MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKHOẢNG TRỜI TRONG NGĂN KÉO CŨChương 11: Chiếc đài radio cũ và những bản tin từ "Thế giới của những người khổng lồ"

KHOẢNG TRỜI TRONG NGĂN KÉO CŨ

Chương 11: Chiếc đài radio cũ và những bản tin từ "Thế giới của những người khổng lồ"

2,414 từ · ~13 phút đọc

Trong phòng khách nhà tôi, ngay cạnh bộ ấm chén sứt vòi của bố, có một vật thể lạ lùng luôn được đặt trị trọng trên chiếc khăn trải bàn thêu hoa. Đó là một chiếc đài radio Sony cũ kỹ, vỏ nhựa màu đen đã chuyển sang xám xịt theo thời gian và dán đầy những mảnh băng dính ở góc. Đối với bố, đó là cửa sổ nhìn ra thế giới. Đối với tôi, đó là một chiếc hộp ma thuật chứa đựng những âm thanh từ "thế giới của những người khổng lồ" – một nơi mà người ta chỉ nói về giá cà phê, tình hình Trung Đông và những dự báo thời tiết dài dằng dặc.

Cứ đúng sáu giờ tối, khi bóng tối bắt đầu phủ xuống rặng tre và con Vàng lười biếng bò vào gầm phản, bố tôi sẽ thực hiện một nghi lễ linh thiêng. Bố vặn chiếc núm nhựa kêu tạch một cái, rồi một tràng âm thanh xè xè, rọt rẹt vang lên như tiếng của hàng ngàn con dế đang cãi nhau. Bố kiên nhẫn xoay nhẹ cái núm dò sóng, mắt nheo lại như thể đang tìm kiếm một kho báu bị chôn giấu trong đại dương sóng vô tuyến.

"Kìa bố, nó kêu như tiếng gió thổi ấy, bố tắt đi cho con nhờ," tôi than vãn khi đang mải mê với đống hình vẽ dở dang.

"Suỵt! Sắp đến bản tin thời sự rồi. Phải nghe thì mới biết thế giới hôm nay người ta làm gì chứ," bố đáp, tay vẫn không ngừng điều chỉnh cái ăng-ten dài ngoằng.

Và rồi, từ trong cái hộp đen nhỏ bé đó, một giọng nói vang lên, dõng dạc và nghiêm túc đến mức tôi cảm giác như người nói đang đứng ngay trong nhà mình, mặc bộ com-lê và thắt cà vạt chỉnh tề.

"Đây là đài tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội..."

Thế giới của người lớn qua chiếc đài thật kỳ lạ. Họ nói về những quốc gia xa xôi mà tôi chắc chắn rằng thằng Tí Sún sẽ không bao giờ phát âm đúng tên. Họ nói về những con số phần trăm, về "tổng sản phẩm quốc nội" – một cái gì đó nghe có vẻ giống như một loại bánh khổng lồ mà người ta chia nhau. Nhưng kỳ lạ nhất chính là bản tin dự báo thời tiết.

"Vùng núi phía Bắc trời rét đậm, rét hại, nhiệt độ thấp nhất từ mười đến mười hai độ C..."

Tôi nhìn ra ngoài sân, nơi nắng chiều vẫn còn vương trên ngọn cây, và tự hỏi tại sao người ta lại quan tâm đến việc ở tận phía Bắc xa xôi trời có rét hay không. Người lớn có một khả năng kỳ lạ là lo lắng cho những thứ không liên quan trực tiếp đến cái bụng của mình vào lúc đó. Bố tôi có thể ngồi nghe về hạn hán ở miền Trung với vẻ mặt đăm chiêu y như thể cái vườn nhãn nhà mình sắp chết khô đến nơi, dù trời vừa mới mưa rào xong.

"Bố ơi, tại sao ông ở trong đài lại biết hết mọi thứ thế ạ?" tôi hỏi, mắt không rời khỏi cái màng loa bằng sắt.

Bố nhấp một ngụm trà, khói thuốc lào bảng lảng quanh đầu.

