MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủJulian ThorneChương 8: Mật mã Berlin

Julian Thorne

Chương 8: Mật mã Berlin

2,316 từ · ~12 phút đọc

Berlin hiện lên dưới bầu trời mùa đông xám xịt, một thành phố của sắt thép, kỷ luật và những tham vọng khoa học không giới hạn. Đây là thời kỳ mà Đế chế Đức đang vươn mình mạnh mẽ, nơi những ống khói nhà máy của tập đoàn Krupp nhả ra những cột khói đen đặc, che phủ lên những viện nghiên cứu tối tân nhất châu Âu. Tiếng máy móc vận hành đều đặn từ các xưởng cơ khí chính xác hòa quyện với tiếng vó ngựa của đội kỵ binh Phổ trên đại lộ Unter den Linden. Julian Thorne bước xuống tàu, hơi thở anh hóa thành làn khói trắng trong không khí lạnh buốt. Berlin không có vẻ lãng mạn phù phiếm của Paris hay sự cổ điển trầm mặc của London; nó mang một vẻ đẹp khô khốc của những phương trình và sự chính xác tuyệt đối.

Thorne kéo cao cổ áo khoác, ánh mắt anh dừng lại ở một nhóm sĩ quan mặc quân phục màu xanh xám đang đứng quan sát hành khách. Anh biết rằng tại đây, mọi cử động của một người lạ mặt đều bị theo dõi bởi mạng lưới an ninh dày đặc. Tuy nhiên, nhiệm vụ của anh không cho phép sự chần chừ. Mảnh vỡ hồng ngọc nhân tạo từ Paris đã dẫn anh tới đây — Viện Vật lý Ứng dụng Berlin, nơi một giáo sư trẻ tên là Klaus Von Richter đang thực hiện những nghiên cứu gây tranh cãi về năng lượng ánh sáng và dao động tần số cao.

Thorne đặt chân vào căn hộ thuê ở quận Charlottenburg, một khu vực yên tĩnh dành cho giới tri thức. Anh bắt đầu sắp xếp các dụng cụ: chiếc kính hiển vi cầm tay, bộ hóa chất thử nghiệm và những bản vẽ sơ đồ hệ thống điện của Berlin. Nhiệm vụ lần này đòi hỏi sự tinh vi hơn bao giờ hết, bởi anh không chỉ đối đầu với những sát thủ, mà còn đối đầu với những bộ óc ưu tú nhất của thời đại.

Sáng hôm sau, Thorne thâm nhập vào Viện Vật lý dưới danh nghĩa một học giả từ Oxford đến trao đổi tài liệu về quang học. Không gian bên trong Viện ngập tràn mùi của khí Ozone phát ra từ các máy phát điện tĩnh điện và mùi cồn tẩy rửa. Những dãy hành lang dài hun hút với những cánh cửa gỗ nặng nề che giấu bên sau đó là những thí nghiệm có thể thay đổi cục diện thế giới.

Anh tìm thấy phòng thí nghiệm của Von Richter ở cuối hành lang tầng hầm. Cánh cửa không khóa, một điều bất thường ở một nơi nghiêm ngặt như thế này. Khi Thorne bước vào, anh thấy một cảnh tượng hỗn loạn: những ống nghiệm vỡ nát, các bản thảo bị xé vụn và giáo sư Von Richter đang gục trên bàn làm việc.

Thorne tiến lại gần, kiểm tra mạch của vị giáo sư. Ông ta vẫn còn sống nhưng đang trong tình trạng hôn mê sâu. Trên cổ tay của Von Richter có một vết tiêm nhỏ, xung quanh vết tiêm da bắt đầu chuyển sang màu tím sẫm.

“Scopolamine liều cao trộn với dẫn xuất của cây cà độc dược.” Thorne nhận định sau khi ngửi nhẹ vết tiêm. “Họ đã lấy đi ký ức hoặc những công trình mới nhất của ông ta.”

Anh rà soát căn phòng và dừng lại trước một chiếc bảng đen lớn vẫn còn sót lại những dòng công thức vật lý phức tạp. Những ký hiệu toán học về sóng điện từ và hằng số truyền dẫn được viết một cách vội vã. Ở góc bảng, một ký hiệu quen thuộc khiến Thorne đứng hình: hình "V" ngược lồng trong vòng răng cưa, nhưng lần này nó đi kèm với một dãy số: 2−9−12−9−14.

“Berlin.” Thorne thầm giải mã theo bảng chữ cái. “Chúng đang ở ngay tại đây.”

Anh phát hiện một chiếc két sắt nhỏ âm tường đằng sau bức tranh chân dung Newton. Két sắt đã bị phá bằng kỹ thuật nhiệt — một lỗ thủng gọn gàng bị đốt cháy bởi một thiết bị có nhiệt độ cực cao.

“Lại là thấu kính hồng ngọc.”

Thorne nhặt một mảnh giấy cháy dở từ dưới sàn. Đó là một phần của bản đồ hệ thống điện tín ngầm nối liền Berlin với Saint Petersburg và London. Những đường kẻ đỏ đậm tập trung vào một điểm duy nhất: Trạm chuyển tiếp điện tín trung tâm Berlin, nơi mọi thông điệp bí mật của châu Âu đều phải đi qua.

