MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Anh Mỉm Cười, Trời Đều Đẹp LạiChương 2: LỜI XIN LỖI NGƯỢNG NGÙNG

Khi Anh Mỉm Cười, Trời Đều Đẹp Lại

Chương 2: LỜI XIN LỖI NGƯỢNG NGÙNG

755 từ · ~4 phút đọc

Sau sự cố đáng nhớ hôm ấy, Mai rời quán cà phê với cảm giác nặng nề treo lơ lửng trong lòng. Duy đã nói là không sao. Anh cười, còn trêu cô nữa. Nhưng càng nghĩ, Mai càng thấy bản thân… thật sự quá vụng về.

Về đến nhà, cô vẫn chưa nguôi lo lắng. Cô mở điện thoại, nhìn vào lịch sử giao dịch chuyển khoản:

“Vệ sinh laptop – 300.000đ – cho Duy (cà phê)”

Nhìn cái tên ghi chú, mặt Mai lại đỏ bừng. Sao lúc đó lại viết như thế không biết…

Tối hôm đó, trong lúc Mai đang chỉnh sửa vài file thiết kế, điện thoại bỗng rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:

Duy:

Laptop của anh sống tốt nha. Em yên tâm.

Mai nhìn chằm chằm vào màn hình. Anh nhắn… nghĩa là anh vẫn nhớ đến chuyện ban sáng?

Cô gõ lại một dòng ngắn:

Mai:

Dạ… em xin lỗi lần nữa ạ.

Vừa gửi xong, cô liền muốn đội quần vì ngượng. Tại sao lại xin lỗi nữa chứ! Cô tự mắng mình, nhưng chưa kịp nghĩ thêm thì màn hình sáng lên:

Duy:

Em tính xin lỗi anh đến khi nào?

Khi nào anh hư laptop thật à?

Mai tròn mắt. Cô có cảm giác anh đang… cười qua dòng chữ.

Cô lúng túng gõ:

Mai:

Không… tại em thấy mình phiền anh quá…

Duy:

Em phiền hồi nào? Anh còn được nói chuyện với em nữa kìa.

Mai chết lặng.

Câu ấy… sao nghe giống như đang tán tỉnh nhẹ vậy?

Cô chỉ dám trả lời cực ngắn, để an toàn:

Mai:

Dạ…

Một giây, hai giây, mười giây trôi qua. Tin nhắn lại đến:

Duy:

Em đang bối rối đúng không?

Mai nuốt nước bọt. Người này… đọc được suy nghĩ của cô à? Cô đáp mà không dám nhìn thẳng vào màn hình:

Mai:

Không có!

(Thật ra có)

Duy nhắn liền:

Duy:

Thôi được, vậy mai anh mời em cà phê nhé.

Mai suýt làm rơi điện thoại.

Mai:

Ơ… sao anh lại mời? Em mới là người làm phiền anh…

Duy:

Thì để anh chứng minh là anh không khó chịu với em.

Hoặc nếu em vẫn sợ, anh cho em mời anh cũng được.

Mai đột nhiên thấy khó thở. Kiểu khó thở… dễ thương.

Mai:

Để em mời anh ạ.

Một icon mặt cười được gửi đến ngay lập tức.

Duy:

Mai 9 giờ sáng, vẫn quán cũ nhé. Hẹn em.

Mai nhìn ba chữ “Hẹn em” mà trái tim cứ đập mạnh hơn bình thường.

Cô tự nhủ: Anh ấy chỉ muốn giải quyết chuyện laptop… phải rồi.

Không thể nghĩ xa hơn được.

Sáng hôm sau.

Mai chọn một chiếc váy trắng đơn giản, tóc buộc nhẹ sang một bên. Bình thường cô không để tâm đến chuyện ăn mặc, nhưng sao hôm nay lại đứng trước gương đến ba lần? Khi nhận ra điều đó, cô che mặt, cảm giác xấu hổ tràn lên tận đỉnh đầu.

Quán cà phê Mây Trắng vẫn đông khách như mọi khi. Mai bước vào, trái tim đập thình thịch. Duy đã ngồi ở góc cũ, cạnh ô cửa quen thuộc. Anh thấy cô liền giơ tay vẫy.

“Chào em,” anh cười, “hôm nay em trông… sáng hơn mọi khi.”

Mai đứng im một nhịp.

…Sáng hơn?

…Anh ấy nói gì vậy?

“À… em chỉ mặc hơi khác tí thôi…” cô lí nhí.

“Khác mà đẹp,” Duy thản nhiên, như thể đó là chuyện hiển nhiên.

Mai muốn biến thành hạt bụi bay ra khỏi quán cho rồi.

“Em uống gì? Để anh gọi.”

“Dạ… caramel macchiato.”

“Giống hôm trước em làm đổ lên anh?”

“Anh…” Mai trợn mắt nhìn, không biết anh đang đùa hay đang cố tình trêu cô.

Duy bật cười. “Anh chọc nhẹ thôi. Đừng nhìn anh như muốn đánh người vậy.”

Mai đỏ bừng. “Em không có!”

Anh đặt tay lên ngực, giả vờ nghiêm trọng: “May quá, anh còn muốn sống để uống cà phê với em lần nữa.”

Mai cắn môi, không biết nên phản ứng thế nào. Nhưng ngồi cạnh Duy, cô không còn cảm giác sợ như hôm trước. Anh nói chuyện tự nhiên, mềm mại, như thể hai người đã quen từ lâu.

“Mai này,” anh nghiêng nhẹ đầu, “em không cần xin lỗi nữa đâu. Thật.”

Cô gật nhẹ.

“Nhưng nếu em vẫn thấy ngại…” – Duy chống cằm – “em có thể cười thêm lần nữa.”

Mai há hốc.

Cái người này lại đòi…

Duy nhìn thẳng vào cô, nụ cười nhẹ như gió: “Hôm trước em cười dễ thương lắm.”

Má Mai nóng lên như bỏ vào lò vi sóng.

Cô quay mặt đi, nhưng trong phút yếu lòng, vẫn nở một nụ cười nhỏ xíu.

Duy nhìn thấy.

Và anh cũng cười theo, chậm rãi, hài lòng.

Một buổi sáng đơn giản, nhưng dường như… ngọt hơn cả ly caramel trên bàn.