"Bởi vì ông ấy có những đôi mắt ở khắp mọi nơi. Tri thức là sức mạnh, Mùi ạ. Nếu con không nghe đài, con sẽ chỉ là một con ếch ngồi dưới đáy giếng, tưởng rằng cái miệng giếng là cả bầu trời."

Tôi nhìn con Vàng đang ngủ gật. Nó chẳng bao giờ nghe đài, và tôi đồ rằng nó vẫn thấy cái gầm giường là cả một vũ trụ hoàn hảo. Tôi bắt đầu tò mò. Liệu bên trong cái đài có những người tí hon đang sống không? Hay đó là một loại máy liên lạc với người ngoài hành tinh mà bố đang lén lút sử dụng?

Một buổi trưa, khi bố mẹ đã ngủ say và chiếc đài nằm im lìm trên bàn, tôi và thằng Tí Sún quyết định thực hiện một cuộc phẫu thuật khoa học. Chúng tôi mang cái đài ra hiên sau, tay cầm một chiếc tuốc-nơ-vít mượn tạm trong hòm đồ của bố.

"Mày nghĩ bên trong có người thật không Mùi?" Thằng Tí Sún thì thào, mồ hôi hột chảy dài trên cái trán lấm lem.

"Tao không biết. Nhưng chắc chắn phải có cái gì đó làm cho nó nói được chứ. Có thể là một bộ não nhân tạo giống như trong phim siêu nhân."

Chúng tôi vặn những chiếc ốc vít rỉ sét một cách cẩn trọng. Khi cái nắp lưng bằng nhựa bật ra, thay vì một thế giới kỳ ảo, chúng tôi chỉ thấy một mớ dây nhợ lằng nhằng xanh đỏ, những cái tụ điện hình trụ nhỏ xíu và một mùi khét đặc trưng của linh kiện điện tử cũ.

"Chỉ có thế này thôi à?" Thằng Tí Sún thất vọng tràn trề. "Toàn là rác với dây điện. Thế cái ông dự báo thời tiết trốn ở đâu?"

Tôi cầm một cái bảng mạch lên soi dưới ánh nắng. Thật khó tin khi những vật nhỏ bé, vô tri này lại có thể tái hiện được giọng nói của con người, tiếng nhạc giao hưởng và cả tiếng pháo nổ trong những đêm giao thừa. Lúc đó, tôi chợt hiểu rằng thế giới của người lớn không được xây dựng bằng phép thuật, mà bằng sự phức tạp. Họ kết nối với nhau qua những sợi dây vô hình, qua những con sóng không màu, không mùi nhưng lại chứa đựng tất cả buồn vui của nhân loại.

Chúng tôi vội vàng lắp chiếc đài lại khi nghe tiếng bước chân của mẹ. Nhưng khổ nỗi, sau khi lắp xong, còn dư ra hai chiếc ốc vít và cái đài bỗng nhiên... im bặt. Nó không còn kêu tạch nữa, cũng chẳng còn tiếng xè xè quen thuộc.

Tối hôm đó, bố ngồi trước chiếc đài với một vẻ mặt thất vọng đến mức tôi thấy tim mình thắt lại. Bố vặn núm, bố gõ nhẹ vào vỏ nhựa, bố kéo hết cỡ ăng-ten, nhưng "thế giới khổng lồ" đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với nhà tôi.

"Kỳ lạ thật, sáng nay vẫn còn tốt mà," bố lẩm bẩm.

Tôi đứng nép sau cánh cửa, lòng đầy hối lỗi. Tôi nhận ra mình vừa đánh cắp đi một niềm vui lớn lao của bố. Chiếc đài đối với bố không chỉ là thông tin, nó là người bạn đường, là sợi dây duy nhất nối bố với những giấc mơ về một thế giới rộng lớn hơn cái xóm nhỏ này. Bố đi làm vất vả cả ngày, và khoảnh khắc nghe đài buổi tối là lúc bố được nghỉ ngơi, được thấy mình vẫn còn là một phần của dòng chảy thời gian.