Thorne biết mình không thể hành động một mình tại Berlin mà không có sự hỗ trợ của lực lượng bản địa. Anh hẹn gặp Đại úy Hans Mueller, một sĩ quan cảnh sát mà anh từng cứu mạng trong một chuyên án xuyên biên giới nhiều năm trước. Họ gặp nhau trong một quán bia hẻm tối, nơi tiếng nhạc dân gian Đức ồn ào có thể che giấu những cuộc đối thoại bí mật.

“Hans, tôi cần đột nhập vào Trạm điện tín trung tâm đêm nay.”

Hans Mueller suýt sặc ngụm bia, đôi mắt ông ta trợn tròn. “Anh điên rồi, Thorne. Nơi đó được bảo vệ bởi một trung đội lính cận vệ Phổ. Thậm chí một con chuột cũng không thể lọt qua mà không có giấy phép của Bộ Tổng tham mưu.”

“Hội Anh em đang lên kế hoạch đánh cắp toàn bộ mã khóa điện tín của các đại sứ quán vào đúng thời khắc giao ca đêm nay. Nếu chúng thành công, mọi kế hoạch quân sự của Đế quốc Đức và các đồng minh sẽ nằm trong tay chúng. Sự cân bằng quyền lực ở châu Âu sẽ sụp đổ.”

Hans im lặng một lúc lâu, nhìn vào ánh mắt kiên định của Thorne. Ông ta biết người đàn ông Anh này không bao giờ nói quá sự thật.

“Tôi có thể sắp xếp một đội tuần tra giả ở phía sau trạm. Nhưng anh chỉ có mười lăm phút trước khi đội kiểm tra chính thức tới. Và Thorne, nếu anh bị bắt, tôi sẽ phải phủ nhận mọi liên quan.”

“Đó là tất cả những gì tôi cần.”

Màn đêm ở Berlin bao phủ bởi sương mù và mùi than đá. Trạm điện tín trung tâm hiện lên như một pháo đài bằng đá xám với những sợi dây đồng chằng chịt dẫn về phía mái nhà. Thorne, trong bộ đồ đen ôm sát, khéo léo leo lên những gờ tường đá nhám. Kỹ năng của một cựu đặc nhiệm giúp anh di chuyển im lặng như một bóng ma giữa những nhịp thở của thành phố.

Anh lọt vào bên trong qua cửa thông gió của phòng nồi hơi. Không khí bên trong nóng bức và rung chuyển bởi tiếng gõ lạch cạch liên hồi của hàng trăm máy điện tín. Thorne len lỏi qua các kệ chứa đầy những cuộn giấy ghi mã, hướng về phía phòng mật mã tối mật — nơi đặt chiếc máy "Enigma sơ khai", một thiết bị mã hóa cơ khí mà Von Richter đã giúp phát triển.

Bên trong phòng mật mã, anh không thấy lính canh. Thay vào đó là ba bóng đen mặc áo choàng phòng thí nghiệm đang loay hoay gắn một thiết bị thu phát kỳ lạ vào đường dây chính. Một trong số đó là một người phụ nữ với mái tóc vàng bạch kim, đôi mắt lạnh lùng như băng đá — Madame Claire.

“Cô lại xuất hiện rồi, Linh miêu.” Thorne bước ra từ bóng tối, khẩu súng lục trên tay hướng thẳng về phía cô ta.

Madame Claire không hề tỏ ra bối rối. Cô ta mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự khinh miệt. “Julian Thorne, anh thực sự giống như một bóng ma không bao giờ tan biến. Nhưng lần này anh đã tính sai. Chúng tôi không đánh cắp mã khóa.”

“Vậy mục đích là gì?”

“Chúng tôi đang ghi đè lên chúng. Từ sáng mai, mọi thông điệp gửi đi từ Berlin sẽ mang theo một loại 'virus' thông tin. Những mệnh lệnh giả mạo sẽ được gửi đến các biên giới. Một cuộc chiến tranh sẽ nổ ra mà không cần một phát súng nào được bắn trước.”

Thorne nhìn vào thiết bị. Đó là một bộ tạo xung điện từ được điều khiển bởi những thấu kính hồng ngọc. Nếu nó được kích hoạt, nó sẽ làm biến đổi các xung điện tín thành những mật mã giả mà không ai có thể nhận ra sự khác biệt cho đến khi quá muộn.

“Dừng nó lại, Claire. Cô đang chơi đùa với mạng sống của hàng triệu người.”

“Chúng tôi đang thanh lọc thế giới, Julian. Sự sụp đổ của các đế chế cũ là tiền đề cho một trật tự khoa học mới.”

Cô ta ra hiệu cho hai tên đồng bọn. Một cuộc đấu súng nổ ra trong không gian hẹp của phòng mật mã. Thorne lộn người ra sau một chiếc tủ sắt, tiếng đạn rít qua tai và ghim vào những cuộn giấy điện tín, tạo thành những đám cháy nhỏ. Anh nổ súng chính xác, làm bị thương một tên đồng bọn của Claire, nhưng cô ta đã nhanh chóng kích hoạt thiết bị.

