MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủJulian ThorneChương 6: Bản giao hưởng của những mảnh vỡ

Julian Thorne

Chương 6: Bản giao hưởng của những mảnh vỡ

2,522 từ · ~13 phút đọc

London sau cơn bão chính trị không hề trở nên yên bình hơn; nó chỉ chuyển mình sang một trạng thái trầm mặc và đề phòng. Những ngày cuối cùng của một thế kỷ đầy những phát minh vĩ đại đang lùi xa, nhường chỗ cho hơi thở gấp gáp của một thời đại mới mà ở đó, máy móc và lý trí dường như đang cố gắng thay thế hoàn toàn những giá trị cũ kỹ. Sương mù vẫn bao phủ dòng sông Thames, nhưng giờ đây nó mang theo vị mặn của biển cả và mùi của những cuộc viễn chinh xa xôi, một thứ không khí đặc quánh khiến người ta luôn cảm thấy mình đang bị theo dõi bởi hàng ngàn con mắt ẩn nấp sau những khung cửa sổ bằng kính mờ.

Julian Thorne ngồi trong phòng làm việc của mình, nơi những chồng hồ sơ về ba vụ án lớn vừa qua được xếp ngăn nắp trên chiếc bàn gỗ sồi. Ánh đèn điện — một minh chứng của sự tiến bộ đang dần thay thế đèn gas — tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, soi rõ từng chi tiết trên bản đồ châu Âu treo trên tường. Thorne không nhìn vào những dòng kẻ biên giới; anh nhìn vào những điểm nút mà anh đã đi qua: St. Moritz, dòng Danube, và giờ là tâm điểm London.

Anh cầm chiếc khuy áo bạc có hình đại bàng, chiếc nhẫn của Madame Claire và quân cờ ngà voi của Alastair đặt chúng cạnh nhau. Dưới ống kính hiển vi, một sự thật kinh hoàng bắt đầu lộ diện. Cả ba vật chứng đều có một ký hiệu siêu nhỏ, được khắc bằng kỹ thuật axit mà chỉ những xưởng cơ khí chính xác nhất của quân đội mới có thể thực hiện: một chữ "V" ngược lồng trong một vòng tròn răng cưa.

“Hội Anh em của Sự hủy diệt.” Thorne thì thầm, giọng anh khô khốc như tiếng lá rụng trên thảm cỏ mùa thu.

Tiếng gõ cửa vang lên, ngắt quãng dòng suy nghĩ của anh. Penhaligon bước vào, dáng vẻ ông ta tiều tụy hơn hẳn so với lần gặp trên chuyến tàu Phương Đông. Ông ta không còn mặc bộ âu phục chỉn chu mà thay bằng một chiếc áo khoác dày cộm, gương mặt hằn sâu những lo âu của một người vừa bước ra từ tâm bão.

“Thorne, tôi đã định không làm phiền anh thêm nữa, nhưng hồ sơ về Alastair và chuyên án Kandahar... nó đã bị đánh cắp khỏi kho lưu trữ tối mật của Bộ Nội vụ.”

Thorne không ngạc nhiên. Anh rót một chút trà ra tách, hơi nước bốc lên che mờ đôi mắt xám.

“Kẻ đứng sau Alastair không muốn bất kỳ dấu vết nào còn sót lại, ông Penhaligon. Alastair chỉ là một quân cờ bị lợi dụng bởi lòng hận thù. Kẻ điều khiển thực sự vẫn đang ngồi trong bóng tối, quan sát chúng ta từ những tòa cao ốc bằng thép và kính đang mọc lên ở khắp châu Âu.”

“Vậy là mọi thứ vẫn chưa kết thúc?” Penhaligon ngồi xuống, đôi bàn tay già nua đan chặt vào nhau.

“Nó chỉ mới là sự bắt đầu của một chương đen tối hơn.” Thorne đứng dậy, đi về phía cửa sổ. “Vụ án ở St. Moritz là để loại bỏ một rào cản tài chính. Vụ án trên dòng Danube là để thăm dò hệ thống phòng thủ. Và vụ án ở London là để làm lung lay niềm tin vào bộ máy chính quyền. Tất cả đều là những bước chuẩn bị cho một cuộc đại biến động.”

