Con đường quốc lộ sau cơn bão hiện ra trước mắt Thuyên như một dải lụa xám xịt, loang lổ những vũng nước đọng và bùn đất. Những bước chân trần của em bấm sâu vào lớp nhựa đường còn nồng mùi hắc ín. Đi bên cạnh em, con chó Vàng lầm lũi, cái đuôi cụp xuống nhưng đôi mắt luôn cảnh giác nhìn quanh. Thuyên không biết mình đã đi được bao xa, chỉ biết rằng khi ngoảnh lại, rặng tre già bao bọc ngôi làng chỉ còn là một vệt xanh mờ nhạt phía chân trời.
Bụng Thuyên bắt đầu cồn cào. Bát cơm mỡ hành của Linh tối qua đã tiêu tan từ lâu. Em dừng lại bên một quán nước ven đường, nơi có mấy bác tài xế xe tải đang ngồi nghỉ chân, phì phèo thuốc lào. Thuyên đứng nép sau cột điện, đôi mắt dán chặt vào những đĩa bánh mỳ và nải chuối chín vàng trên bàn gỗ.
Bà chủ quán, một người đàn bà có khuôn mặt sắc sảo với đôi hoa tai vàng rủng rỉnh, liếc thấy bóng dáng gầy gò của em. Bà xua tay như xua một con ruồi: "Đi đi! Chỗ người ta làm ăn, không có gì cho đâu. Thằng bé này ở đâu ra mà trông bẩn thỉu thế?"
Thuyên không rời đi. Em hít một hơi thật sâu, lấy hộp màu sáp của Linh ra khỏi chiếc khăn rằn. Em không xin ăn. Em quỳ xuống nền xi măng nhẵn thín trước cửa quán, bắt đầu vẽ.
Viên màu sáp vàng lướt đi trên nền xám. Thuyên vẽ một nải chuối, nhưng không phải nải chuối bình thường. Em vẽ những quả chuối mập mạp, vàng rực đến mức tưởng như có thể bóc vỏ ra và ngửi thấy mùi thơm lừng. Bên cạnh đó, em vẽ một người đàn bà đang mỉm cười, đôi hoa tai vàng của bà lấp lánh như hai ngôi sao nhỏ.
Một bác tài xế trung niên tò mò bước lại gần, tay cầm chén trà nóng: "Ơ kìa, thằng bé này vẽ đẹp quá nhỉ? Trông y hệt thật."
Bà chủ quán cũng bị thu hút, bà bước ra, nhìn bức tranh rồi nhìn lại mình trong gương. Sự kiêu ngạo trên khuôn mặt bà dịu đi đôi chút khi thấy mình hiện ra dưới nét vẽ của một đứa trẻ lại hiền hậu và sang trọng đến thế. Bà tặc lưỡi, quay vào trong lấy hai chiếc bánh mỳ kẹp thịt và một nải chuối nhỏ đưa cho Thuyên.
"Này, cầm lấy mà ăn. Vẽ khéo đấy, nhưng đừng có vẽ ra sàn quán tao nữa, khách người ta dẫm vào bẩn hết."
Thuyên cúi đầu cảm ơn, rồi em chia một nửa chiếc bánh mỳ cho con Vàng. Hai tâm hồn đơn độc ngồi dưới gốc cây xà cừ ven đường, ngấu nghiến bữa ăn đầu tiên của cuộc hành trình.
Nhưng cuộc đời không chỉ toàn những người tốt bụng như bà chủ quán.
Khi nắng bắt đầu gay gắt, Thuyên đi qua một trạm thu phí cũ. Ở đó, có một nhóm thanh niên xăm trổ đang ngồi tụ tập trên những chiếc xe máy. Thấy một đứa trẻ ăn mặc rách rưới lại mang theo một hộp màu đẹp đẽ, chúng huýt sáo trêu chọc.
"Này nhóc, hộp màu kia ở đâu ra? Ăn cắp của ai à?" Một gã có mái tóc nhuộm vàng hoe bước tới, chặn đường Thuyên.
Thuyên ôm chặt lấy chiếc khăn rằn, lùi lại phía sau. Con Vàng gầm gừ nhỏ trong cổ họng, nhe ra hàm răng sắc nhọn để bảo vệ chủ nhân.