Một tiếng rít cao tần vang lên, làm tai Thorne đau buốt. Những chiếc máy điện tín xung quanh bắt đầu gõ điên cuồng, nhả ra những dải giấy dài trắng xóa với những ký tự vô nghĩa.

“Không được!”

Thorne lao về phía thiết bị chính. Anh biết nếu phá hủy nó bằng súng, vụ nổ điện từ có thể làm hỏng toàn bộ hệ thống thần kinh của anh. Anh rút ra chiếc tuốc-nơ-vít bằng gốm cách điện đã chuẩn bị sẵn, đâm mạnh vào khe hở giữa các thấu kính hồng ngọc, làm lệch trục hội tụ của ánh sáng.

Một luồng tia sáng đỏ chói mắt lóe lên, thiêu cháy một phần tay áo của Thorne và đánh bật anh văng vào tường. Thiết bị bốc khói nghi ngút rồi im lìm. Những chiếc máy điện tín cũng ngừng gõ.

Madame Claire nhìn thấy kế hoạch thất bại, cô ta gầm lên đầy giận dữ rồi ném một quả lựu đạn khói xuống sàn. Khi làn khói trắng xóa tan đi, căn phòng đã trống rỗng. Claire và những kẻ đồng lõa đã thoát ra theo lối thoát hiểm bí mật.

Sáng hôm sau, Berlin vẫn bình yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Những thông điệp điện tín vẫn được gửi đi một cách bình thường, nhờ sự can thiệp kịp thời của Thorne. Đại úy Hans Mueller tìm thấy anh tại một trạm y tế nhỏ, nơi anh đang được băng bó vết bỏng trên tay.

“Anh đã làm được, Thorne. Bộ Tổng tham mưu đã kiểm tra lại toàn bộ hệ thống. Họ nghĩ đó chỉ là một sự cố điện học thông thường.”

“Họ nên nghĩ như vậy.” Thorne nói, giọng mệt mỏi. “Nhưng Hans, tôi đã kịp lấy được một thứ trước khi thiết bị đó bị hỏng.”

Anh mở lòng bàn tay, để lộ một cuộn giấy nhỏ bị cháy xém một góc. Đó là sơ đồ vận hành của Hội Anh em tại châu Âu. Có một cái tên được nhắc đi nhắc lại nhiều lần ở trung tâm của sơ đồ: “The Architector” (Kiến trúc sư).

“Kiến trúc sư này không ở Berlin, cũng không ở London.” Thorne chỉ vào một tọa độ trên bản đồ. “Hắn đang ở một căn cứ bí mật tại dãy núi Transylvania. Đó là sào huyệt thực sự, nơi mọi công nghệ và âm mưu này được khởi nguồn.”

Thorne đứng dậy, dù cơ thể vẫn còn đau đớn. Anh biết rằng cuộc truy đuổi này đang dẫn anh về phía Đông, vào vùng đất của những huyền thoại và bóng tối cổ xưa, nơi khoa học và sự điên rồ của Hội Anh em đang giao thoa mạnh mẽ nhất.

Berlin đã dạy cho anh một bài học: Kẻ thù của anh không chỉ muốn thống trị thế giới, chúng muốn viết lại toàn bộ ngôn ngữ của nhân loại thông qua sự kiểm soát thông tin. Nếu không tiêu diệt được "Kiến trúc sư", mọi chiến thắng của anh ở các thủ đô châu Âu đều chỉ mang tính tạm thời.

“Tôi cần một chuyến tàu đi Romania vào tối nay.” Thorne nói với Hans.

“Anh không định nghỉ ngơi sao? Anh đã suýt chết ở phòng mật mã đó.”

Thorne nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ống khói của Berlin vẫn đang nhả khói đen vào bầu trời. Anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên mặt kính — một người thợ săn không bao giờ dừng lại chừng nào con mồi vẫn còn ẩn nấp trong bóng tối.

“Công lý không biết mệt mỏi, Hans. Và sự thật cũng vậy.”

Julian Thorne bước ra khỏi trạm y tế, hòa mình vào dòng người tấp nập của Berlin. Một vụ án nữa đã được giải mã bằng sự kết hợp giữa kiến thức khoa học và lòng quả cảm, nhưng bóng ma của Hội Anh em vẫn còn đó, thách thức trí tuệ của anh. Chuyến hành trình về phía Đông đang chờ đợi, và lần này, Thorne biết anh sẽ phải đối mặt với kẻ đứng đầu toàn bộ tổ chức — người đàn ông tự xưng là Kiến trúc sư của một thế giới mới.

Tiếng còi tàu hỏa vang lên từ phía nhà ga, báo hiệu một cuộc hành trình mới bắt đầu. Julian Thorne xách chiếc vali da, bước đi đầy kiên định. Những mật mã của Berlin đã bị phá vỡ, nhưng những bí mật sâu thẳm nhất của Transylvania mới chính là thử thách cuối cùng dành cho anh.