MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủJulian ThorneChương 7: Bóng tối dưới ánh đèn Paris

Julian Thorne

Chương 7: Bóng tối dưới ánh đèn Paris

2,616 từ · ~14 phút đọc

Paris trong những ngày đầu của thế kỷ mới hiện lên như một giấc mơ rực rỡ và phù phiếm. Đây là thời đại mà điện năng bắt đầu thắp sáng những đại lộ rộng thênh thang, biến "Kinh đô Ánh sáng" thành một sân khấu khổng lồ cho cuộc triển lãm thế giới. Tiếng xe ngựa kéo vẫn còn lóc cóc trên mặt đường lát đá, nhưng chúng bắt đầu phải nhường đường cho những chiếc xe hơi tự hành thô kệch nhả khói đen kịt. Giới thượng lưu tụ tập tại các nhà hát opera, trong khi các nghệ sĩ nghèo và những kẻ mộng mơ đổ về Montmartre để tìm kiếm cảm hứng. Tuy nhiên, đằng sau sự xa hoa của những quán cà phê vỉa hè và những buổi dạ tiệc khiêu vũ, một bóng đen cũ kỹ đang trườn đi trong các ngõ hẹp của khu phố Latinh, nơi những bí mật của Hội Anh em Sự hủy diệt đang bắt rễ.

Julian Thorne bước xuống ga Gare du Nord khi màn đêm vừa buông xuống. Khác với London sương mù và nặng nề, Paris mang một mùi hương phức hợp của nước hoa đắt tiền quyện với mùi dầu mỡ của máy móc. Anh thắt lại chiếc cà vạt lụa đen, chỉnh lại chiếc áo khoác choàng dài bằng dạ mịn, ánh mắt xám không dừng lại ở những tháp sắt rực rỡ mà rà soát những gương mặt trong đám đông. Lá thư không người gửi đã dẫn anh tới đây, và anh biết rằng mỗi bước chân mình đi đều đang nằm trong một ván cờ đã được sắp đặt sẵn.

Điểm đến đầu tiên của anh không phải là một khách sạn sang trọng, mà là một xưởng vẽ bỏ hoang nằm gần nghĩa trang Père Lachaise. Theo báo cáo từ những nguồn tin mật mà anh thiết lập được trong giới tình báo Pháp, một vụ án mạng kỳ quái đã xảy ra ở đây cách đây ba ngày, nhưng cảnh sát Paris — lực lượng Sûreté — đã cố tình dìm xuống vì lo sợ nó sẽ ảnh hưởng đến tâm lý khách du lịch trong kỳ triển lãm.

Thorne lách người qua cánh cửa gỗ mục nát của xưởng vẽ. Bên trong, không gian nồng nặc mùi sơn dầu, nhựa thông và một mùi tanh tao đặc trưng của sự chết chóc đã bắt đầu phân hủy. Một xác chết được đặt ngay giữa phòng, nhưng không phải nằm trên sàn. Nạn nhân là một họa sĩ trẻ, thi thể anh ta được treo lên bằng những sợi dây thừng mảnh đến mức trông như đang lơ lửng trong không trung, tứ chi bị kéo căng tạo thành hình một ngôi sao năm cánh ngược.

Thorne rút chiếc đèn pin kiểu mới từ túi áo, luồng sáng mạnh rọi thẳng vào khuôn mặt nạn nhân. Đôi mắt người họa sĩ đã bị lấy đi, thay vào đó là hai viên đá quý màu đỏ rực rỡ — những viên hồng ngọc thô chưa qua chế tác.

“Nghệ thuật vị nghệ thuật, hay nghệ thuật vị tử thần?” Thorne lẩm bẩm, giọng anh vang vọng trong không gian trống rỗng.

Anh quỳ xuống dưới chân thi thể, nơi những vết sơn vương vãi tạo thành một vòng tròn kỳ lạ. Thorne lấy ra một chiếc ống nghiệm chứa dung dịch Luminol sơ khai — thành quả nghiên cứu của các nhà hóa học tại Đại học Berlin. Anh phun một lớp mỏng lên sàn nhà. Dưới bóng tối, những vệt máu vốn đã bị lau sạch bỗng hiện lên với sắc xanh lục huyền ảo, lộ ra một dãy ký tự cổ mà anh từng thấy trong các tài liệu về mật mã học Trung Cổ.

“Một nghi lễ tế thần.” Thorne nhận định. “Hoặc một cách để mã hóa thông tin cho những kẻ cùng hội cùng thuyền.”

