Tháng Ba qua đi, Tô Châu đón những tia nắng đầu tiên của tháng Tư, nhưng cái lạnh vẫn chưa chịu rời khỏi những con ngõ lát đá. Trong căn phòng của Trình Niên Vũ, mọi thứ vẫn đứng yên như một bức ảnh cũ. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy trên bàn làm việc của anh đã có thêm một món đồ ngoại lai: chiếc kẹp sách bằng gỗ ép với nhành hoa oải hương khô mà Lâm Hi đã tặng qua lời nhắn của Niên Chi.
Niên Vũ có một thói quen mới. Cứ mỗi sáng, sau khi uống xong ly sữa đúng 9 giờ, anh sẽ cầm chiếc kẹp sách lên và đưa ra trước ánh sáng. Anh không ngắm hoa, anh ngắm những đường vân gỗ. Anh nhận ra rằng, dù cô gái kia có nhạt nhòa đến đâu, thì những thứ cô chạm vào đều mang một thứ năng lượng khiến anh thấy bớt ngột ngạt.
Hôm nay, bà Trình quyết định tổng vệ sinh nhà cửa. Tiếng máy hút bụi gầm rú, tiếng bàn ghế xê dịch khiến Niên Vũ rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ. Anh lấy hai tay bịt chặt tai, người cuộn tròn lại trên chiếc ghế bành như một con ốc sên đang cố thu mình vào lớp vỏ cứng. Đối với anh, âm thanh của máy hút bụi không phải là tiếng ồn, mà là một con quái vật đang nỗ lực xé nát không gian tĩnh lặng của anh.
"Niên Vũ, mẹ xin lỗi, nhưng sàn nhà bẩn quá rồi, con chịu khó một lát nhé." – Bà Trình vừa làm vừa nói, giọng bà run run vì mệt mỏi và vì cả sự bất lực.
Bỗng nhiên, một âm thanh khác vang lên, át đi tiếng máy hút bụi. Đó là tiếng gõ cửa. Lần này không phải hai nhịp mà là một chuỗi nhịp điệu nhanh hơn, giòn giã hơn. Niên Chi chạy ra mở cửa, và từ phòng mình, Niên Vũ nghe thấy giọng nói của "vệt màu xanh nhạt" ấy.
"Niên Chi, chị có ít bánh quế hoa mới làm, mang sang cho cả nhà cùng dùng này."
Lâm Hi đứng ở bệ cửa. Hôm nay cô không mặc áo khoác jeans nữa, mà mặc một chiếc áo len mỏng màu vàng nhạt—màu của ánh nắng ban mai mà Niên Vũ hằng quan sát. Cô nhìn thấy bà Trình đang loay hoay với chiếc máy hút bụi cũ kỹ hay bị kẹt dây, và thấy bóng lưng đang run rẩy của Niên Vũ qua khe cửa phòng hé mở.
Lâm Hi không nói gì nhiều, cô đặt túi bánh lên bàn, rồi tự nhiên cúi xuống giúp bà Trình gỡ sợi dây điện bị kẹt. "Bác để cháu giúp một tay, cái máy này cũ quá rồi."
Trong phòng, Niên Vũ khẽ nới lỏng đôi tay đang bịt tai. Anh nghe thấy tiếng bước chân của cô trên sàn gỗ. Nó không nặng nề như tiếng của mẹ, cũng không vội vã như của Niên Chi. Nó có một nhịp điệu khoan thai, như thể cô đang bước đi trên cỏ.
Sự hiện diện của cô trong nhà lần này kéo dài hơn. Cô giúp mẹ anh lau những ô cửa sổ đầy bụi. Khi cô lau đến ô cửa sổ phòng anh, Niên Vũ không lùi lại. Anh đứng yên ở phía trong, ngăn cách bởi một tấm kính.
Lâm Hi ở phía bên kia tấm kính, tay cầm chiếc khăn trắng, nhịp nhàng xoay những vòng tròn. Trong một khoảnh khắc, khuôn mặt cô sát gần mặt anh. Niên Vũ nhìn thấy một đôi mắt... không, anh vẫn chưa nhìn rõ màu mắt hay hình dáng, anh chỉ thấy hai đốm sáng lấp lánh như sao trời đang phản chiếu qua lớp kính. Cô mỉm cười với anh. Một nụ cười mà anh cảm nhận được qua sự rung động của không khí hơn là bằng thị giác.
Lâm Hi giơ tay lên, vẫy nhẹ với anh qua cửa kính, rồi cô tiếp tục công việc của mình.
Khi cô rời đi, căn nhà trở nên yên tĩnh một cách lạ thường. Bà Trình thở phào nhẹ nhõm, còn Niên Chi thì tíu tít khen bánh ngon. Riêng Niên Vũ, anh bước đến ô cửa sổ mà cô vừa lau sạch. Anh chạm tay vào mặt kính. Nó lạnh, nhưng trong vắt. Thế giới bên ngoài qua bàn tay của Lâm Hi dường như trở nên rõ ràng hơn một chút.
Anh mở sổ tay ra. Dưới hình vẽ chiếc ô màu vàng của hôm qua, anh vẽ một hình tròn thật lớn, tượng trưng cho những vòng tròn mà cô đã lau trên cửa kính.
"Vệt màu vàng... lau sạch sương mù." – Anh viết bằng nét chữ ngay ngắn.
Đêm đó, Niên Vũ không còn mơ thấy mình bị nhốt trong mê cung gương. Anh mơ thấy mình đang đứng trước một cánh cửa kính cực lớn, và ở phía bên kia, có một người đang kiên nhẫn lau đi những vết mờ để anh có thể nhìn thấy bầu trời phía sau.