MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKim Giờ Chạy ChậmChương 5: TRẬT TỰ CỦA NHỮNG HẠT GIỐNG

Kim Giờ Chạy Chậm

Chương 5: TRẬT TỰ CỦA NHỮNG HẠT GIỐNG

668 từ · ~4 phút đọc

Mẹ của Niên Vũ bắt đầu nhận ra một sự thay đổi nhỏ: con trai bà không còn phản ứng gay gắt khi nghe thấy tiếng radio từ tiệm hoa "Hi" nữa. Thậm chí, đôi khi bà thấy anh mở cửa sổ rộng hơn một chút để đón lấy những giai điệu piano không lời của Lâm Hi.

Vào một buổi chiều thứ Bảy, Niên Chi mang về một chiếc túi vải nhỏ chứa đầy những hạt giống khô khốc.

"Anh hai, chị Lâm Hi bảo tiệm hoa đang dọn kho, có một ít hạt giống hướng dương và hoa đậu biếc bị dư. Chị ấy hỏi nhà mình có muốn trồng ở ban công không. Chị ấy còn tặng kèm cả một túi đất hữu cơ nữa đấy."

Niên Vũ nhìn những hạt giống đen nhám, nhỏ xíu nằm trong lòng bàn tay Niên Chi. Đối với anh, hạt giống là một khái niệm trừu tượng. Chúng trông giống như những con số không, nhưng lại ẩn chứa một thứ gì đó mà anh không hiểu được: sự trưởng thành.

Anh cầm một hạt hướng dương lên. Nó nhám, có những đường vân sọc trắng đen. Anh bắt đầu sắp xếp chúng lên bàn theo từng hàng một. Mười hạt một hàng. Năm hàng tất cả. Anh dành cả buổi chiều chỉ để tìm sự cân bằng giữa các hạt giống.

"Niên Vũ, con có muốn thử gieo chúng vào chậu không?" – Bà Trình đứng ở cửa hỏi khẽ.

Niên Vũ nhìn mẹ, rồi lại nhìn những hạt giống. Anh không biết cách gieo. Anh sợ đất bẩn bám vào móng tay. Anh sợ việc phải chăm sóc một thứ gì đó có thể chết đi nếu anh quên mất quy luật của nó.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông gió từ tiệm hoa lại vang lên. Một, hai, ba.

Lâm Hi đang đứng bên kia đường, cô đang chuyển những chậu hoa ra ngoài. Hôm nay cô mặc một chiếc tạp dề màu xanh lá cây đậm. Cô dường như cảm nhận được cái nhìn của Niên Vũ, nên cô ngước lên và giơ một chiếc xẻng nhỏ lên như một lời chào.

Niên Vũ cầm túi đất lên. Anh bước ra ban công – một hành động mà trước đây anh cực kỳ hiếm khi làm vào ban ngày. Gió xuân thổi tung mái tóc hơi dài của anh. Anh bắt đầu đổ đất vào chậu gốm cũ. Cảm giác đất tơi xốp, hơi ẩm và có mùi của rừng già khiến anh rùng mình, nhưng không phải là sự ghê tởm, mà là một sự kích thích mới lạ.

Anh gieo từng hạt hướng dương xuống đất, cách nhau đúng 5cm theo thước kẻ mà anh mang ra. Anh gieo chúng với sự cẩn trọng của một kiến trúc sư đang đặt móng cho một tòa nhà.

Khi hạt cuối cùng được lấp đất, Niên Vũ cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Những hạt giống này đến từ Lâm Hi. Chúng là một phần của tiệm hoa "Hi". Việc chúng nằm trong ban công nhà anh nghĩa là thế giới của cô và thế giới của anh đã có một điểm giao thoa thực thụ, chứ không còn là qua tấm kính hay tiếng radio nữa.

Bà Trình đứng trong góc khuất của phòng khách, nước mắt tràn ra khi thấy con trai mình đang tỉ mẩn tưới nước cho chậu cây. Bà thầm cảm ơn cô gái ở tiệm hoa kia. Lâm Hi không làm những điều to tát, cô chỉ lặng lẽ gửi vào nhà họ Trình những mẩu vụn của cuộc sống bình thường, và chính những mẩu vụn ấy đang từng chút một lấp đầy khoảng trống trong lòng Niên Vũ.

Chiều hôm đó, Niên Vũ không vẽ vào sổ. Anh ngồi ở ban công, tay cầm bình tưới, mắt không rời khỏi những chậu đất đen. Anh đang đợi. Đợi một sự sống mới nảy mầm từ những hạt giống mà "vệt màu xanh lá" đã trao cho anh.