Buổi sáng thứ Ba, bầu trời Tô Châu chuyển sang màu chì, những đám mây nặng trĩu hơi nước sà xuống thấp đến mức tưởng chừng như chỉ cần đứng trên ban công là có thể chạm tới. Trình Niên Vũ vẫn ngồi ở vị trí cũ, nhưng hôm nay trật tự của anh bị xáo trộn. Cây kim giây của chiếc đồng hồ treo tường bỗng nhiên phát ra tiếng "tạch tạch" lớn hơn bình thường, hoặc có lẽ do sự im lặng trong phòng đã đạt đến ngưỡng cực hạn.
Mẹ anh, bà Trình, hôm nay bị đau khớp gối do thời tiết thay đổi. Bà cứ đi lại quanh quẩn trong bếp, tiếng xương khớp kêu lục cục hòa cùng tiếng thở dài. Niên Vũ cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Anh ghét sự thay đổi, kể cả đó là sự thay đổi trong sức khỏe của người thân. Đối với anh, mẹ phải luôn là người phụ nữ khỏe mạnh, đều đặn bưng ly sữa vào lúc 9 giờ sáng. Bất cứ sai lệch nào cũng khiến "hệ điều hành" của anh báo lỗi.
"Niên Vũ à, mẹ có đặt một ít hoa bách hợp để cúng bố con vào ngày mai. Lát nữa người ta giao đến, con... con giúp mẹ mở cửa nhé?"
Bà Trình nói xong liền khựng lại, vẻ mặt hối lỗi hiện rõ. Bà biết mình vừa đưa ra một yêu cầu quá sức đối với con trai. Đối với Niên Vũ, việc đối mặt với một người lạ cũng giống như việc buộc một người sợ độ cao phải đứng trên đỉnh tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu.
Niên Vũ không đáp, nhưng đôi vai anh cứng đờ lại. Anh nhìn chằm chằm vào những vân gỗ trên mặt bàn, cố gắng tìm kiếm sự an ủi từ những đường nét tĩnh lặng đó.
Mười lăm phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. Không phải tiếng chuông dồn dập, mà là hai nhịp ngắn, nhẹ nhàng, như thể người bên ngoài cũng đang e dè.
Bà Trình từ trong bếp định đứng dậy nhưng cơn đau ở gối khiến bà ngã ngồi xuống ghế. "Niên Vũ... giúp mẹ..."
Niên Vũ đứng dậy. Anh cử động máy móc như một con rối gỗ bị giật dây. Từng bước chân của anh nặng nề chạm xuống sàn nhà. Mỗi mét khoảng cách từ phòng ngủ ra đến cửa chính đối với anh dài như một thế kỷ. Anh đặt tay lên nắm cửa kim loại lạnh toát, mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay.
Anh mở cửa.
Một luồng không khí mang theo mùi của mưa, mùi đất ẩm và hương hoa thanh khiết ùa vào căn phòng u tối. Đứng bên ngoài cánh cửa là một bóng hình.
Trong thế giới của Niên Vũ, ánh sáng phía sau lưng cô gái quá gắt, khiến khuôn mặt cô trở thành một khối màu xám nhạt không rõ đường nét. Anh không thể nhìn thấy mắt cô màu gì, hay môi cô cong hay phẳng. Anh chỉ thấy một cái bóng cao khoảng đến vai mình, khoác chiếc áo khoác jeans màu xanh nhạt đã sờn màu ở cổ tay.
"Chào anh, tôi giao hoa từ tiệm 'Hi' sang ạ."
Giọng nói ấy không cao, nó có độ trầm ấm lạ kỳ, giống như tiếng đàn cello vang lên giữa một thư viện vắng người. Niên Vũ không ngẩng đầu. Tầm mắt anh dừng lại ở đôi giày vải màu trắng có dính một chút bùn khô của cô gái. Anh nhìn chằm chằm vào vệt bùn đó. Một, hai, ba hạt cát nhỏ. Anh bắt đầu đếm chúng để ngăn mình không rơi vào trạng thái hoảng loạn.
"Mẹ tôi... ở trong..." Anh khó khăn lắm mới thốt ra được ba chữ. Giọng anh khàn đặc vì lâu ngày không giao tiếp, âm thanh nghe như tiếng lá khô bị nghiền nát dưới chân.
Cô gái – Lâm Hi – hơi nghiêng đầu. Cô không hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự kỳ lạ của anh. Cô cũng không cố gắng nhìn thẳng vào mắt anh – điều mà những người bình thường vẫn hay làm để bày tỏ sự lịch sự, nhưng lại là cực hình đối với người tự kỷ. Cô chỉ nhẹ nhàng đặt bó hoa bách hợp gói trong giấy báo cũ lên chiếc tủ nhỏ cạnh lối ra vào.
"Hoa này tôi đã cắt gốc và ngâm thuốc dưỡng, bà Trình chỉ cần cắm vào bình là được ạ."
Cô nói xong nhưng không rời đi ngay. Cô nhìn thấy cuốn sổ tay Niên Vũ đang cầm chặt trong tay trái. Một góc trang giấy bị gấp lại, để lộ ra hình vẽ vòng cung mờ ảo mà anh đã vẽ tối qua.
"Nét vẽ của anh... rất tĩnh." Cô nhận xét, giọng nói nhẹ như gió thoảng.