"À, còn có cả chó bảo vệ cơ đấy?" Gã thanh niên cười khẩy, vươn tay định giật lấy hộp màu. "Đưa đây xem nào, trông xịn đấy, chắc bán được mấy lít rượu."
Thuyên lắc đầu điên cuồng. Em phát ra những tiếng "Ư... ứ..." nghẹn ngào, đôi mắt mở to đầy căm giận. Đối với em, hộp màu này không chỉ là công cụ vẽ, nó là hơi ấm của Linh, là tia hy vọng duy nhất để em tìm lại bố.
Giữa lúc căng thẳng, một chiếc xe khách 29 chỗ sầm sập đỗ lại ven đường. Một người đàn ông ăn mặc lịch sự, đeo kính cận bước xuống, dường như là một giáo viên hoặc một họa sĩ thành phố đi thực tế. Thấy cảnh một đám thanh niên quây lấy một đứa trẻ, ông cau mày: "Các cậu làm cái gì thế? Để đứa nhỏ đi đi."
Đám thanh niên hậm hực tản ra khi thấy người lạ can thiệp. Người đàn ông nhìn Thuyên, rồi nhìn thấy những vệt màu sáp còn dính trên ngón tay em. Ông quỳ xuống cho bằng chiều cao của Thuyên, giọng ôn tồn: "Cháu bé, cháu đi đâu một mình thế này? Nhà cháu ở đâu?"
Thuyên không đáp. Em lấy mẩu gạch nhỏ, vạch lên mặt đường một chữ: "PHÍA BẮC".
Người đàn ông ngạc nhiên nhìn nét chữ cứng cáp của em. Ông nhận ra đứa trẻ này không hề bình thường. Ông lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ tay nhỏ và một cây bút chì, đưa cho Thuyên. "Cháu vẽ cho chú xem cái này được không? Cháu muốn tìm ai ở phía Bắc?"
Thuyên cầm lấy cây bút. Cảm giác cầm bút chì thật khác lạ so với than củi hay màu sáp. Em vẽ một người đàn ông đang đứng giữa một rừng cây lạ, tay cầm một chiếc đồng hồ quả quýt. Bên cạnh là hình ảnh một ngôi làng chìm trong nước lũ và một chiếc trống đồng đang vỡ đôi.
Người đàn ông đeo kính lặng đi một lúc lâu. Ông nhìn bức tranh, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đầy bão tố của Thuyên. Ông nhận ra trong nét vẽ của đứa trẻ này không chỉ có kỹ thuật thiên bẩm, mà còn có cả một câu chuyện đau đớn đang gào thét đòi được kể.
"Chú tên là Minh, chú đang lên vùng cao để dạy học. Nếu cháu muốn đi về phía Bắc, chú có thể cho cháu đi nhờ một đoạn." Ông Minh nói, ánh mắt đầy sự thấu cảm.
Thuyên nhìn con Vàng, rồi nhìn ông Minh. Trái tim em mách bảo rằng người đàn ông này có thể tin cậy được. Em gật đầu, ôm con chó nhỏ bước lên chiếc xe khách đầy mùi dầu máy.
Khi chiếc xe chuyển bánh, Thuyên nhìn ra cửa sổ. Những cánh đồng, những mái nhà xa lạ lướt qua. Em mở cuốn sổ tay ông Minh vừa tặng, trang đầu tiên em vẽ một hình ảnh nhỏ: Một viên vôi trắng nằm giữa một đống bùn đen, nhưng viên vôi đó đang tỏa ra ánh sáng.
Em không biết rằng, ở ngôi làng quê hương, ông trưởng thôn đang lồng lộn tìm kiếm em. Ông ta đã phát hiện ra Thuyên không chỉ mang theo hộp màu, mà em còn vô tình nhặt được một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ chiếc hộp sắt rỉ sét tối hôm đó – mảnh giấy có ghi tên một tổ chức tín dụng đen mà ông ta từng dính líu từ mười năm trước.
Thuyên đang chạy trốn khỏi một bóng ma, nhưng em cũng đang tiến gần hơn đến một sự thật có thể làm rung chuyển cả vùng quê nghèo.