Thorne quyết định quay lại hiện trường cuối cùng — đường hầm cống ngầm dưới tòa nhà Nghị viện. Lần này anh đi một mình, mang theo một bộ thiết bị quang phổ sơ khai và các hóa chất thử nghiệm mà anh đã tự chế tác dựa trên các tài liệu hóa học mới nhất từ Đức.

Không gian dưới lòng đất vẫn ẩm ướt và nồng nặc mùi bùn đất, nhưng khi Thorne soi đèn vào những phiến đá bị vỡ do vụ nổ nhỏ của bộ kích hoạt, anh nhận thấy một lớp bụi mịn màu xanh tím bám trên bề mặt đá.

Anh dùng tăm bông thấm một chút dung dịch thuốc thử và bôi lên lớp bụi. Ngay lập tức, nó chuyển sang màu đỏ rực như máu.

“Chất xúc tác Cobalt-Nitrate.” Thorne lẩm bẩm. “Một loại hợp chất cực kỳ hiếm, chỉ được sử dụng trong việc chế tạo các động cơ hơi nước siêu áp lực dành cho các tàu chiến thế hệ mới. Kẻ thù của chúng ta không chỉ có mặt trong quân đội; chúng đang nắm giữ huyết mạch của ngành công nghiệp nặng.”

Trong bóng tối của đường hầm, một âm thanh lạ vang lên — tiếng rít đều đặn của một chiếc đồng hồ cơ khí. Thorne tắt đèn pin, nín thở. Anh cảm nhận được sự chuyển động của không khí. Một bóng đen đang đứng ở cuối hành lang hầm, cách anh khoảng hai mươi mét.

“Julian Thorne, anh thực sự là một cái gai khó nhổ.”

Giọng nói ấy không phải của Alastair. Nó thanh thoát, mang tính trí thức và hoàn toàn thiếu vắng cảm xúc. Đó là giọng nói của một người coi mạng sống như những con số trên một bảng tính.

“Giáo sư Moriarty chăng?” Thorne hỏi, một chút mỉa mai thoáng qua trong giọng điệu.

“Đừng nhầm lẫn tôi với những nhân vật trong tiểu thuyết rẻ tiền của ngài Doyle. Tôi là đại diện cho trật tự mới. Một trật tự mà ở đó, sự hỗn loạn là cần thiết để tái cấu trúc thế giới.”

Bóng đen tiến lại gần hơn, ánh sáng lờ mờ từ phía xa hắt lên một khuôn mặt trẻ trung, thư sinh nhưng có đôi mắt vô hồn như thủy tinh. Hắn ta mặc một bộ đồ bảo hộ bằng da bóng loáng, trên tay cầm một thiết bị nhỏ phát ra ánh sáng xanh kỳ ảo.

“Anh đã phá hỏng ba kế hoạch hoàn hảo của chúng tôi.” Người thanh niên tiếp tục. “Nhưng anh cũng đã chứng minh được giá trị của mình. Một trí tuệ như anh không nên phí hoài vào việc bảo vệ một đế chế đang mục ruỗng.”

“Tôi không bảo vệ đế chế.” Thorne bước tới, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn vài mét. “Tôi bảo vệ sự thật. Và sự thật là anh đang đứng trên đống xác chết của những người vô tội để xây dựng cái gọi là 'trật tự mới' của mình.”

“Sự thật là một khái niệm linh hoạt, Thorne. Anh nghĩ mình đã cứu được London? Anh chỉ trì hoãn điều không thể tránh khỏi mà thôi. Những hạt giống của sự sụp đổ đã được gieo rắc khắp mọi nơi. Từ các mỏ dầu ở Trung Đông đến các nhà máy thép ở Ruhr.”

Thorne nhận ra người thanh niên này đang cố tình kéo dài thời gian. Anh liếc nhìn xung quanh và thấy một sợi dây đồng mảnh chạy dọc theo trần hầm, kết nối với một loạt các ống nghiệm nhỏ gắn trên vách đá.

“Một hệ thống phát tán khí độc?” Thorne hỏi, tay đã thủ sẵn con dao găm đặc nhiệm.

