MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKèo Cược 0 Đồng: Đổi Mồ Hôi Lấy Lộ PhíChương 7: ĐÊM MẤT NGỦ ĐẦU TIÊN: KHI ĐÔI BÀN TAY BẮT ĐẦU SƯNG TẤY

Kèo Cược 0 Đồng: Đổi Mồ Hôi Lấy Lộ Phí

Chương 7: ĐÊM MẤT NGỦ ĐẦU TIÊN: KHI ĐÔI BÀN TAY BẮT ĐẦU SƯNG TẤY

940 từ · ~5 phút đọc

Đêm ở làng gốm Bàu Trúc không có ánh đèn neon rực rỡ của Sài Gòn, cũng chẳng có tiếng nhạc lounge xập xình. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến gai người, chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ và tiếng dế kêu ran cả cánh đồng. Nhóm "Tứ Quậy" được bà Hoa sắp xếp ngủ trên những chiếc phản gỗ cũ kỹ ở gian nhà ngoài.

Bảo "Công Tử" nằm nhìn trân trân lên mái ngói, nơi vài tia trăng lọt qua kẽ hở. Cậu khẽ cử động vai và lập tức một cơn đau điếng người chạy dọc sống lưng. "Này... có ai còn thức không?" Bảo thào thào, giọng khản đặc vì thiếu nước và cái nắng ban chiều.

"Thức chứ... sao mà ngủ nổi." Hùng "Cơ Bắp" rên rỉ. Gã khổng lồ của nhóm giờ đây đang nằm sấp, hai cánh tay hộ pháp gác lên gối. Đôi bàn tay vốn chỉ quen nắm tạ của Hùng giờ đây sưng tấy, đỏ rực và đầy những vết xước nhỏ do khiêng củi nung. "Cái phản này cứng quá, tao có cảm giác như mình đang nằm trên một miếng gốm khổng lồ chưa nung vậy."

Linh "Tiểu Thư" im lặng nãy giờ bỗng bật dậy, tay quờ quạng tìm cái gì đó. "Cứu... Mỹ ơi! Có con gì bò trên chân tớ! Nó... nó nhiều chân lắm!"

Mỹ "Bách Khoa" thở dài, bật chiếc đèn pin cầm tay duy nhất còn sót lại. Ánh sáng vàng vọt quét qua đôi chân trắng muốt của Linh, nơi một chú dế mèn đang ngơ ngác dừng chân. Mỹ dùng tay gạt nhẹ chú khách không mời mà đến, rồi nhìn Linh bằng ánh mắt vừa thương vừa buồn cười: "Chỉ là dế thôi mà, Công chúa nước mắm. Ở đây là nông thôn, cậu nên làm quen với việc chia sẻ không gian sống với 'cư dân' bản địa đi."

Linh co rúm người lại, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình dưới ánh đèn pin. Những ngón tay búp măng kiêu kỳ giờ đây thô ráp, móng tay gãy nham nhở và da bắt đầu bong tróc do nhào đất sét quá lâu. Cô mếu máo: "Mỹ ơi, nhìn tay tớ này. Mai mốt về Sài Gòn, chắc tớ không dám đi làm nail nữa. Cảm giác đất nó ngấm vào tận xương tủy rồi."

"Đất không đáng sợ đâu," Mỹ nhẹ nhàng lôi trong ba lô ra một lọ mỡ trăn nhỏ — món đồ duy nhất cô lén mang theo để sơ cứu. Cô bắt đầu xoa bóp cho Linh. "Cái sưng này là dấu hiệu của việc cơ thể cậu đang 'đấu tranh' để trưởng thành đấy. Cậu có biết người Chăm quan niệm đất sét là máu thịt của thần Linh không? Họ nâng niu nó hơn cả vàng."

Bảo nghe vậy cũng ngồi dậy, nhìn xuống bàn tay mình. Cậu khẽ vuốt lên những vết chai vừa mới nhú trên lòng bàn tay — bằng chứng của việc vác sọt cá ở Phan Thiết và quay bình gốm ở Bàu Trúc. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng vị công tử sành điệu. Đó không phải là nỗi nhục nhã vì phải làm việc nặng, mà là một niềm tự hào âm ỉ.

"Lúc chiều, lúc nhìn cái bình của mình thành hình ấy," Bảo trầm ngâm, "tớ cảm thấy... nó giá trị hơn tất cả những chiếc đồng hồ hiệu tớ từng mua. Có lẽ vì nó có mồ hôi của tớ trên đó."

Hùng quay sang, giọng bớt vẻ "vô tri" thường ngày: "Tao cũng thế. Lúc vác đống củi suýt đổ, tao đã định bỏ cuộc rồi. Nhưng nhìn bà Hoa già yếu thế kia mà vẫn thoăn thoắt, tao thấy mình nhục quá. Cơ bắp để làm gì nếu không giúp ích được gì cho người khác?"

Câu chuyện của họ bị cắt ngang bởi tiếng ho khan của bà Hoa từ gian nhà trong. Một lúc sau, bà bước ra, trên tay cầm một đĩa củ khoai lang nướng thơm lừng. "Chưa ngủ được hả mấy đứa? Ăn miếng khoai cho ấm bụng. Đêm ở đây lạnh gió, ngủ trên phản gỗ thì hơi đau lưng, nhưng sáng mai dậy sẽ thấy người khỏe khoắn lắm."

Bốn đứa trẻ thành thị đón lấy những củ khoai nóng hổi, đen nhẻm than củi. Họ ngồi quây quần giữa bóng đêm, chia nhau từng miếng khoai bùi bùi, ngọt lịm. Vị ngọt của khoai nướng quyện với mùi khói bếp sao mà ấm áp đến lạ. Trong khoảnh khắc đó, sự phân biệt giữa giàu nghèo, giữa thành thị và làng quê dường như tan biến. Chỉ còn lại bốn tâm hồn trẻ đang bắt đầu học cách trân trọng những điều giản đơn nhất.

"Ngày mai mình phải đi sớm đúng không Mỹ?" Bảo hỏi, mắt nhìn về phía chân trời đang dần nhạt màu đen.

"Ừ," Mỹ gật đầu, "xe khách sẽ đón chúng ta ra Nha Trang lúc 5 giờ sáng. Nghe nói chặng tiếp theo không có đất và gốm nữa đâu, chúng ta sẽ ra biển."

Linh thở dài, tựa đầu vào vai Mỹ: "Biển à... hy vọng cá ở đó không nồng như nước mắm chú Sáu."

Đêm cuối ở Bàu Trúc trôi qua trong tiếng ngáy đều đặn của Hùng và tiếng thì thầm của gió. Những đôi bàn tay sưng tấy vẫn còn đau, nhưng giấc ngủ của họ đêm nay sâu hơn bất kỳ đêm nào ở Sài Gòn. Bởi vì lần đầu tiên, họ ngủ một giấc ngủ của những người lao động thực thụ.