Tháng Bảy, Tô Châu bước vào những ngày nắng rực rỡ nhất. Ánh sáng vàng óng như mật đổ xuống những mái ngói rêu phong, làm cho không khí trở nên đặc quánh và mang theo vị mặn của mồ hôi. Trong phòng mình, Trình Niên Vũ bắt đầu một quy trình mới. Anh không còn chỉ vẽ vào sổ tay; anh bắt đầu học cách gấp giấy.
Anh nhặt những tờ rơi quảng cáo cũ, những trang báo đã đọc xong của mẹ, tỉ mẩn cắt chúng thành những hình vuông hoàn hảo với cạnh đúng 10cm. Ngón tay anh, vốn quen với việc cầm bút chì đen, giờ đây trở nên linh hoạt hơn khi thực hiện những đường gấp sắc sảo. Anh đang gấp hạc giấy.
Mỗi con hạc giấy là một nỗ lực để anh truyền đạt điều gì đó mà ngôn ngữ của anh không gánh vác nổi. Có con hạc màu xanh của vỏ hộp sữa, có con hạc màu xám của trang báo kinh tế. Nhưng con hạc đặc biệt nhất là con hạc được anh tô màu xanh lam bằng bút sáp – cùng tông màu với những đóa cẩm tú cầu bên kia đường.
"Niên Vũ, con lại gấp hạc sao?" – Bà Trình bưng đĩa dưa hấu mát lạnh vào phòng, giọng bà mang theo sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
Niên Vũ không ngẩng đầu, anh đang miết một đường gấp cuối cùng cho cánh hạc. Anh đặt con hạc lên bệ cửa sổ, nơi có một hàng "phi đội" giấy đang xếp hàng ngay ngắn.
"Mẹ... gió sẽ thổi..." – Anh nói khẽ, đôi mắt dõi theo một đám mây trắng đang trôi lững lờ.
Bà Trình không hiểu hết ý con, nhưng bà biết rằng những con hạc này không phải để trang trí căn phòng này. Chúng là những lá thư không chữ gửi đến một người mà bà cũng đã thầm biết ơn từ lâu.
Buổi chiều, khi kim đồng hồ vừa chạm số 4, Niên Vũ thực hiện một hành động mà anh đã chuẩn bị từ rất lâu. Anh mở toang cửa sổ ban công. Gió chiều từ phía bờ kênh thổi vào, làm tung bay chiếc khăn lụa xanh trên cổ anh. Anh cầm con hạc giấy màu xanh lam, đặt nó lên lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng đưa ra ngoài khoảng không.
Anh không ném, anh chỉ buông tay.
Con hạc giấy chao lượn trong không trung. Nó không biết bay, nó chỉ rơi theo định luật của trọng lực và sự đẩy đưa của gió. Niên Vũ nín thở, đôi bàn tay gầy gộc bám chặt vào lan can sắt. Con hạc rơi xuống, lộn vòng, rồi đáp nhẹ nhàng ngay trên nắp chiếc thùng rác bằng gỗ trước tiệm hoa "Hi".
Từ trong tiệm, Lâm Hi bước ra. Cô mặc chiếc tạp dề màu cà phê, tay cầm một bình xịt nước. Cô nhìn thấy con hạc giấy xanh lam nổi bật trên nền gỗ tối màu. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ đến mức Niên Vũ cảm thấy như có hàng ngàn con bướm đang vỗ cánh trong lồng ngực mình.
Lâm Hi nhặt con hạc lên, cô không nhìn xuống đất mà nhìn thẳng lên ban công tầng ba. Cô giơ con hạc lên cao, vẫy vẫy nó như một lời chào. Rồi cô làm một việc khiến Niên Vũ sững sờ: Cô lấy từ trong túi tạp dề ra một nhành hoa cỏ khô nhỏ xíu, kẹp vào cánh hạc, rồi đặt nó lên kệ gỗ trưng bày đẹp nhất của tiệm.
Trong mạch truyện của Tần Di Ổ, tình cảm thường bắt đầu từ những điều vụn vặt nhất của đời thường. Đối với Niên Vũ, con hạc giấy ấy chính là một phần linh hồn của anh đã thực sự bước ra khỏi căn phòng. Anh thấy mình không còn là một "bóng ma" nữa. Anh là một người có thể tặng quà, và là một người có thể được đáp lại.
Tối đó, Niên Vũ ngồi vẽ lại cảnh tượng Lâm Hi cầm con hạc. Anh vẽ cô với một đôi cánh bằng giấy, và dù gương mặt cô trong tranh vẫn là một khoảng trắng nhạt nhòa, anh đã bắt đầu vẽ thêm những đường cong mềm mại cho mái tóc của cô. Anh chợt nhận ra, thế giới ngoài kia không chỉ toàn âm thanh hỗn loạn, mà còn có cả những nhịp điệu dịu dàng mà anh có thể hòa nhập, nếu anh đủ dũng cảm.