“Clo và Phosphine.” Người thanh niên mỉm cười. “Chỉ cần một dòng điện nhỏ từ chiếc đồng hồ tôi đang đeo, toàn bộ hệ thống thoát nước của London sẽ trở thành một buồng hơi độc khổng lồ. Và lần này, sẽ không có van xả phụ nào để anh phá hoại đâu.”

Thorne không lao vào người thanh niên. Thay vào đó, anh ném mạnh chiếc bình chứa hóa chất thử nghiệm vào hệ thống dây đồng. Phản ứng hóa học xảy ra ngay lập tức, tạo ra một đám cháy nhỏ nhưng đủ mạnh để làm chảy các mối nối kim loại, ngắt quãng dòng điện trước khi nó kịp truyền đi.

Người thanh niên biến sắc, hắn rút ra một khẩu súng lục nhỏ, nhưng Thorne đã nhanh hơn. Một cú đá chính xác vào cổ tay khiến khẩu súng văng đi, và tiếp theo đó là một đòn khóa tay điêu luyện của lực lượng đặc nhiệm.

“Trò chơi kết thúc rồi.” Thorne nghiến răng nói.

“Kết thúc?” Người thanh niên cười lớn, dù đang bị khống chế. “Anh chỉ mới bắt được một tế bào. Cơ thể của chúng tôi là cả thế giới này. Hãy nhìn lên bầu trời vào đêm giao thừa sắp tới, Thorne. Đó sẽ là bản giao hưởng cuối cùng của thế kỷ này.”

Hắn bất ngờ cắn mạnh vào cổ áo. Một viên nang độc dược giấu kín đã được kích hoạt. Chỉ trong vài giây, cơ thể người thanh niên co giật mạnh rồi lịm đi. Thorne buông tay, nhìn thi thể kẻ lạ mặt nằm giữa bùn lầy của cống ngầm. Một lần nữa, công lý chỉ chạm được vào cái vỏ bên ngoài của một âm mưu vĩ đại.

Ngày cuối cùng của năm đang đến gần. Khắp London, người dân đang chuẩn bị cho những bữa tiệc đón chào thế kỷ mới. Những tòa nhà chính phủ được trang hoàng lộng lẫy, và tiếng chuông đồng hồ Big Ben đang chờ đợi khoảnh khắc lịch sử.

Thorne đứng trên cầu Westminster, ánh mắt anh rà soát từng chi tiết nhỏ nhất trên quảng trường. Anh không thấy khí độc, không thấy thuốc nổ. Nhưng anh thấy một sự im lặng bất thường của những con mòng biển trên sông Thames. Chúng đang bay tản ra xa, như thể cảm nhận được một sự rung động mà tai người không thể nghe thấy.

Anh nhìn xuống dòng sông. Những con tàu hơi nước đang neo đậu bỗng nhiên rung lắc dữ dội.

“Không phải khí độc... mà là âm thanh.” Thorne chợt nhận ra. “Tần số hạ âm!”

Anh nhớ lại những ống dẫn hơi nước khổng lồ trong hệ thống thoát nước. Nếu chúng được điều chỉnh để phát ra những sóng âm ở tần số cực thấp, chúng có thể gây ra sự hoảng loạn hàng loạt, làm vỡ các cửa kính và thậm chí gây ngừng tim cho những người có sức khỏe yếu. Một vụ thảm sát không tiếng động và không để lại dấu vết của vũ khí.

Thorne lao về phía trạm điều khiển hơi nước chính của thành phố, nằm cạnh bờ sông. Anh dùng quyền hạn cố vấn của mình để vượt qua các lính canh đang ngơ ngác. Bên trong trạm, hệ thống máy móc đang hoạt động ở mức công suất tối đa, tạo ra một tiếng rít trầm đục đến mức làm lồng ngực anh đau nhói.

Các kỹ sư ở đây đã bị khống chế và thay thế bằng những kẻ lạ mặt. Thorne không ngần ngại, anh rút súng và nổ súng vào các bảng điều khiển áp suất. Hơi nước nóng phun ra mù mịt, những tiếng nổ chói tai vang lên khi các nồi hơi bị quá tải đột ngột.

