MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Di VậtChương 4

Kẻ Dọn Dẹp Di Vật

Chương 4

991 từ · ~5 phút đọc

Vũ trở lại căn chung cư 302 vào sáng sớm hôm sau. Những tia nắng đầu ngày xiên qua lớp bụi lơ lửng trong không trung, biến căn phòng thành một khối hộp đục ngầu và tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng đó không kéo dài được lâu.

Tiếng va chạm chát chúa từ phía hành lang vang lên. Trần Vũ vừa bước chân tới cửa đã thấy gã đàn ông — người con trai hờ của giáo sư Hiền — đang điên cuồng lục lọi trong đống đồ đạc mà Vũ đã phân loại ngăn nắp từ tối qua. Gã hất tung những chồng sách, xé toạc các thùng giấy, miệng lầm bầm những câu chửi rủa tục tĩu.

"Đâu rồi? Lão già chết tiệt này chắc chắn phải giấu nó ở đâu đó!" – Gã quay sang khi thấy bóng Vũ, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ và tham vọng. "Này, anh dọn dẹp! Anh có thấy một cái hộp sắt nhỏ hay cuốn sổ tiết kiệm nào không? Tôi đã lật tung cái phòng ngủ lên rồi mà không thấy một xu nào cả!"

Vũ đứng yên tại chỗ, tay vẫn cầm chiếc khẩu trang chưa kịp đeo. Anh nhìn đống bản thảo bị giày xéo dưới chân gã, cảm thấy một nỗi xót xa trào dâng. Những di sản trí tuệ của một đời người, giờ đây bị coi như rác rưởi dưới gót giày của kẻ chỉ biết đến tiền.

"Tôi chỉ thấy những gì tôi đã báo với ông tối qua," Vũ đáp, giọng anh lạnh băng như đá. "Một người sống một mình trong căn hộ thuê này mười năm, ông nghĩ ông ấy có bao nhiêu tiền?"

Gã đàn ông lao đến, nắm lấy cổ áo Vũ, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền: "Đừng có lừa tôi! Lão là giáo sư cơ mà? Lão có tiền trợ cấp, có tiền bản quyền sách. Anh là đứa cuối cùng đụng vào đồ đạc của lão, có phải anh đã cuỗm mất rồi không?"

Vũ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gạt tay gã ra. Anh cao hơn gã nửa cái đầu, và sự điềm tĩnh kỳ quái của anh khiến gã chùn bước. Vũ chậm rãi chỉnh lại cổ áo, rồi cúi xuống nhặt một tờ giấy khai sinh mà anh đã cố ý để lại trong một chiếc hộp rỗng — không phải tờ giấy thật anh đang giữ, mà là một bản sao photo mờ nhạt mà anh tìm thấy sau kẹt tủ.

"Có lẽ ông nên quan tâm đến cái này hơn là tiền," Vũ đặt tờ giấy lên mặt bàn đầy bụi.

Gã đàn ông cầm tờ giấy lên, mắt liếc nhanh qua những dòng chữ. Khi nhìn thấy dòng tên mẹ mình và một cái tên cha lạ lẫm, mặt gã biến sắc, từ đỏ gay gắt chuyển sang trắng bệch. Gã run run: "Cái... cái gì đây? Anh lấy cái này ở đâu?"

"Ông Hiền biết tất cả," Vũ nói, từng chữ như đóng đinh vào không gian. "Ông ấy biết ông không phải con mình ngay từ ngày đầu tiên đưa ông về nuôi. Nhưng ông ấy vẫn để ông mang họ Trần, vẫn đóng tiền học cho ông đến khi ông trưởng thành. Và đến tận lúc chết, ông ấy cũng không nói ra sự thật này với bất kỳ ai... trừ việc để lại nó như một lời nhắc nhở cuối cùng."

Gã đàn ông lùi lại, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ đã gãy một nan. Sự hung hăng lúc nãy biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến thảm hại. Gã nhìn quanh căn phòng — nơi gã đã lớn lên, nơi gã từng coi thường sự nghèo nàn và gàn dở của "người cha" — hóa ra lại là một thiên đường của lòng bao dung mà gã không bao giờ xứng đáng có được.

Vũ không nhìn gã thêm nữa. Anh đeo khẩu trang, cầm lấy túi rác lớn và bắt đầu quét dọn những mảnh thủy tinh vỡ.

"Cuốn sổ tiết kiệm duy nhất của ông ấy," Vũ vừa làm vừa nói, giọng đều đều, "đã được hiến tặng cho quỹ học bổng của trường đại học từ ba năm trước rồi. Ông không tìm thấy gì ở đây đâu. Thứ duy nhất còn lại ở đây... là món nợ ân tình mà ông sẽ phải gánh cả đời."

Người đàn ông kia im lặng hồi lâu, rồi lẳng lặng đứng dậy, bước ra khỏi căn nhà mà không nói thêm một lời nào. Tiếng bước chân gã nặng nề xuống cầu thang, xa dần cho đến khi chỉ còn lại tiếng gió lùa qua khe cửa sổ hỏng.

Vũ dừng chổi. Anh đưa tay vào túi áo, chạm vào cuốn sổ da màu nâu. Trong đó, món nợ thứ hai vẫn đang chờ anh: "Trả lại 200 ngàn cho bà bán tạp hóa đầu ngõ".

Anh biết, công việc của mình ở căn phòng 302 đã xong. Anh đã dọn sạch không chỉ là bụi bẩn, mà còn là một vở kịch dối trá kéo dài hàng thập kỷ. Vũ đóng cửa, khóa trái lại, để mặc căn phòng chìm vào bóng tối một lần nữa. Khi anh bước ra đường lớn, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào đặc trưng của thành phố. Vũ tấp xe vào một quán tạp hóa nhỏ xập xệ ở góc phố, nơi có một người đàn bà đang lúi húi dọn dẹp đống đồ nhựa dưới hiên mưa.

"Bác cho cháu gửi... tiền thuốc lá của giáo sư Hiền," Vũ nói, tay đưa ra tờ tiền 200 ngàn đã được vuốt phẳng phiu.

Người đàn bà dừng tay, nhìn tờ tiền rồi nhìn Vũ, đôi mắt mờ đục bỗng sáng lên một tia kinh ngạc. Trong màn mưa trắng xóa, Vũ cảm thấy tâm hồn mình nhẹ đi một chút, như thể một lớp bụi bẩn vừa được gột rửa khỏi trái tim.