MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủJulian ThorneChương 9: Pháo đài của Kiến trúc sư

Julian Thorne

Chương 9: Pháo đài của Kiến trúc sư

1,866 từ · ~10 phút đọc

Chuyến tàu hỏa xuyên biên giới đưa Julian Thorne rời khỏi sự kỷ luật lạnh lẽo của Berlin để tiến sâu vào vùng trung tâm của dãy Carpathian. Càng về phía Đông, phong cảnh càng trở nên hoang dại và u uẩn. Những năm tháng cuối cùng của thế kỷ đang trôi đi trong sự tương phản dữ dội: khi London và Paris đang say sưa với ánh điện và xe hơi, thì tại vùng Transylvania này, thời gian dường như đã ngưng đọng từ hàng trăm năm trước. Những cánh rừng thông đen kịt phủ đầy tuyết trắng, những vách đá dựng đứng như những hàm răng của một con quái vật cổ đại, và bầu không khí nồng nặc mùi nhựa thông quyện với hơi lạnh của sương giá.

Thorne ngồi một mình trong toa tàu hạng hai vắng vẻ. Anh lật xem tập bản đồ địa hình mà Hans Mueller đã cung cấp. Mục tiêu của anh là một pháo đài cổ nằm trên đỉnh ngọn núi Bucegi, một nơi mà người dân địa phương gọi là "Lâu đài của sấm sét". Theo những ghi chép mà anh lấy được từ Berlin, đây không chỉ là một pháo đài quân sự cũ, mà đã được Hội Anh em cải tạo thành một trung tâm nghiên cứu cơ khí và điện học quy mô lớn, được vận hành bởi năng lượng của những thác nước đổ xuống từ đỉnh núi.

Khi con tàu dừng lại ở một ga xép hẻo lánh dưới chân núi, Thorne bước xuống giữa màn sương mù đặc quánh. Một cỗ xe ngựa cũ kỹ đã đợi sẵn, người đánh xe quấn mình trong lớp áo lông thú dày, gương mặt bị che kín bởi chiếc mũ rộng vành.

“Ông là người đã nhận lời đưa khách lên đỉnh núi?” Thorne hỏi bằng tiếng Đức, mắt quan sát những vết sẹo lạ trên bàn tay người cầm cương.

“Chỉ đến cổng thung lũng thôi, thưa ngài. Không ai dám đến gần lâu đài đó khi những tia chớp xanh bắt đầu nhảy múa trên mái vòm.” Người đàn ông đáp, giọng run rẩy vì sợ hãi hoặc vì cái lạnh tê tái.

Cỗ xe ngựa lọc cọc leo lên những con đường mòn hiểm trở. Thorne cảm nhận được sự thay đổi của áp suất không khí và một thứ rung động lạ lùng trong lồng ngực. Càng lên cao, những hàng cột điện báo mới lắp đặt chạy dọc theo con đường bắt đầu phát ra những tiếng rít khe khẽ. Đây không phải là hệ thống thông tin thông thường; dây dẫn của chúng dày hơn và được cách điện bởi những khối sứ khổng lồ.

Khi cỗ xe dừng lại ở bìa rừng, Thorne bước xuống, thanh toán tiền và bắt đầu hành trình đi bộ. Pháo đài hiện ra giữa những tầng mây, một khối kiến trúc bằng đá xám kết hợp với những tháp tản nhiệt bằng thép cao vút, giống như một sinh vật cơ khí đang cộng sinh với ngọn núi.

Anh sử dụng kỹ năng của một cựu đặc nhiệm để vượt qua hệ thống tuần tra bằng máy móc sơ khai — những chiếc bẫy nhiệt và cảm biến áp suất được giấu dưới lớp tuyết. Thorne tiến sát vào chân tường đá, tìm thấy một đường ống xả hơi nước lớn. Anh dùng bộ dây móc, khéo léo leo lên phía ban công của tháp trung tâm.

Bên trong pháo đài là một thế giới hoàn toàn khác. Âm thanh lạch cạch của các bánh răng đồng quyện với tiếng gầm rú của những máy phát điện khổng lồ. Ánh sáng không đến từ đèn gas mà từ những bóng đèn chân không tỏa ra sắc tím kỳ ảo.