Giữa đám sương khói mịt mù, Thorne nhìn thấy đồng hồ Big Ben bắt đầu điểm tiếng chuông đầu tiên của năm mới. Một tiếng, hai tiếng...

Vào tiếng chuông thứ mười hai, thay vì một vụ nổ hay một cơn sóng chấn động, toàn bộ hệ thống máy móc trong trạm điều khiển đổ sụp xuống. Sự tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng pháo hoa nổ giòn giã trên bầu trời London để chào mừng một kỷ nguyên mới.

Thorne bước ra ngoài, hơi thở dồn dập. Anh dựa lưng vào bức tường gạch lạnh lẽo, nhìn lên những bông pháo hoa rực rỡ sắc màu đang nở rộ trên nền trời đêm. Anh đã ngăn chặn được bản giao hưởng của sự hủy diệt, nhưng anh biết rằng mình vừa chính thức tuyên chiến với một thế lực vượt xa mọi tội phạm mà anh từng đối đầu.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của thế kỷ mới rọi xuống London, Julian Thorne ngồi lại trong phòng làm việc của mình. Trên bàn là một lá thư vừa được gửi tới, không có tên người gửi, chỉ có con dấu hình "V" ngược lồng trong vòng răng cưa.

Nội dung thư chỉ có một dòng ngắn gọn: “Chào mừng anh đến với ván cờ thực sự, Julian. Những quân cờ vừa qua chỉ là sự hy sinh để bắt đầu khai cuộc. Hẹn gặp lại ở Paris.”

Thorne khẽ mỉm cười. Một nụ cười đầy thách thức. Anh lấy chiếc tẩu thuốc ra, châm lửa, và làn khói xanh nhạt bắt đầu lan tỏa trong phòng. Những kỹ thuật khoa học, những phân tích logic và bản năng của một đặc nhiệm đã giúp anh vượt qua những thử thách vừa qua, nhưng anh hiểu rằng thế kỷ mới sẽ yêu cầu nhiều hơn thế.

Anh lấy một cuốn sổ mới, trang đầu tiên anh ghi dòng chữ: “Hồ sơ về Hội Anh em của Sự hủy diệt”.

Thành phố bên ngoài cửa sổ đang bắt đầu một ngày mới đầy hy vọng, nhưng Julian Thorne đã sẵn sàng cho những bóng tối tiếp theo. Anh không còn là một cựu thanh tra đang đi tìm sự bình yên; anh là một người thợ săn đang lùng sục những con quái vật ẩn nấp dưới lớp áo khoác của sự tiến bộ.

“Paris à?” Thorne lẩm bẩm. “Tôi hy vọng cà phê ở đó sẽ ngon hơn ở Vienna.”

Anh đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác choàng dài, đôi mắt xám sắc lạnh như nhìn thấu qua những lớp sương mù đang dần tan biến. Cuộc hành trình của Julian Thorne chưa kết thúc; nó chỉ vừa mới chuyển sang một giai đoạn mà ở đó, sự thật là vũ khí duy nhất có thể chống lại sự sụp đổ của nền văn minh.

Dưới chân cầu Westminster, dòng sông Thames vẫn trôi đi, mang theo những mảnh vỡ của quá khứ vào đại dương mênh mông. Một chương mới đã mở ra, và trong bóng tối của những con phố châu Âu, một huyền thoại mới về người thám tử đặc nhiệm bắt đầu được viết nên bởi chính những bước chân kiên định của anh.

Thorne bước ra khỏi nhà, hòa vào dòng người đang hân hoan đón chào năm mới. Giữa đám đông ấy, không ai biết rằng người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng kia vừa cứu mạng hàng ngàn người. Và anh cũng không cần họ biết. Đối với Julian Thorne, phần thưởng lớn nhất chính là sự thật đã được phơi bày, dù nó có tàn khốc đến mức nào đi chăng nữa.

Mạch truyện về những vụ án kinh điển của Thorne sẽ còn tiếp diễn, xuyên qua những biên giới và những bí mật sâu thẳm nhất của tâm hồn con người. Vì chừng nào tội ác còn tồn tại dưới danh nghĩa lý tưởng, chừng đó Julian Thorne sẽ vẫn còn là bóng ma săn đuổi chúng đến tận cùng của sự thật.