MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn MồiChương 9: VỤ ÁN CỦA SỰ PHẢN BỘI

Kẻ Săn Mồi

Chương 9: VỤ ÁN CỦA SỰ PHẢN BỘI

704 từ

Vụ tự tử của Trần Văn Đức đã khiến dư luận lắng xuống, nhưng đối với Quỳnh Chi, nó chỉ là sự xác nhận cho giả thuyết kinh hoàng của cô. Cô gần như tin chắc Thẩm Duật không chỉ là cố vấn mà còn là kẻ sát nhân mà cô đang theo đuổi. Tuy nhiên, cô bị cô lập. Đại úy Tấn và đội điều tra đã mệt mỏi, họ muốn khép lại vụ án với Đức là hung thủ duy nhất.

Vụ án mới xảy ra hai ngày sau, và nó mang tính cá nhân đến mức khiến Quỳnh Chi gần như ngã quỵ. Nạn nhân là Phó giáo sư Nhân Bách, người thầy cũ, người cố vấn thân thiết nhất của Quỳnh Chi từ thời cô còn là sinh viên học viên cảnh sát.

Nhân Bách được tìm thấy trong thư viện cá nhân của ông, giữa hàng ngàn cuốn sách cũ. Ông bị sát hại bằng một lưỡi dao mỏng, sắc, vết cắt chính xác đến mức gần như không chảy máu. Điều đáng sợ là cách sắp đặt: Nhân Bách ngồi thẳng trên chiếc ghế da cũ, đeo kính, trước mặt là một cuốn sách mở. Cuốn sách đó là một bản dịch hiếm của De Profundis của Oscar Wilde, và ở trang cuối cùng, một câu nói được gạch chân: "Tôi đã trải qua một thời gian dài, gần như quên mất rằng có gì đó ngoài nỗi đau và sự phản bội."

Quỳnh Chi đến hiện trường. Cô không cần phải "nhập vai" nữa; sự đồng cảm trào dâng một cách tự nhiên. Đây là vụ án về sự phản bội, đúng như Thẩm Duật đã tiên đoán. Nhưng sự phản bội này là gì?

Đại úy Tấn nhìn cô đầy lo lắng. "Chi, em ổn chứ? Ông Bách là người thân với em..."

"Chính vì thế mà hắn chọn ông ấy," Quỳnh Chi lạnh lùng đáp, đôi mắt cô ráo hoảnh nhưng chất chứa sự hỗn loạn. "Hắn đang gửi thông điệp cho tôi, Tấn. Hắn biết tôi ngưỡng mộ thầy Bách. Hắn đang phá hủy niềm tin của tôi."

Thẩm Duật xuất hiện sau đó, trang phục hoàn hảo, không một nếp nhăn. Hắn nhìn Nhân Bách, không phải với sự thương xót, mà với sự nghiên cứu lạnh lùng.

"Tác phẩm của sự tiếc nuối," Thẩm Duật bình luận, giọng điệu gần như là một lời ru. "Vết cắt này... nó không phải giết người vì giận dữ, mà vì sự tôn trọng. Hắn đã tôn trọng nạn nhân, và tôn trọng cả sự phản bội này."

Quỳnh Chi bước tới, chỉ vào cuốn sách mở. "Thầy Bách đã từng nói với tôi rằng Nhân loại là một mớ hỗn độn. Hắn đang dùng chính sự tri thức của thầy để kết tội thầy."

"Hay là," Thẩm Duật xen vào, bước lại gần cô, "hắn đang nhắc nhở cô về một sự phản bội mà cô đã quên, hoặc đã cố tình che giấu? Ông Bách là người thầy của cô. Cô có tin tưởng ông ấy tuyệt đối không?"

Ánh mắt của Thẩm Duật mang theo một sự gợi mở nguy hiểm. Hắn không chỉ hỏi về Nhân Bách; hắn đang gieo một hạt giống nghi ngờ về sự chính trực của người thầy trong tâm trí Quỳnh Chi. Cô nhớ lại những lời khuyên kỳ lạ của Nhân Bách về việc sử dụng khả năng đồng cảm của mình một cách "vô đạo đức" để đạt được kết quả. Phải chăng, Thẩm Duật đang ám chỉ một bí mật nào đó giữa cô và thầy Bách?

Quỳnh Chi cảm thấy bị đẩy vào chân tường. Hắn đã lấy đi người thân thiết nhất của cô, và giờ hắn muốn lấy đi cả ký ức đẹp đẽ về người đó.

"Anh muốn gì ở tôi, Duật?" Cô thì thầm, không còn đủ sức để gọi hắn là Giáo sư.

Thẩm Duật mỉm cười, nụ cười tinh tế và tàn nhẫn. "Tôi muốn cô chấp nhận sự thật, Quỳnh Chi. Rằng cô và hắn không khác nhau. Rằng cô đã học được cách 'nhập vai' từ sự hỗn loạn. Và bây giờ, đã đến lúc cô phải thừa nhận sự hoàn hảo mà cô đang đối diện."