Thorne len lỏi qua các dãy hành lang, hướng về phía phòng điều khiển chính. Tại đây, anh thấy hàng chục nhà khoa học đang miệt mài làm việc trước những bảng điều khiển phức tạp. Và ở giữa căn phòng, đứng trước một màn hình chiếu quang học sơ khai, là một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc trắng, mặc bộ đồ nhung đen sang trọng.

“Kiến trúc sư.” Thorne bước ra, khẩu súng lục trên tay anh hướng thẳng về phía người đàn ông.

Người đàn ông không quay lại, ông ta vẫn điềm tĩnh điều chỉnh một núm vặn trên máy phát.

“Julian Thorne. Anh đã đi một quãng đường rất dài chỉ để chứng kiến sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới. Tôi phải khen ngợi sự kiên trì của anh.”

“Dừng tất cả lại, Von Thule.” Thorne gọi tên thật của kẻ đứng đầu — một thiên tài vật lý từng bị tước bằng vì những thí nghiệm cực đoan trên não bộ con người. “Hệ thống tháp truyền dẫn này không phải để cung cấp năng lượng. Anh định dùng nó để phát đi những sóng não tần số thấp, gây ra sự kiểm soát hành vi trên quy mô toàn châu lục.”

Von Thule lúc này mới quay lại. Gương mặt ông ta gầy gò, đôi mắt sáng rực một thứ ánh sáng điên rồ nhưng đầy trí tuệ.

“Kiểm soát? Không, Julian. Tôi gọi đó là sự 'đồng bộ hóa'. Con người quá hỗn loạn, quá cảm tính. Chiến tranh, nghèo đói và sự ngu dốt đều bắt nguồn từ sự thiếu đồng nhất của tư duy. Với hệ thống này, tôi sẽ tạo ra một trí tuệ tập thể, nơi mọi người đều hướng tới sự tiến bộ của khoa học.”

“Bằng cách biến họ thành những con rối cơ khí không có linh hồn sao?”

Thorne nhận thấy kim đồng hồ trên bảng điều khiển chính đang tiến về vùng đỏ. Quá trình tích lũy năng lượng từ thác nước đã hoàn tất. Những tia sét nhân tạo bắt đầu đánh vào các tháp tản nhiệt phía trên pháo đài, tạo ra một vầng hào quang điện tích bao trùm cả ngọn núi.

“Anh không thể ngăn cản bước tiến của lịch sử, Julian. Ngay cả khi anh giết tôi, hệ thống đã được lập trình để tự động kích hoạt vào đúng khoảnh khắc giao thời giữa hai thế kỷ.”

Đúng lúc đó, Alastair và Madame Claire bước ra từ hai phía, bao vây Thorne. Alastair với cánh tay cơ khí rít lên tiếng áp suất, còn Claire cầm một thiết bị phát xung điện cầm tay.

“Một lần cuối cùng, Julian.” Alastair nói, giọng có chút nuối tiếc. “Gia nhập với chúng tôi, hoặc trở thành tro bụi của quá khứ.”

Thorne mỉm cười, một nụ cười sắc lẹm. Anh không hạ súng, nhưng tay trái anh bí mật rút ra một khối thuốc nổ hóa học lỏng nhỏ mà anh đã lấy được từ phòng thí nghiệm ở Berlin.

“Tôi luôn thích sự hỗn loạn của tự nhiên hơn sự trật tự của máy móc, Alastair.”

Thorne ném khối thuốc nổ vào trục xoay của máy phát điện chính. Một vụ nổ chói mắt xảy ra, luồng điện cao thế bị đoản mạch, phóng ra những tia lửa xanh đỏ khắp căn phòng. Lợi dụng sự hỗn loạn, Thorne lao về phía bảng điều khiển, dùng cán súng đập nát bộ phận điều hướng bằng thấu kính hồng ngọc — trái tim của hệ thống truyền dẫn.

“Không!” Von Thule gầm lên, lao về phía máy móc nhưng bị một luồng điện hất văng ra xa.

Pháo đài bắt đầu rung chuyển dữ dội. Hệ thống năng lượng thác nước bị nghẽn lại, tạo ra áp suất khổng lồ trong các đường ống dẫn. Tiếng kim loại bị xé toạc vang lên kinh người.

