MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn MồiChương 8: VẾT NỨT CỦA SỰ HOÀN HẢO

Kẻ Săn Mồi

Chương 8: VẾT NỨT CỦA SỰ HOÀN HẢO

869 từ

Quỳnh Chi dành cả đêm tìm kiếm thông tin về Thẩm Duật. Hồ sơ của hắn sạch sẽ đến mức đáng ngờ: Du học châu Âu, bằng tiến sĩ tâm lý tội phạm loại ưu, giảng dạy tại các trường đại học danh tiếng, và sau đó trở về Việt Nam với tư cách cố vấn độc lập.

Tuy nhiên, cô tìm thấy một chi tiết nhỏ: một sự kiện đã bị xóa khỏi hồ sơ trực tuyến của Thẩm Duật. Mười năm trước, Thẩm Duật từng làm việc ngắn hạn tại một phòng trưng bày nghệ thuật ở Pháp, nơi anh ta được mời làm cố vấn tâm lý cho một triển lãm về "Những Động Lực Sáng Tạo Đen Tối".

"Một cố vấn tâm lý cho một triển lãm nghệ thuật về bóng tối? Điều này không hề bình thường," Quỳnh Chi tự nhủ.

Cô liên lạc với một người bạn cũ ở Interpol để truy cập vào hồ sơ quốc tế đã bị khóa. Sau nhiều giờ chờ đợi, cô nhận được thông tin: Trong thời gian Thẩm Duật ở Pháp, phòng trưng bày đó đã xảy ra một sự cố nghiêm trọng. Một nhà phê bình nghệ thuật tên là Charles đã bị hành hung dã man, suýt mất mạng. Vụ án không được phá, và Charles sau đó đã biến mất khỏi công chúng.

Chữ 'C'.

Quỳnh Chi cảm thấy tim mình đập mạnh. Đây có thể chỉ là sự trùng hợp, nhưng nó quá khớp với mô-típ của sự trả thù mang tính nghệ thuật và cá nhân.

Cô lập tức đến biệt thự của Thẩm Duật vào buổi chiều hôm đó, không báo trước. Cô muốn bắt gặp hắn trong một khoảnh khắc không cảnh giác.

Thẩm Duật đang ở trong bếp, lần này là chế biến một món tráng miệng phức tạp. Anh ta không hề tỏ ra bất ngờ khi cô xuất hiện.

"Thiếu úy, cô đến đúng lúc. Tôi đang chuẩn bị món Crème brûlée (kem cháy). Cô có muốn dùng thử không?" Thẩm Duật mời, giọng nói vẫn lịch thiệp như thường lệ.

"Giáo sư," Quỳnh Chi đi thẳng vào vấn đề. "Mười năm trước, anh từng làm việc tại Phòng trưng bày Nghệ thuật ở Paris. Một nhà phê bình tên Charles đã bị hành hung ở đó. Tôi muốn biết chi tiết."

Thẩm Duật ngừng lại, tay cầm chiếc đèn khò làm cháy lớp đường trên mặt kem. Ánh lửa nhỏ chiếu sáng khuôn mặt hoàn hảo của hắn.

"Ồ, Charles," Thẩm Duật thở dài, với vẻ tiếc nuối giả tạo. "Anh ta là một người đáng thương. Anh ta có tài năng, nhưng lại sử dụng lời lẽ quá cay độc để phán xét những tác phẩm mà anh ta không hiểu. Sự cay độc của anh ta đã hủy hoại sự nghiệp của nhiều nghệ sĩ trẻ."

"Anh có liên quan đến vụ hành hung đó không?" Quỳnh Chi hỏi, giọng cô run rẩy vì sự căng thẳng.

Thẩm Duật đặt chiếc đèn khò xuống một cách cẩn thận, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, không cảm xúc. "Thiếu úy, cô lại đang để sự đồng cảm quá mức làm lu mờ lý trí. Cô đang tìm kiếm một câu trả lời đơn giản cho một sự phức tạp."

"Charles có phải là chữ C anh để lại không?"

"Chữ C có thể là bất cứ điều gì, Quỳnh Chi. Nó có thể là Charles, hoặc nó có thể là Cô (Chi). Cô đang cố gắng gán ghép cảm xúc và thông tin. Đó là sự yếu đuối."

Hắn tiến đến gần cô. "Hãy để tôi nói cho cô biết một sự thật, Thiếu úy. Tôi đã cứu cô khỏi sự hỗn loạn và tôi đã giúp cô bắt được kẻ sát nhân đầu tiên (giả). Cô có biết Trần Văn Đức đã tự tử trong tù sáng nay không?"

Quỳnh Chi sững sờ. "Tự tử?"

"Áp lực của sự đổ lỗi. Một cái chết đáng tiếc," Thẩm Duật nói, nhưng trong ánh mắt hắn không có chút tiếc nuối nào. "Cô có thể tin vào những manh mối giả mạo của người khác, hoặc cô có thể tin vào trực giác của mình. Cô cảm thấy tôi là hung thủ vì cô sợ sự thông minh và quyền lực mà tôi đại diện. Và cô sợ hãi sự phản chiếu của chính mình trong tôi."

"Nếu anh không phải là hung thủ," Quỳnh Chi nhìn thẳng vào mắt hắn, "vậy thì hãy nói cho tôi biết, bước đi tiếp theo của hắn là gì, mà không cần đến bằng chứng vật lý."

Thẩm Duật mỉm cười, nụ cười chiến thắng. Hắn biết cô đã bị đẩy đến giới hạn.

"Bước đi tiếp theo," hắn thì thầm, cúi thấp người, gần như chạm vào tai cô, "sẽ là một vụ án liên quan đến sự phản bội niềm tin, sự phản bội trong tình bạn, hoặc trong mối quan hệ. Và hung thủ sẽ muốn tạo ra một tác phẩm mà không ai khác ngoài cô có thể hiểu được."

"Bởi vì," Thẩm Duật nói, lùi lại và mỉm cười rạng rỡ, "hắn đang xây dựng một thế giới chỉ dành cho hai người, Quỳnh Chi. Hắn đang tạo ra một người bạn tri kỷ."