Vũ rời khỏi căn chung cư 302 khi kim đồng hồ vừa chạm mốc mười một giờ đêm. Trên xe máy, ngoài chiếc vali đồ nghề quen thuộc, anh còn mang theo một túi vải bọc kín chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi. Tiếng tích tắc của nó nghe khô khốc, lạc lõng giữa phố thị đã bắt đầu thưa thớt ánh đèn.
Vũ không về nhà. Anh lái xe theo địa chỉ được ghi trong cuốn sổ da: số 42 đường X. Đó là một con phố nằm sâu trong khu lao động, nơi những ngôi nhà san sát nhau với những dây điện chằng chịt như mạng nhện.
Căn nhà số 42 hiện ra trước mắt anh là một tiệm may nhỏ đã đóng cửa. Biển hiệu "May đo áo dài bà Nhàn" chỉ còn lại những nét chữ bạc phếch. Vũ đứng trước cửa, hơi do dự. Nửa đêm không phải là lúc thích hợp để mang di vật của một người chết đến thăm người sống, nhưng sự thôi thúc kỳ lạ từ những dòng chữ của giáo sư Hiền khiến anh không thể chờ đợi.
Anh gõ cửa. Ba tiếng khô khốc.
Một lát sau, tiếng bước chân lẹp xẹp vang lên từ bên trong. Một người phụ nữ lớn tuổi, mái tóc búi cao gọn gàng dù đang mặc đồ ngủ, hé cửa nhìn anh qua khe xích bảo vệ.
"Ai đó? Giờ này không nhận khách nữa cậu ơi."
Vũ tháo khẩu trang, hơi cúi đầu: "Cháu chào bác. Cháu là người dọn dẹp... đồ đạc cho giáo sư Hiền. Ông ấy có gửi lại cái này cho bác."
Khi cái tên "Hiền" vừa thốt ra, đôi mắt bà Nhàn khựng lại. Một sự im lặng kéo dài bao trùm lấy hiên nhà. Bà chậm rãi tháo xích sắt, mở rộng cửa. Căn phòng bên trong sực mùi vải mới và phấn may.
Bà Nhàn nhìn chiếc đồng hồ quả lắc mà Vũ đặt lên bàn gỗ. Đôi bàn tay gầy guộc, chi chít những vết kim đâm của bà run run chạm vào mặt kính đã xước.
"Ông ấy... đi rồi sao?" – Giọng bà thấp đến mức gần như chỉ là tiếng hơi thở.
"Dạ, đã được một tuần rồi ạ," Vũ đáp nhẹ. "Ông ấy có viết trong sổ rằng ông ấy không còn giận bác nữa."
Bà Nhàn bật cười, nhưng đôi mắt lại ướt đẫm. Nụ cười chua chát của một người đã đi qua gần hết cuộc đời để chờ đợi một câu nói. Bà ngồi xuống chiếc ghế đẩu, nhìn chằm chằm vào con lắc đang đung đưa đều đặn.
"Giận sao? Cái ông già gàn dở ấy... Chúng tôi đã không nhìn mặt nhau ba mươi năm chỉ vì một sự hiểu lầm về đứa trẻ."
Vũ chợt nhớ đến tờ giấy khai sinh giấu trong túi áo. Anh hắng giọng: "Cháu thấy người con trai của ông ấy ở căn chung cư. Anh ta có vẻ không giống..."
Bà Nhàn ngước lên nhìn Vũ, ánh mắt bà sắc sảo như nhìn thấy được sự tò mò trong lòng anh. Bà thở dài, bàn tay vẫn không rời khỏi chiếc đồng hồ.
"Thằng bé ở đó không phải con ruột của ông ấy. Đó là con của người đàn bà đã lừa ông ấy năm xưa. Ông ấy biết chứ, biết rất rõ, nhưng vì cái nghĩa nên vẫn nuôi nó khôn lớn, vẫn để nó mang họ Trần của mình. Còn đứa trẻ thực sự..."
Bà Nhàn dừng lại, chỉ tay vào bức ảnh đen trắng đặt trên bàn thờ nhỏ cạnh máy khâu. Trong ảnh là một thiếu nữ trẻ đang bế một đứa bé sơ sinh.
"Đứa bé thực sự đã mất trong một trận sốt cao ngay sau khi chúng tôi ly tán. Ông Hiền không hề biết chuyện đó. Ông ấy cứ ngỡ tôi mang con đi để trốn tránh ông ấy."
Vũ cảm thấy một luồng không khí lạnh lẽo tràn vào lồng ngực. Hóa ra, giáo sư Hiền đã dùng cả nửa đời người để nuôi nấng con của kẻ đã phản bội mình, trong khi vẫn luôn ôm giữ một nỗi hận thù với người phụ nữ duy nhất ông từng yêu – người cũng đã mất đi tất cả trong thầm lặng.
Chiếc đồng hồ quả lắc bỗng vang lên tiếng chuông điểm mười hai giờ. Âm thanh vang vọng trong tiệm may nhỏ hẹp, nghe như tiếng thở dài muộn màng của một người vừa được giải thoát khỏi gánh nặng của quá khứ.
Bà Nhàn nhìn Vũ, giọng bà đã bình tĩnh hơn: "Cảm ơn cậu đã mang nó đến. Ít nhất thì trước khi chết, ông ấy cũng đã chịu buông tay."
Vũ chào bà để ra về. Bước xuống bậc thềm, anh chạm tay vào cuốn sổ da trong túi. Những "món nợ" vẫn còn dài. Anh chợt nhận ra mình không còn chỉ là một người dọn dẹp hiện trường đơn thuần nữa. Anh đang trở thành người kết nối những mảnh linh hồn vỡ vụn, người đi nhặt lại những sự thật bị bụi thời gian che lấp.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Vũ nổ máy xe. Trong đầu anh bỗng hiện lên một câu hỏi: Nếu một ngày anh nằm xuống, liệu có ai sẽ tỉ mỉ đi dọn dẹp những bí mật của anh như cách anh đang làm cho giáo sư Hiền hay không?
Sương đêm bắt đầu xuống lạnh. Vũ kéo cao cổ áo, hòa mình vào bóng tối của thành phố, hướng về "món nợ" tiếp theo trong danh sách: Người bán tạp hóa ở đầu ngõ.