Thorne phải đối mặt với Alastair trong một cuộc đấu tay đôi sinh tử giữa những luồng điện chập chờn. Cánh tay cơ khí của Alastair đấm nát những cột đá xung quanh, nhưng Thorne với sự nhanh nhẹn của một người thợ săn đã tìm thấy điểm yếu. Anh dùng một đoạn dây đồng dẫn điện, quấn quanh cánh tay thép của Alastair đúng lúc một tia điện phóng qua.

Alastair bị chấn động bởi chính luồng năng lượng của pháo đài, cơ thể anh ta cứng đờ lại. Madame Claire định can thiệp nhưng một mảng trần nhà sụp xuống, ngăn cách cô ta với Thorne.

“Đi đi, Julian!” Alastair thốt lên trong đau đớn, đôi mắt anh ta thoáng hiện lại sự tỉnh táo của người lính năm xưa. “Pháo đài này sắp nổ tung rồi.”

Thorne nhìn người bạn cũ lần cuối, rồi anh lao ra phía ban công. Anh sử dụng chiếc dù cầm tay bằng vải dù đặc nhiệm — một phát minh bí mật khác — để nhảy xuống vực sâu giữa lúc pháo đài trên đỉnh núi bùng phát thành một quả cầu lửa khổng lồ.

Tiếng nổ vang vọng khắp dãy Carpathian, làm chấn động cả những ngôi làng xa xôi nhất. Khi Thorne tiếp đất an toàn trên một lớp tuyết dày, anh nhìn lại đỉnh núi. "Lâu đài của sấm sét" giờ chỉ còn là một đống đổ nát rực cháy. Hệ thống truyền dẫn sóng não đã bị tiêu hủy hoàn toàn.

Julian Thorne đi bộ suốt đêm trong rừng để quay lại ga tàu. Khi bình minh của một kỷ nguyên mới thực sự ló dạng, anh ngồi trên băng ghế gỗ của nhà ga hẻo lánh, gương mặt lấm lem khói súng và những vết trầy xước.

Hans Mueller và Maurice Lefebvre đã đợi sẵn ở biên giới với một nhóm đặc vụ liên minh. Khi thấy Thorne xuất hiện, họ thở phào nhẹ nhõm.

“Hội Anh em đã bị xóa sổ chưa, Thorne?” Lefebvre hỏi.

Thorne nhìn vào những mảnh vỡ của viên hồng ngọc cuối cùng trong tay. “Tòa lâu đài đã mất, nhưng những hạt giống của sự điên rồ này vẫn còn ở đâu đó trong các phòng thí nghiệm khắp thế giới. Chúng ta chỉ vừa mới thắng một trận đánh, không phải cả cuộc chiến.”

Anh lấy cuốn sổ tay ra, ghi lại những dòng cuối cùng cho tập hồ sơ về Hội Anh em.

“Sự thật không chỉ là giải mã những vụ án. Sự thật là bảo vệ ranh giới giữa lý trí và sự ám ảnh.”

Chuyến tàu hỏa bắt đầu lăn bánh, đưa Julian Thorne rời khỏi Transylvania để trở về với London. Những năm cuối thế kỷ đã kết thúc bằng một vụ nổ vĩ đại trên đỉnh núi, báo hiệu một thế kỷ mới đầy rẫy những thách thức của khoa học và công nghệ.

Thorne nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của đoàn tàu. Anh biết mình không thể nghỉ ngơi lâu. Những bí ẩn sâu thẳm nhất của con người vẫn còn đó, ẩn giấu sau những phát minh mới và những tham vọng cũ. Julian Thorne, thám tử đặc nhiệm, sẽ luôn có mặt ở đó, giữa lằn ranh của ánh sáng và bóng tối, để đảm bảo rằng bản giao hưởng của nhân loại sẽ không bao giờ bị điều khiển bởi một "Kiến trúc sư" điên rồ nào khác.

Bên ngoài cửa sổ tàu, tuyết bắt đầu tan, để lộ ra những mầm xanh của mùa xuân mới. Một thế kỷ mới đã thực sự bắt đầu.