Sáng hôm sau, Thorne có mặt tại một quán cà phê nhỏ nhìn ra sông Seine. Anh đang chờ đợi một người — Đại úy Maurice Lefebvre, một sĩ quan chính trực của lực lượng điều tra Pháp đang bị gạt ra lề vì quá tò mò về những vụ án "không lời giải".

Lefebvre xuất hiện với bộ quân phục hơi nhăn nhúm và vẻ mặt u sầu của một người thường xuyên thiếu ngủ. Ông ta ngồi xuống đối diện Thorne, không gọi đồ uống mà đẩy một tập hồ sơ mỏng về phía anh.

“Anh đã thấy xưởng vẽ đó chưa, Thorne?”

“Rồi. Và tôi đoán đây không phải là nạn nhân duy nhất có đôi mắt bằng hồng ngọc.”

Lefebvre thở dài, tay xoa nhẹ thái dương. “Ba người. Một nhạc sĩ ở Versailles, một nhà thơ ở khu Marais, và giờ là tay họa sĩ này. Điểm chung duy nhất là họ đều tham gia vào một dự án có tên 'Vẻ đẹp Tuyệt đối' được tài trợ bởi một quỹ vô danh. Cảnh sát trưởng nói rằng đó chỉ là những vụ tự sát do cuồng loạn của giới nghệ sĩ, nhưng ai lại tự móc mắt mình rồi treo mình lên như một con rối chứ?”

“Đó là thông điệp của Hội Anh em.” Thorne nói, mắt quan sát một chiếc xe ngựa mang phù hiệu của Bộ Ngoại giao Pháp vừa đi ngang qua. “Mỗi nghệ sĩ đại diện cho một giác quan. Thị giác, thính giác, và ngôn từ. Họ đang 'thu hoạch' những tài năng này để chuẩn bị cho một sự kiện lớn hơn. Anh có biết về buổi dạ tiệc tại Palais Garnier vào tối mai không?”

“Đó là buổi lễ khai mạc cho triển lãm công nghệ quân sự mới. Thủ tướng Pháp và các sứ thần châu Âu sẽ tham dự.” Lefebvre nói, rồi đột ngột khựng lại. “Anh nghĩ mục tiêu là ở đó?”

“Sự hủy diệt không bao giờ chọn những nơi tối tăm để hành động, Maurice. Chúng chọn những nơi rực rỡ nhất để tạo ra nỗi kinh hoàng sâu đậm nhất. Hãy đưa tôi danh sách những người chế tác hồng ngọc tại Paris. Tôi cần tìm ra nguồn gốc của hai viên đá đó.”

Cuộc điều tra dẫn Thorne đến khu phố của những thợ kim hoàn lâu đời. Bằng kỹ thuật thẩm vấn tâm lý và sự hiểu biết sâu sắc về đá quý, anh tìm được một xưởng chế tác nhỏ nằm sâu trong tầng hầm của một cửa hàng đồng hồ. Chủ xưởng là một ông lão người Do Thái với đôi bàn tay run rẩy nhưng đôi mắt vẫn tinh anh dưới lớp kính lúp dày cộm.

“Loại hồng ngọc này...” Ông lão cầm viên đá mà Thorne thu thập được từ hiện trường. “Nó không phải từ Miến Điện hay Ấn Độ. Đây là hồng ngọc nhân tạo, được tạo ra bằng phương pháp Verneuil — kỹ thuật nóng chảy ngọn lửa vừa mới được công bố. Nhưng độ tinh khiết này... nó vượt xa những gì khoa học hiện tại có thể làm được.”

“Ai có đủ khả năng vận hành một phòng thí nghiệm như vậy ở Paris?”

“Chỉ có một người.” Ông lão hạ thấp giọng. “Bác sĩ Moreau. Nhưng ông ta đã biến mất khỏi giới khoa học từ lâu sau những cáo buộc về thí nghiệm vô đạo đức trên cơ thể người.”

Thorne rời khỏi cửa hàng, đầu óc anh bắt đầu kết nối những mảnh vỡ. Hội Anh em không chỉ là những kẻ khủng bố; chúng là tập hợp của những bộ óc thiên tài bị ruồng bỏ bởi đạo đức xã hội. Chúng dùng hồng ngọc nhân tạo không phải để trang trí, mà như một thấu kính để hội tụ ánh sáng — một dạng tiền thân của tia laser mà Thorne từng đọc trong các lý thuyết vật lý về bức xạ cưỡng bức.