Sự im lặng của chiếc đài kéo dài suốt ba ngày. Ba ngày đó, bữa cơm tối nhà tôi bỗng trở nên buồn tẻ lạ thường. Không còn tiếng nhạc dạo quen thuộc, không còn giọng đọc trầm ấm của các phát thanh viên. Chỉ có tiếng bát đũa khua vào nhau và tiếng thở dài của bố.

Tôi quyết định phải làm điều gì đó. Tôi sang nhà thằng Tí Sún, gom hết số "đô-la" nắp chai và những viên bi quý nhất mà tôi còn sót lại.

"Tí này, tao muốn nhờ mày một việc. Chúng mình mang cái đài sang tiệm điện của bác Hùng sửa đi. Tao sẽ trả cho bác ấy bằng đống này."

Thằng Tí nhìn đống tài sản của tôi rồi gật đầu cái rụp. Chúng tôi lén ôm cái đài đi. Bác Hùng thợ điện, một người đàn ông có bàn tay đen nhẻm vì dầu mỡ và đôi mắt luôn nhìn qua kính lúp, bật cười khi thấy hai đứa chúng tôi đặt đống nắp chai lên bàn.

"Các cháu định trả công bác bằng đống đồng nát này à?"

"Đó không phải đồng nát đâu bác! Đó là vốn liếng cả mùa hè của cháu đấy ạ. Bác sửa giúp cháu cái đài của bố, cháu hứa sẽ quét sân cho bác cả tuần luôn."

Bác Hùng nhìn chiếc đài, rồi nhìn vào đôi mắt đang sắp khóc của tôi. Bác tháo tung nó ra chỉ trong vòng một phút, tìm thấy chỗ dây điện bị chúng tôi làm đứt khi "phẫu thuật" và hàn lại bằng một cái mỏ hàn bốc khói nghi ngút.

"Xong rồi đấy. Lần sau tò mò thì cứ đến đây bác dạy, đừng có tự ý mổ xẻ nó nữa nhé."

Bác Hùng không lấy nắp chai của tôi. Bác chỉ xoa đầu tôi và bảo: "Về bảo bố con là cái đài này vẫn còn 'gân' lắm, đừng có vứt đi phí của."

Khi tôi mang chiếc đài trở lại vị trí cũ trên khăn trải bàn, tôi thấy mình giống như một người hùng vừa cứu cả thế giới khỏi sự câm lặng. Sáu giờ tối, khi bố chuẩn bị vặn đài một cách vô vọng theo thói quen, âm thanh quen thuộc bỗng vang lên.

Tùng... tùng... tùng... Đây là đài tiếng nói Việt Nam...

Mắt bố sáng rực lên. Bố nhìn mẹ, nhìn tôi, rồi nhìn cái đài như thể nhìn thấy một người bạn cũ vừa từ cõi chết trở về.

"A, nó sống lại rồi! Hay thật, chắc tại nó thích nghỉ ngơi vài ngày đấy mẹ nó ạ."

Tôi ngồi bệt dưới chân bố, nghe bản tin về giá lúa gạo mà lòng thấy ngọt ngào lạ lùng. Tôi nhận ra rằng, đôi khi hạnh phúc không phải là hiểu hết những gì người ta nói trong đài, mà là thấy người mình yêu thương có được niềm vui nhỏ bé của họ.

Người lớn có những niềm vui rất kỳ cục. Họ có thể ngồi yên hàng giờ để nghe về một hội nghị diễn ra cách nửa vòng trái đất, hoặc lo lắng về việc nhiệt độ ở tận Sa Pa đang xuống thấp. Nhưng qua chiếc đài, tôi hiểu rằng họ đang tập cách bao dung hơn. Họ quan tâm đến thế giới vì họ muốn chuẩn bị cho một tương lai tốt đẹp hơn cho chúng tôi.

Bố tôi, một người nông dân mặc áo sơ mi công chức cũ, ngồi đó với chiếc đài radio, trông bố chẳng khác nào một vị thuyền trưởng đang lắng nghe nhịp đập của đại dương. Chiếc đài mang đến cho bố sự tự tin rằng mình không bị bỏ lại phía sau, rằng giữa cái xóm nhỏ heo hút này, tiếng nói của thủ đô vẫn luôn vang vọng.

