MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Dòng Sông Lên TiếngChương 8

Khi Dòng Sông Lên Tiếng

Chương 8

1,106 từ · ~6 phút đọc

Thuyên lao vào bóng tối của những con hẻm hẹp, nơi mùi ẩm mốc của gỗ mục và mùi hôi của rác thải quyện đặc lại. Tiếng giày đinh của gã bảo vệ vẫn nện thình thịch trên mặt đường nhựa phía ngoài, tiếng chửi bới của gã vang lên loãng dần trong không gian. Con Vàng chạy sát gót chân em, thỉnh thoảng nó lại ngoái đầu lại, nhe răng đe dọa bóng tối.

Thuyên chui tọt vào một cái hốc nhỏ dưới chân cầu thang một ngôi nhà sàn cũ kĩ. Em thu mình lại, ôm chặt cuốn sổ vào lồng ngực, cố gắng điều hòa hơi thở đang dồn dập như tiếng trống trận. Trong bóng tối, đôi mắt em mở to, phản chiếu ánh sáng le lói từ một ngọn đèn đường xa tít tắp. Sự im lặng lúc này không còn là bạn, nó trở thành một kẻ thù đầy rẫy sự đe dọa.

Khi tiếng động bên ngoài hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tiếng dế kêu ri ri trong kẽ tường, một bàn tay gầy guộc thình lình chạm vào vai Thuyên. Em suýt chút nữa đã hét lên một tiếng vô thanh nếu không bị một bàn tay khác bịt chặt miệng.

"Suỵt... là lão đây!"

Giọng nói khàn đặc của ông lão sửa khóa vang lên. Ông đã bò đến đây tự bao giờ với chiếc nạng gỗ kẹp dưới nách. Ông ra hiệu cho Thuyên im lặng rồi dẫn em đi sâu hơn vào phía sau ngôi nhà sàn, nơi có một gian buồng nhỏ chất đầy những đồ đồng nát và những chiếc chìa khóa cũ hỏng.

"Vào đây, bọn chúng không dám vào nhà lão đâu. Lão là thằng điên của cái thị trấn này, chả ai thèm dây vào."

Ông lão thắp lên một ngọn đèn dầu leo lét. Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt đầy vết sẹo của ông. Ông nhìn Thuyên, ánh mắt chuyển từ vẻ lo lắng sang một sự tôn trọng kì lạ. Ông cầm lấy cuốn sổ của em, mở lại trang vẽ người đàn ông có chiếc đồng hồ quả quýt.

"Cháu muốn biết về 'Kẻ đánh cắp dòng sông' phải không?" Ông lão thở dài, khói thuốc lào ám vàng cả bộ râu. "Người trong ảnh là ông Nghĩa. Mười năm trước, ông ấy là kỹ sư trưởng của công trình đập thủy điện Đồi Cọ. Hồi đó, cả cái vùng này kỳ vọng vào cái đập ấy lắm. Nhưng rồi... một đêm bão lớn, đập vỡ."

Thuyên run rẩy. Trận lụt mười năm trước ở làng em, có phải là hệ quả của việc vỡ đập này không?

"Người ta bảo ông Nghĩa đã ăn bớt nguyên vật liệu, rằng ông ấy đã 'đánh cắp' những bao xi măng, những thanh cốt thép để đổi lấy tiền bạc. Khi đập vỡ, hàng ngàn mẫu ruộng bị quét sạch, người chết không đếm xuể. Người dân căm thù ông ấy đến mức gọi ông ấy là kẻ đánh cắp cả dòng sông, kẻ đã cướp đi sinh mạng của con cái họ."

Ông lão dừng lại, nhấp một ngụm trà đặc chát đắng.

"Nhưng lão không tin. Lão từng làm thợ sắt ở công trình đó. Lão thấy ông Nghĩa thức trắng đêm bên những bản vẽ, thấy ông ấy gào thét báo động về những vết nứt nhưng bị cấp trên bưng bít. Đêm đập vỡ, người ta thấy ông ấy lao vào dòng nước để mở cửa xả lũ cứu dân hạ nguồn, rồi mất tích từ đó. Người ta bảo ông ấy chết rồi, kẻ thì bảo ông ấy trốn đi với một hũ vàng."

Thuyên nghe như có tiếng sét đánh ngang tai. Bố em không phải là kẻ trốn nợ, không phải là điềm gở. Ông là một người hùng bị bôi nhọ, một họa sĩ của những bản vẽ kỹ thuật bị dòng đời vùi lấp. Em lấy mẩu bút chì, run rẩy vẽ một hình ảnh: Một người đàn ông đang gồng mình chắn dòng nước lũ, đôi tay ông biến thành những rễ cây bám chặt vào lòng đất.

"Cháu vẽ đúng lắm," Ông lão sửa khóa xúc động. "Ông ấy không đánh cắp dòng sông, ông ấy chỉ muốn giữ nó lại cho mọi người. Nhưng người lớn thường tin vào những lời nói dối dễ nghe hơn là những sự thật đau lòng."

Thuyên chợt nhớ đến mảnh giấy của ông trưởng thôn với con dấu hình đập nước bị gạch chéo. Em đưa nó cho ông lão xem. Khi nhìn thấy con dấu, mặt ông lão biến sắc, tay ông run bần bật.

"Đây... đây là dấu niêm phong của 'Công ty Địa ốc Trường Thành'. Chính bọn chúng đã thầu công trình Đồi Cọ năm xưa. Tại sao ông trưởng thôn làng cháu lại có cái này? Không lẽ..."

Ông lão chưa kịp nói hết câu thì từ phía ngoài cửa, tiếng chó Vàng gầm gừ dữ dội vang lên. Có tiếng bước chân nặng nề đang tiến về phía gian buồng. Một giọng nói lạnh lùng, âm trầm vang lên:

"Lão cụt, giao thằng nhóc và cuốn sổ ra đây. Đây không phải việc của lão."

Đó không phải là giọng của gã bụng phệ bảo vệ lúc nãy. Đó là một giọng nói quyền lực hơn, mang theo hơi lạnh của những kẻ đứng trong bóng tối.

Thuyên nhìn vào mắt ông lão sửa khóa. Ông đẩy em về phía cái cửa sổ nhỏ sau buồng, nơi dẫn ra bờ suối cạn.

"Chạy đi Thuyên! Chạy về phía Đồi Cọ. Tìm ngôi miếu cổ dưới chân đập, ở đó có một người có thể giúp cháu. Đừng để chúng lấy mất cuốn sổ, nó là bằng chứng duy nhất cho sự trong sạch của bố cháu!"

Thuyên không kịp suy nghĩ, em ôm cuốn sổ, ra hiệu cho con Vàng rồi nhảy phóc qua cửa sổ. Em rơi xuống lớp lá khô xào xạc, rồi biến mất vào rừng mây mù. Phía sau lưng, tiếng cửa gỗ bị đạp tung và tiếng nạt nộ của những kẻ lạ mặt chìm dần vào tiếng suối chảy xiết.

Em chạy giữa rừng đêm, những cành mận rừng cào vào da thịt đau rát nhưng em không thấy đau. Trong tâm trí Thuyên lúc này chỉ còn một hình ảnh: Người bố kỹ sư đang đứng giữa dòng nước, và em—đứa con không tiếng nói—phải là người trả lại giọng nói cho ông qua những bức tranh của mình.

Em sẽ đến Đồi Cọ. Em sẽ tìm ra sự thật ẩn giấu sau những bức tường đập bị vỡ và những bản hợp đồng máu.