tia nắng đầu tiên của thế kỷ mới rọi vào khoang tàu, làm bừng sáng khuôn mặt của người thám tử. Julian Thorne đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác, sẵn sàng bước xuống sân ga Victoria một lần nữa. Anh bước đi với phong thái của một cựu đặc nhiệm — vững chãi, cảnh giác và đầy quyền uy.

Dòng người bắt đầu tấp nập trên sân ga. Thorne hòa vào đám đông, một bóng dáng xám tro giữa những sắc màu rực rỡ của thời đại mới. Anh không để lại dấu vết, ngoại trừ những vụ án đã được giải quyết và những sự thật đã được trả về đúng vị trí của chúng.

Thế giới có thể thay đổi, máy móc có thể thay thế sức người, và những đế chế có thể sụp đổ, nhưng chừng nào còn có những bí mật ẩn giấu trong bóng tối, chừng đó Julian Thorne sẽ còn tiếp tục hành trình của mình. Một hành trình đi tìm sự thật giữa một thế giới đầy dối trá, bằng tất cả sự điềm tĩnh và trí tuệ của một người thợ săn bóng đêm.

Con tàu dừng hẳn. Tiếng phanh rít lên chói tai như một lời chào mừng trở về. Thorne bước xuống bậc thang, hít hà bầu không khí đặc trưng của London — mùi của than đá, của mưa và của những bí ẩn đang chờ đợi.

Vụ án tiếp theo tại Bảo tàng Anh Quốc đang bắt đầu. Và Julian Thorne đã sẵn sàng.