Bốn giờ sáng, cảng cá Hòn Rớ (Nha Trang) đã bừng tỉnh trong một khung cảnh hỗn độn đầy âm thanh và mùi vị. Tiếng động cơ tàu thuyền gầm rú, tiếng tiểu thương la hét trả giá, và trên hết là mùi mặn chát của biển quyện với mùi dầu máy khét lẹt.
Nhóm "Tứ Quậy" bước xuống từ chiếc xe khách liên tỉnh với vẻ ngoài không thể thảm hại hơn. Bảo "Công Tử" ngáp dài, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ đêm qua ở Bàu Trúc. Cậu nhìn dãy resort sang trọng phía xa bờ biển, nơi có những hồ bơi vô cực và bữa sáng buffet đầy ắp, rồi nhìn lại đôi bàn tay thô ráp của mình, thở dài:
"Nha Trang trong mơ của tôi là kem chống nắng và bikini, không phải là ủng cao su và... đống nhớt nhầy nhụa này."
Mỹ "Bách Khoa" không đáp, cô đang mải miết đối chiếu bản đồ cảng cá với mảnh giấy địa chỉ mà bà Hoa đã đưa. "Theo dữ liệu, tàu của chú Ba Lưới đang nằm ở cầu cảng số 3. Chúng ta phải lên tàu ngay nếu muốn kịp chuyến ra khơi gần bờ."
Hùng "Cơ Bắp" sốc lại ba lô, cố tỏ ra sung sức dù đôi vai đang biểu tình dữ dội: "Cứ ra biển là có hải sản đúng không? Tao sẵn sàng rồi, tập Gym bao năm cũng chỉ để chờ ngày kéo lưới như phim Hollywood thôi!"
Linh "Tiểu Thư" thì ngược lại hoàn toàn. Cô đứng chôn chân trên cầu cảng, mắt kinh hoàng nhìn những vũng nước đục ngầu đầy vảy cá dưới chân. "Mỹ ơi... tớ có thể xin làm việc gì khác không? Ví dụ như... đứng bán vé tham quan chẳng hạn?"
"Không có vé tham quan nào ở đây hết, Công chúa!" Bảo kéo tay Linh đi. "Luật chơi là 'đổi công lấy cơm', và hôm nay thực đơn của chúng ta phụ thuộc vào độ dẻo dai của ông Hùng và sự khéo tay của bà đấy."
Chú Ba Lưới, một ngư dân già với làn da đỏ quạch như màu đồng nung và nụ cười hào sảng, đón cả nhóm lên tàu bằng một cú vỗ vai khiến Bảo suýt ngã nhào xuống nước. "Chà, mấy đứa nhỏ Sài Gòn hả? Nhìn trắng trẻo quá, không biết trụ nổi ba tiếng sóng dập không đây. Thôi, lên tàu đi, biển không đợi ai cả!"
Con tàu gỗ mang số hiệu KH-901xx bắt đầu rời cảng. Khi đất liền lùi xa dần, vẻ hào nhoáng của Nha Trang cũng mờ đi, chỉ còn lại màu xanh thẳm của đại dương. Ban đầu, Bảo và Linh còn hào hứng đứng sát mạn tàu để "chill" và quay vlog. Nhưng chỉ sau 30 phút, khi con tàu bắt đầu cưỡi lên những con sóng cao gần hai mét, thảm họa bắt đầu.
"Bảo... tớ thấy... thế giới đang quay tròn..." Linh lảo đảo, gương mặt xinh đẹp giờ xanh mét như tàu lá chuối. Cô buông rơi thỏi son thứ tư trong hành trình xuống sàn tàu đầy nhớt.
Bảo "Công Tử" cũng không khá hơn. Cái bụng vốn quen với những bữa ăn tinh tế giờ đây đang nhào lộn dữ dội. Cậu vịn chặt vào cột buồm, cố giữ vẻ thanh lịch cuối cùng nhưng đôi môi đã bắt đầu run rẩy. "Cảm giác này... nó không giống như đi du thuyền năm sao tí nào... Ụe..."
Trái ngược với sự đổ sụp của hai người bạn, Hùng "Cơ Bắp" và Mỹ "Bách Khoa" được chú Ba phân công chuẩn bị lưới. Mỹ chăm chú quan sát cách chú Ba thắt những nút dây thừng chắc chắn, trong khi Hùng gồng mình kéo những cuộn lưới nặng trịch từ khoang tàu lên boong.