Anh quay trở lại căn hộ thuê, lấy ra sơ đồ của Nhà hát Palais Garnier. Đây là một kiệt tác của kiến trúc Baroque với những đường hầm ngầm, những hệ thống ròng rọc phức tạp và một hồ nước bí ẩn bên dưới móng tòa nhà.

“Nếu chúng đặt một thấu kính hội tụ vào chùm đèn pha lê khổng lồ ở giữa nhà hát...” Thorne dùng bút chì kẻ một đường thẳng trên bản vẽ. “Nhiệt lượng từ hàng ngàn bóng đèn điện mới lắp đặt sẽ được tập trung vào một điểm duy nhất. Mục tiêu sẽ là vị trí của các vị nguyên thủ trên khán đài danh dự.”

Đó là một kế hoạch ám sát bằng công nghệ cao, tận dụng chính sự tự hào về ánh sáng điện năng của Paris để biến nó thành vũ khí giết người.

Đêm dạ tiệc, Palais Garnier hiện lên như một viên kim cương rực rỡ giữa lòng Paris. Những quý bà trong bộ váy lụa xòe rộng, những quý ông trong bộ đồ tuxedo lịch lãm bước lên những bậc thang bằng đá cẩm thạch trắng. Julian Thorne xuất hiện trong bộ đồ dạ hội sang trọng, khuôn mặt anh lạnh lùng và uy nghiêm như một quý tộc thực thụ. Bên hông anh, giấu dưới lớp áo khoác, là một khẩu súng lục nhỏ và bộ dây thừng của đặc nhiệm.

Lefebvre đã sắp xếp để Thorne vào vai một cố vấn an ninh từ Anh Quốc. Anh không đi vào sảnh chính mà luồn sâu vào khu vực kỹ thuật phía sau sân khấu. Tiếng dàn nhạc giao hưởng đang thử âm vang vọng từ xa, tạo nên một bầu không khí kịch tính.

Khi Thorne leo lên khu vực treo chùm đèn pha lê, anh phát hiện ra một thiết bị lạ gắn ngay phía trên lõi của chùm đèn khổng lồ. Đó là một hệ thống gương cầu lồi và những viên hồng ngọc nhân tạo được sắp xếp theo một hình học phức tạp. Một sợi dây đồng mảnh chạy từ thiết bị này nối thẳng vào bảng phân phối điện chính của nhà hát.

“Đừng chạm vào nó, anh bạn cũ.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ bóng tối của sàn gỗ trên cao. Thorne đứng hình. Từ sau một cột trụ thép, Alastair bước ra. Một bên cánh tay cơ khí của anh ta đã được thay thế bằng một phiên bản tinh vi hơn, mạ crôm sáng bóng.

“Alastair? Tôi tưởng anh đang ở trong ngục tối của Scotland Yard.”

“Xích sắt không giữ được những người có tầm nhìn, Julian.” Alastair mỉm cười, một nụ cười méo mó. “Tổ chức cần tôi cho dự án này. Đây là 'Bản giao hưởng của Ánh sáng'. Khi chùm đèn được hạ xuống một chút theo kịch bản của vở diễn, ánh sáng hội tụ sẽ đốt cháy hàng ghế danh dự trong vòng chưa đầy năm giây. Một tai nạn chập điện hoàn hảo.”

“Anh sẽ giết cả những người phụ nữ và trẻ em đứng gần đó.” Thorne tiến một bước, tay anh chạm vào chốt của bộ điều khiển ròng rọc.

“Sự tiến bộ luôn cần sự hy sinh.”

Alastair lao tới. Cuộc chiến nổ ra ngay trên những thanh xà gồ hẹp, lơ lửng trên đầu hàng ngàn khán giả đang vỗ tay tán thưởng phía dưới. Tiếng nhạc giao hưởng bên dưới trở nên dồn dập, che lấp đi tiếng va chạm của kim loại và những cú đấm khô khốc.

Thorne nhận ra sức mạnh của cánh tay cơ khí của Alastair là quá lớn. Anh không thể đấu sức. Anh lộn người qua một sợi dây ròng rọc, dùng con dao bấm cắt đứt dây dẫn điện nối vào thiết bị thấu kính. Một luồng điện lóe lên, làm cháy xém tay áo của Thorne nhưng cũng tạm thời vô hiệu hóa hệ thống ám sát.

