Sau buổi sáng uống cà phê, Mai đi bộ về nhà với tâm trạng… vừa nhẹ vừa rung rung khó tả. Cô không biết gọi đó là gì—vui, hay xấu hổ, hay chỉ đơn giản là cảm giác được ai đó đối xử dịu dàng quá mức.
Chỉ biết rằng mỗi khi nhớ lại cách Duy nhìn cô và nói “Hôm trước em cười dễ thương lắm”, tim cô lại đập nhanh thêm một nhịp.
Cả buổi trưa hôm đó, Mai không tập trung được vào công việc. Con chuột chạy trên màn hình mà cô chẳng nhớ mình đang chỉnh gì nữa.
Đến chiều, tiếng “ting” báo tin nhắn vang lên.
Cô nhìn màn hình.
Duy:
Em về tới nhà chưa?
Mai khựng lại.
Anh… đang quan tâm cô thật sao?
Cô gõ:
Mai:
Dạ rồi ạ. Còn anh?
Tin nhắn đến gần như ngay lập tức.
Duy:
Anh đang làm việc. Nhưng tự dưng nhớ tới cái mặt đỏ của em lúc nãy, nên hỏi xem em có đang sợ anh nữa không.
Mai úp mặt xuống gối.
Tại sao anh cứ… nói những câu khiến người ta không biết phải phản ứng thế nào vậy?
Mai:
Em không có sợ nữa… chắc vậy…
Duy:
“Chắc vậy”? Vẫn chưa yên tâm về anh hả?
Mai bối rối gõ:
Mai:
Tại… anh cứ trêu em.
Duy:
Vì em đáng yêu.
Mai suýt làm rơi điện thoại lần thứ hai trong ngày.
Câu ấy… là trêu? Hay là thật?
Cô không dám hỏi. Không dám trả lời thẳng.
Chỉ biết ngồi im một lúc lâu trước khi trả lời bằng một câu trung tính nhất có thể:
Mai:
À… dạ…
Duy để lại một emoji cười nhắm mắt.
Duy:
Chiều nay em làm gì?
Mai:
Em làm việc ở nhà ạ. Deadline hơi nhiều.
Duy:
Vậy à. Em nhớ nghỉ tí cho đỡ mệt. Mai uống macchiato nhiều là dễ bị tim đập nhanh đó.
Mai chớp mắt.
Mai:
Tim đập nhanh vì cà phê?
Duy:
Ừ. Hoặc vì người ngồi chung bàn.
Mai đập đầu nhẹ vào gối.
Cái người này… không để người ta bình yên được à.
Buổi tối, khi Mai đang ăn mì gói, điện thoại lại rung.
Duy:
Em gửi anh hình con mèo đang nằm ngủ xem.
Mai nhíu mày.
Anh nói gì kỳ vậy? Nhưng ngay sau đó, Duy nhắn tiếp:
Duy:
Anh muốn kiểm tra xem em có đang làm việc quá sức không. Nếu em còn sức để chụp mèo thì nghĩa là em ổn.
Mai bật cười.
Cô quay sang nhìn bé mèo Mun đang cuộn tròn trên sofa, giơ điện thoại lên chụp một bức.
Gửi đi.
Duy:
Ừm, nhìn mặt Mun là biết em đang yên ổn thật.
Rồi tiếp:
Duy:
Mà hôm nay em vui không?
Mai dừng lại vài giây trước khi gõ chữ.
Mai:
Vui… hơn em nghĩ.
Duy:
Anh cũng vậy.
Câu ấy đơn giản, nhưng khiến trái tim Mai mềm hẳn.
Một cảm giác ấm áp lan dần từ ngực lên đến mặt.
Cô không nhớ lần cuối có ai khiến cô cười một mình như vậy là lúc nào.
Tối muộn.
Khi Mai chuẩn bị đi ngủ, điện thoại lại sáng lên.
Duy:
Ngủ ngon nha Mai.
Mai nằm trên giường, lòng ngổn ngang nhưng… toàn là cảm giác nhẹ nhàng.
Cô trả lời:
Mai:
Anh cũng ngủ ngon ạ.
Một lúc sau, Duy gửi thêm:
Duy:
À… em đổi tên anh trong danh bạ chưa?
Mai ngồi bật dậy.
Mai:
Tên gì?
Duy:
Để “Duy – cà phê” là hợp lý rồi đó. Nhưng nếu em muốn đổi…
Mai im lặng chờ câu sau.
Duy:
…để “Duy – người được em đổ nước lên laptop” cũng được.
Mai ôm mặt:
Trời ơi cái tên đó…
Mai:
Em để tên anh là “Duy”… vậy được chưa ạ?
Duy:
Ừ. Nhưng thêm icon mặt cười cho anh vui.
Mai nhìn chằm chằm tin nhắn.
Anh thật sự… có tật xấu là nói gì cũng tự nhiên như đang quen thân lắm rồi.
Nhưng cuối cùng, cô vẫn thêm một icon mặt cười vào tên anh.
Duy – ?
Gửi ảnh chụp màn hình.
Duy phản hồi:
Duy:
Ừ. Như vậy là mai anh dễ ngủ.
Mai kéo chăn lên che kín nửa mặt.
Không biết vì sao, nhưng tối hôm đó, cô ngủ nhanh hơn mọi đêm.
Và trong lòng… có cảm giác mềm như kẹo.