"Kéo mạnh lên chàng trai!" Chú Ba hô lớn. "Sóng bắt đầu mạnh rồi, phải quăng lưới ngay đoạn này mới có cá cơm!"
Hùng gầm lên một tiếng như dũng sĩ, đôi bắp tay cuồn cuộn nổi gân. Nhưng thay vì kéo lưới một cách nhịp nhàng theo nhịp sóng, Hùng lại dùng sức mạnh thô bạo. Một cú giật quá mạnh khiến cuộn lưới chưa kịp gỡ hết đã vướng vào một thanh sắt nhô ra trên mạn tàu. "Xoẹt!" Một đường rách dài xuất hiện trên tấm lưới mới.
"Trời đất ơi! Thần phá hoại!" Chú Ba kêu lên, vội vàng chạy tới. "Cái lưới này là chén cơm của cả nhà tui đó con trai! Làm ăn kiểu này thì chỉ có nước húp cháo rùa thôi!"
Hùng đứng ngây ra, đôi tay hộ pháp giờ run rẩy vì hối lỗi. Mỹ nhanh chóng tiến lại, lấy trong túi ra bộ kim khâu lưới mà cô đã xin bà Hoa ở Bàu Trúc. "Chú Ba đừng giận, để tụi con sửa. Linh! Dậy đi! Đây là lúc dùng đến đôi bàn tay khéo léo của bà đấy!"
Linh đang nằm bẹp trên sàn tàu, nghe thấy chữ "sửa lưới" liền cố gắng gượng dậy. Cô nhìn tấm lưới rách, rồi nhìn vẻ mặt hối lỗi của Hùng và sự lo lắng của chú Ba. Lần đầu tiên, cô tiểu thư sợ bẩn không ngần ngại ngồi bệt xuống boong tàu đầy mùi cá, đón lấy cây kim gỗ từ Mỹ.
"Để đó cho tớ... Cái này... cũng giống như khâu váy haute couture thôi..." Linh thào thào, đôi tay run rẩy bắt đầu xỏ những sợi cước bền chắc qua những mắt lưới rách.
Trong khi Linh và Mỹ miệt mài vá lưới dưới cái nắng bắt đầu gắt của biển khơi, Bảo và Hùng được giao nhiệm vụ "hậu cần": phân loại cá từ mẻ lưới nhỏ trước đó. Bảo phải thò tay vào những khay cá đầy đá lạnh và nhớt, tách riêng cá nục, cá cơm và mực. Mùi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, những cái vây cá nhọn hoắt đâm vào ngón tay đau nhói, nhưng Bảo không dám kêu ca nửa lời.
Cơn say sóng vẫn hành hạ, nhưng khi nhìn thấy chú Ba và những người bạn đang vật lộn với sóng dữ, Bảo chợt thấy mình thật nhỏ bé. Đại dương này không phải là nơi để nghỉ dưỡng, nó là một chiến trường thực thụ, nơi mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đều đổi lấy sự sinh tồn.
Đến gần trưa, tấm lưới đã được vá xong dưới bàn tay khéo léo của Linh. Chú Ba ra lệnh quăng lưới mẻ lớn. Cả nhóm cùng hợp lực, người kéo dây, người giữ lưới, nhịp nhàng theo tiếng hô của chú Ba. Khi tấm lưới được kéo lên, hàng nghìn con cá cơm bạc lấp lánh như những đồng tiền bạc nhảy múa dưới nắng, tạo nên một cảnh tượng huy hoàng mà không vlog nào có thể diễn tả hết.
"Thành công rồi mấy đứa ơi!" Chú Ba cười ha hả, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt khắc khổ. "Tối nay có mực hấp và lẩu cá ngay trên tàu nhé!"
Linh nhìn đôi bàn tay mình, giờ đây lấm lem nhựa lưới và vảy cá, nhưng cô không còn thấy sợ nữa. Cô cười rạng rỡ, một nụ cười thật sự không cần đến lớp son môi đắt tiền.
Bảo "Công Tử" ngồi bệt xuống boong, nhìn ra phía chân trời xa tắp. Cậu nhận ra rằng, Nha Trang đẹp nhất không phải từ cửa sổ của một resort cao cấp, mà là từ ánh mắt của những người lao động vừa chinh phục được sóng cả.
Cái giá của bữa cơm hôm nay thật đắt, nhưng nó khiến họ cảm thấy mình đang thực sự "sống", chứ không chỉ là "tồn tại".