"Bố ơi, sau này con lớn lên, con có được nói vào trong cái đài kia không?"

Bố cười, bế tôi lên lòng.

"Nếu con học hành chăm chỉ và có những điều tử tế để nói, thì cả thế giới sẽ lắng nghe con, không chỉ qua cái đài này đâu."

Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang đứng trước một chiếc micro lớn, kể cho "thế giới của những người khổng lồ" nghe về đống cát của ông Cẩn, về con Vàng lười biếng và về cái Tí Điệu thích ăn kẹo lạc. Tôi sẽ bảo họ đừng quá lo lắng về giá dầu hay tình hình chính trị, mà hãy dành thời gian để chơi tạt lon hoặc đi hái trộm vú sữa. Chắc chắn cả thế giới sẽ thấy vui vẻ hơn rất nhiều.

Chiếc đài radio cũ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ của nó qua những mùa đông lạnh giá và những mùa hè oi nồng. Nó chứng kiến tôi lớn lên, chứng kiến những vết sẹo trên đầu gối tôi mờ đi và những bài học mới được viết vào vở. Nó là chứng nhân của một thời đại mà thông tin đến chậm rãi, từng giọt một như nước phin cà phê, nhưng lại ngấm sâu vào lòng người.

Ngày nay, khi mọi thứ có thể tìm thấy chỉ bằng một cú chạm trên màn hình điện thoại, người ta không còn ngồi quây quần bên một chiếc đài radio xè xè sóng yếu nữa. Những "người khổng lồ" bây giờ hiện hình trên tivi, trên Facebook với đầy rẫy hình ảnh màu sắc. Nhưng tôi vẫn thấy nhớ cái cảm giác hồi hộp khi xoay núm dò sóng, nhớ cái mùi linh kiện điện tử cháy khét và nhớ nụ cười của bố khi bản tin thời tiết báo hiệu một ngày nắng đẹp.

Hóa ra, cái đài không chỉ phát thanh tiếng nói. Nó phát thanh cả linh hồn của một mái ấm, phát thanh sự kết nối giữa một đứa trẻ tò mò và một người cha đầy kiên nhẫn. Nó dạy tôi rằng thế giới này cực kỳ rộng lớn, nhưng nó có thể được thu gọn lại trong một chiếc hộp nhựa nhỏ bé, miễn là bạn có đủ tình yêu để lắng nghe nó.

Bố tôi bây giờ đã già, chiếc đài Sony ngày xưa đã hỏng hẳn và được thay bằng một chiếc tivi màn hình phẳng hiện đại. Nhưng đôi khi vào những buổi chiều muộn, tôi thấy bố vẫn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, tay vân vê một chiếc núm nhựa cũ mà bố đã giữ lại làm kỷ niệm. Có lẽ bố đang dò sóng của ký ức, nơi có tiếng cười của tôi và tiếng quét sân của thằng Tí Sún vẫn đang vang vọng trong không gian.

Cuộc sống đời thường trôi đi, nhưng những âm thanh từ chiếc đài radio cũ sẽ mãi là bản nhạc nền êm đềm nhất cho tuổi thơ của tôi. Một tuổi thơ không cần quá nhiều công nghệ, chỉ cần một chiếc ăng-ten đủ dài để chạm tới những giấc mơ xa xôi và một trái tim đủ rộng để chứa đựng tất cả những bản tin yêu thương của gia đình.

Tôi nhìn ra hiên nhà, nắng đã tắt. Tôi thầm thì: "Đây là đài tiếng nói của Cu Mùi, phát thanh từ trái tim của một đứa trẻ không bao giờ muốn lớn..."

Và trong sự im lặng của buổi chiều, tôi nghe thấy tiếng gió xôn xao như tiếng xè xè của chiếc đài năm ấy, nhắc nhở tôi rằng: Thế giới vẫn đang vận hành, và tôi vẫn đang là một phần của nó, rực rỡ và đầy hy vọng.