Niên Vũ run rẩy. Một người lạ vừa bước vào "vùng cấm" của anh, và tệ hơn nữa, người đó vừa bình luận về thế giới riêng tư của anh. Anh lùi lại một bước, định đóng sập cửa lại. Nhưng đúng lúc đó, một cánh hoa bách hợp từ bó hoa rơi xuống, đậu ngay trên mu bàn chân trần của anh.
Cảm giác mềm mại, lành lạnh của cánh hoa chạm vào da thịt khiến Niên Vũ chết lặng. Anh nhìn xuống cánh hoa trắng muốt ấy, rồi lại nhìn lên "vệt màu xám" trước mặt.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thị giác của anh đột ngột bắt lấy một chi tiết: Một nốt ruồi nhỏ xíu nằm bên dưới xương quai xanh của cô gái, nơi cổ áo jeans hơi trễ xuống. Đó là điểm rõ ràng duy nhất trong một tổng thể nhạt nhòa. Nó giống như một dấu chấm câu đặt sai chỗ trong một bài văn dài lê thê.
"Tôi đi nhé. Chúc bà Trình mau khỏe."
Cánh cửa khép lại. "Vệt màu" ấy biến mất, mang theo cả mùi hương thanh sạch và tiếng đàn cello dịu dàng.
Niên Vũ đứng lặng người ở cửa rất lâu. Anh cúi xuống, nhặt cánh hoa bách hợp dưới chân lên. Anh đưa nó lên trước mắt, quan sát những đường gân li ti trên cánh hoa. Một sự hoàn hảo của tự nhiên.
Anh quay trở lại phòng, ngồi vào chiếc ghế bành cũ. Anh mở sổ tay ra. Ở trang giấy có hình vòng cung hôm qua, anh cầm bút chì, nhấn mạnh một điểm đen nhỏ xíu ở phía dưới bên trái.
Đó là nốt ruồi của cô.
Trong tâm trí anh lúc này, Lâm Hi vẫn không có tên, không có mặt, không có nhân dạng. Cô chỉ là một "tổng hợp của những mảnh vỡ": mùi hoa bách hợp, đôi giày vải dính bùn, giọng nói trầm ấm và một dấu chấm đen dưới xương quai xanh.
Bà Trình từ trong bếp khập khiễng đi ra, nhìn thấy bó hoa trên kệ, khẽ mỉm cười: "Con bé Lâm Hi đó thật là chu đáo. Nó biết mẹ đau chân nên còn mang cả thuốc cao dán sang biếu này. Niên Vũ, con thấy nó thế nào?"
Niên Vũ không nhìn mẹ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tiệm hoa đối diện đã bắt đầu lên đèn. Ánh đèn màu vàng cam ấm áp hắt ra từ cửa tiệm, trông giống như một đốm lửa nhỏ giữa màn sương mù của Tô Châu.
"Hoa... trắng." Anh lẩm bẩm.
Đó là câu dài nhất anh nói trong vòng một tháng qua. Bà Trình quay đi, lén lau giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà không biết giữa con trai bà và cô gái kia đã xảy ra điều gì, nhưng bà cảm nhận được không khí trong căn phòng này dường như đã bớt đi một phần lạnh lẽo.
Ngày hôm đó, Trình Niên Vũ không vẽ sơ đồ cây ngô đồng nữa. Anh dành cả buổi chiều để quan sát cánh hoa bách hợp dần héo đi trên bàn. Anh nhận ra rằng, có những thứ dù nhạt nhòa nhưng lại có sức công phá mạnh hơn cả những gì rõ nét. Cô gái ấy giống như một hạt bụi lọt vào mắt anh, tuy không đau đớn nhưng lại khiến anh không thể ngừng chớp mắt, không thể ngừng nhận thức về sự tồn tại của nó.
Trong thế giới điền văn của Tần Di Ổ, tình yêu không phải là một cơn bão, mà là một cơn mưa dầm thấm lâu. Và với Trình Niên Vũ, cơn mưa ấy vừa mới bắt đầu rơi, thấm qua lớp vỏ ốc khô cằn của anh, từng chút, từng chút một.
Đến tối, khi Niên Chi đi học về, cô bé ngạc nhiên thấy anh trai mình không ngồi ở ghế bành nữa. Niên Vũ đang đứng ở ban công, tay vịn vào lan can sắt rỉ sét, nhìn chăm chằm xuống con ngõ tối om phía dưới.
"Anh hai, anh đang tìm gì vậy?"
Niên Vũ không quay đầu lại. Anh đang tìm "vệt màu xanh nhạt" của chiếc áo jeans. Anh đang tìm lại cảm giác lành lạnh của cánh hoa chạm vào chân. Anh đang tìm một thứ mà chính anh cũng không biết gọi tên là gì.
"Ngủ ngon, Niên Chi." Anh nói khẽ, rồi quay người bước vào phòng.
Niên Chi đứng ngẩn người giữa phòng khách. Cô nhìn mẹ, bà Trình cũng nhìn cô. Cả hai đều hiểu rằng, bánh răng của cuộc đời Trình Niên Vũ, sau bao nhiêu năm bị kẹt lại, cuối cùng đã bắt đầu chuyển động một nhịp cực nhỏ.