“Khốn kiếp!” Alastair gầm lên, hắn rút ra một thiết bị kích nổ thủ công. “Nếu không thể đốt cháy chúng bằng ánh sáng, tôi sẽ dùng lửa!”

Thorne nhìn thấy Alastair định kích hoạt các bình khí gas dự phòng dưới sàn sân khấu. Anh không còn lựa chọn nào khác. Anh lao thẳng vào Alastair, dùng trọng lượng của cả hai người để đẩy đối thủ rơi xuống tấm lưới an toàn của các nghệ sĩ xiếc phía sau sân khấu.

Trong lúc rơi, Thorne kịp bám vào một thanh sắt, còn Alastair rơi xuống tấm lưới rồi nhanh chóng biến mất vào hệ thống hầm ngầm của nhà hát.

Thorne leo xuống, hơi thở dồn dập. Anh chạy đến bảng điều khiển và hét lớn với các kỹ sư điện: “Ngắt toàn bộ nguồn điện ở khu vực chùm đèn trung tâm! Ngay lập tức!”

Một tiếng nổ nhỏ vang lên khi dòng điện bị ngắt đột ngột, chùm đèn pha lê khổng lồ tắt lịm, khiến cả khán phòng chìm vào bóng tối và những tiếng xì xào hoảng hốt. Nhưng đó là sự cứu rỗi. Ánh sáng chết chóc đã không kịp hình thành.

Khi ánh đèn phụ được bật lên, cuộc dạ tiệc vẫn tiếp tục sau những lời giải thích về sự cố kỹ thuật. Nhưng Julian Thorne đã rời khỏi nhà hát. Anh đứng bên ngoài quảng trường, nhìn lên bầu trời đêm của Paris. Lefebvre tiến lại gần, gương mặt lộ rõ sự nhẹ nhõm.

“Chúng ta đã ngăn chặn được nó, Thorne. Nhưng Alastair... hắn lại trốn thoát rồi.”

“Hắn không trốn thoát, Maurice. Hắn chỉ quay về với chủ nhân của mình thôi.” Thorne nhìn vào mảnh vỡ của một viên hồng ngọc nhân tạo mà anh thu giữ được trong lúc giằng co. “Vụ án này cho thấy Hội Anh em đã tiến xa hơn chúng ta nghĩ về mặt công nghệ. Chúng không còn dùng thuốc nổ đen của thế kỷ trước; chúng đang dùng những thứ của tương lai.”

Anh lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép lại những quan sát về thiết bị hội tụ ánh sáng. Đây không chỉ là một vụ ám sát; đó là một cuộc thử nghiệm vũ khí bí mật trước sự chứng kiến vô tình của cả châu Âu.

“Tôi cần đến Berlin.” Thorne nói, giọng quyết đoán. “Nguồn gốc của những công nghệ này nằm ở các viện nghiên cứu vật lý của Đức. Nếu không ngăn chặn được bộ óc đứng sau những phát minh này, Paris hay London cũng chỉ là những quân cờ trên bàn tiệc của chúng.”

Lefebvre nhìn theo bóng lưng của Thorne khi anh bước vào màn đêm của Paris. Người thám tử đặc nhiệm ấy trông cô độc hơn bao giờ hết, một bóng hình nhỏ bé đang cố gắng ngăn cản cơn sóng thần của một thời đại đầy rẫy sự tàn bạo ẩn danh dưới cái tên khoa học.

Julian Thorne đi bộ dọc theo bờ sông Seine, ánh đèn điện từ tháp Eiffel phản chiếu xuống mặt nước, tạo thành những dải sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Anh biết rằng trận chiến ở Paris mới chỉ là một hồi còi báo động. Kẻ thù của anh, những kẻ ẩn mình dưới chữ "V" ngược, đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công vào tận gốc rễ của tri thức nhân loại.

“Khoa học là một con dao hai lưỡi.” Thorne tự nhủ. “Và tôi phải là người cầm cán dao.”

Chiếc xe ngựa đón anh về nhà ga đã chờ sẵn. Paris đang ngủ say trong vẻ rực rỡ giả tạo, không hề biết rằng nó vừa thoát khỏi một thảm họa khủng khiếp. Julian Thorne nhắm mắt lại, trong đầu anh đã bắt đầu phác thảo ra những bước đi tiếp theo tại Berlin — nơi những bí mật về hồng ngọc nhân tạo và năng lượng ánh sáng đang chờ được bóc tách.