Mùa hè đến sớm với những cơn mưa rào bất chợt đổ xuống Tô Châu. Tiếng mưa mùa hè không còn nhẹ nhàng như mưa xuân; nó dữ dội, ồn ào và mang theo hơi nóng của mặt đường bốc lên.
Trình Niên Vũ ghét tiếng mưa này. Nó quá lớn, nó lấn át cả tiếng piano từ radio của Lâm Hi. Vào một chiều thứ Năm, khi một cơn giông bất thình lình ập đến, Niên Vũ đang ngồi ở ban công để quan sát những mầm hướng dương vừa mới nhú lên.
Nước mưa hắt mạnh vào ban công. Niên Vũ lúng túng, anh không biết nên bảo vệ những cái mầm bé xíu kia như thế nào. Anh đứng đó, người ướt đẫm, đôi mắt hiện lên vẻ hoảng loạn. Trật tự của anh đang bị phá hủy bởi thiên nhiên.
"Niên Vũ! Vào nhà mau con!" – Bà Trình hét lên từ bên trong.
Nhưng Niên Vũ không nghe thấy. Anh đang nhìn sang tiệm hoa đối diện. Lâm Hi đang chạy vội vã dưới mưa để thu dọn những giỏ hoa treo. Cô không che ô, nước mưa khiến áo sơ mi trắng của cô dán chặt vào người.
Bỗng nhiên, Lâm Hi dừng lại. Cô nhìn thấy Niên Vũ đang đứng ngẩn ngơ ngoài ban công giữa cơn mưa xối xả. Không một chút chần chừ, cô buông giỏ hoa trên tay xuống, băng qua con đường đang ngập nước.
Tiếng chuông cửa nhà họ Trình vang lên dồn dập. Niên Chi chạy ra mở cửa. Lâm Hi lao vào nhà, người sũng nước, hơi thở hổn hển.
"Anh ấy đang ở đâu?" – Cô hỏi Niên Chi, giọng nói lạc đi vì lạnh.
Cô không đợi trả lời, chạy thẳng ra ban công. Cô nhìn thấy Niên Vũ đang run rẩy bên cạnh những chậu cây hướng dương. Cô không chạm vào anh, cô biết quy tắc đó. Cô chỉ cầm lấy một tấm bạt nhựa cũ nằm ở góc ban công, nhanh nhẹn phủ lên trên những chậu cây và dùng những viên gạch chặn lại.
"Xong rồi, chúng an toàn rồi." – Cô nói, giọng cô nhẹ lại, cố gắng lấy lại nhịp điệu bình thường để không làm anh sợ.
Niên Vũ ngước nhìn cô. Ở khoảng cách chưa đầy một mét, trong màn mưa trắng xóa, khuôn mặt của Lâm Hi vẫn nhạt nhòa, nhưng anh nhìn thấy đôi môi cô đang tím tái vì lạnh, và anh thấy những giọt nước mưa lăn dài từ mái tóc cô xuống áo.
Lần đầu tiên, Niên Vũ cảm thấy một nỗi xót xa trỗi dậy. Đó là một cảm xúc "người" nhất mà anh từng có. Anh không sợ cô nữa. Anh thấy cô thật nhỏ bé trước cơn mưa này.
Anh chậm rãi đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc khăn tay màu xanh nhạt mà mẹ đã chuẩn bị cho anh sáng nay. Anh không đưa trực tiếp cho cô, mà đặt nó lên thành lan can, ngay cạnh tay cô.
Lâm Hi nhìn chiếc khăn tay, rồi nhìn anh. Cô khẽ cười, một nụ cười rạng rỡ đến mức khiến Niên Vũ cảm thấy màn mưa quanh mình như dịu lại.
"Cảm ơn anh, Niên Vũ."
Lần đầu tiên cô gọi tên anh. Âm thanh ấy vang lên trong tâm trí anh như một nốt nhạc hoàn hảo nhất.
Sau khi Lâm Hi đi về, Niên Vũ đứng vào trong hiên, nhìn cô băng qua đường trở lại tiệm hoa. Cơn mưa vẫn chưa dứt, nhưng trong lòng anh, một trật tự mới đã được thiết lập. Một trật tự không dựa trên các con số hay quy luật cứng nhắc, mà dựa trên sự hiện diện của một người con gái tên là Lâm Hi.
Anh vào phòng, thay bộ quần áo ướt. Anh cầm cuốn sổ tay ra, lật sang trang mới. Lần này, anh vẽ một hình ảnh phức tạp hơn: Một người con gái đứng dưới mưa, và bên cạnh là một mầm cây đang vươn lên.
Dù khuôn mặt người con gái ấy trong tranh vẫn là một khoảng trắng, nhưng Niên Vũ đã dùng bút chì tô đậm đôi môi. Anh nhớ rõ đôi môi tím tái vì lạnh nhưng lại nở nụ cười ấy.
Tháng Tư của Trình Niên Vũ kết thúc bằng mùi hương của đất ẩm sau mưa và mùi của chiếc khăn tay mà Lâm Hi đã dùng. Thế giới của anh vẫn vậy, vẫn là căn phòng nhỏ ở Tô Châu, nhưng cái vỏ ốc của anh đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn hơn, để ánh sáng từ phía bên kia đường có thể tràn vào.