MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKim Giờ Chạy ChậmChương 7: NHỮNG BẢN NHÁP MÀU XANH LAM

Kim Giờ Chạy Chậm

Chương 7: NHỮNG BẢN NHÁP MÀU XANH LAM

915 từ · ~5 phút đọc

Tháng Năm ở Tô Châu là mùa của những nhành cây xanh mướt và những buổi chiều vàng vọt như mật ong. Đối với Trình Niên Vũ, tháng Năm còn mang một ý nghĩa khác: đó là mùa của hoa cẩm tú cầu.

Kể từ sau sự kiện cơn mưa rào đầu mùa, Niên Vũ bắt đầu nảy sinh một thói quen kỳ lạ. Anh không còn chỉ ngồi yên trên chiếc ghế bành màu xám tro nữa. Thay vào đó, anh dành nhiều thời gian hơn ở ngoài ban công, ngay cả khi cái nắng bắt đầu gắt. Anh đang quan sát những mầm hướng dương mà anh và Lâm Hi đã "cùng nhau" bảo vệ. Chúng lớn nhanh đến kinh ngạc, mỗi ngày lại vươn cao thêm vài milimet, giống như sự tò mò trong lòng anh đối với cô gái ở tiệm hoa đối diện.

Hôm nay, bà Trình đi vắng từ sớm để lo việc ở hội phụ nữ khu phố. Niên Chi cũng đi học nhóm. Căn nhà chỉ còn lại mình Niên Vũ với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường mà anh hằng yêu thích. Nhưng lạ thay, hôm nay tiếng tích tắc ấy bỗng trở nên khô khốc vô hồn. Niên Vũ cảm thấy thiếu một điều gì đó.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ và mở toang cánh cửa. Một luồng âm thanh từ tiệm hoa "Hi" ùa vào. Hôm nay không phải là tiếng piano, mà là một bản nhạc dân ca Trung Quốc với tiếng đàn tì bà réo rắt. Niên Vũ đứng lặng người. Anh nhìn thấy Lâm Hi đang đứng trước tiệm, cô đang tỉ mẩn dùng kéo cắt tỉa những bông cẩm tú cầu màu xanh lam.

Màu xanh ấy thực sự rất đẹp. Nó không rực rỡ như bầu trời, cũng không thâm trầm như đại dương, nó mang một sắc thái dịu mát, thanh khiết như chính không khí sau cơn mưa. Niên Vũ nhìn xuống hộp sáp màu 24 sắc thái mà em gái tặng. Anh rút ra cây bút màu xanh lam.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không dùng bút chì đen.

Anh bắt đầu tô màu vào trang giấy. Anh không vẽ hình khối rõ rệt, chỉ là những vệt màu lam chồng chéo lên nhau, loang lổ và nhạt nhòa. Trong tâm trí anh, đó chính là hiện thân của Lâm Hi giữa những đóa hoa. Cô không có gương mặt, nhưng cô có màu sắc.

"Két..."

Tiếng cửa sắt của tòa nhà vang lên. Một lát sau, có tiếng bước chân người lạ đi lên cầu thang. Niên Vũ giật mình, tay anh run lên khiến nét màu xanh lam bị quệt một đường dài lệch lạc ra mép giấy. Anh nín thở, lắng nghe.

"Bà Trình có nhà không?" – Một giọng nói trung niên xa lạ vang lên phía sau cánh cửa nhà anh. Đó là bà Lý, người hàng xóm hay tò mò ở tầng dưới.

Niên Vũ không đáp. Anh thu mình vào góc tối bên cạnh kệ sách, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Chắc lại đi vắng rồi. Khổ thân bà ấy, nuôi một đứa con lớn tướng mà chẳng giúp được gì, cứ lầm lầm lì lì như cái bóng ma trong nhà." – Bà Lý lẩm bẩm với chính mình rồi đi xuống cầu thang.

Những lời nói đó giống như những chiếc đinh găm vào sự yên bình của Niên Vũ. "Bóng ma". "Chẳng giúp được gì". Anh nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc của mình, rồi nhìn vào bức tranh xanh lam vừa bị hỏng. Một nỗi buồn khó gọi tên dâng lên, khiến cổ họng anh đắng ngắt.

Anh cầm cuốn sổ tay, định xé nát trang giấy xanh lam ấy. Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông gió đối diện lại vang lên. Lâm Hi vừa bước ra lề đường, cô đang vẫy tay chào một vị khách. Ánh nắng chiều đậu trên tóc cô, khiến cái "vệt màu nhạt nhòa" ấy bỗng rực sáng lên một cách kỳ lạ.

Niên Vũ dừng tay. Anh không xé bức tranh nữa. Anh chậm rãi dùng ngón tay di lên vệt màu xanh lam bị lệch, cố gắng tán nó ra để biến nó thành một phần của bức tranh thay vì là một vết lỗi.

"Bóng ma..." – Anh thầm lặp lại từ đó. Nếu anh là bóng ma, liệu cô có nhìn thấy anh không? Hay trong mắt cô, anh cũng chỉ là một vệt màu nhạt nhòa giữa khung cửa sổ tầng ba?

Tối hôm đó, khi bà Trình trở về, bà thấy con trai mình đang ngồi ăn sủi cảo một cách lặng lẽ hơn thường ngày. Trên bàn ăn, bên cạnh chiếc lọ thủy tinh cắm hoa nhài héo, là trang giấy màu xanh lam của Niên Vũ.

Bà Trình sững sờ. Bà cầm tờ giấy lên, tay run rẩy: "Niên Vũ... con... con dùng màu sắc rồi ư?"

Niên Vũ không nhìn bà, anh chỉ tập trung vào việc gắp những hạt đậu đen ra khỏi bát sủi cảo. Nhưng nếu bà Trình nhìn kỹ, bà sẽ thấy tai anh hơi đỏ lên.

Thế giới của Trình Niên Vũ đang dần mất đi sự đơn sắc. Dù chỉ mới là những vệt màu xanh lam nhạt nhòa, nhưng đó là dấu hiệu cho thấy kim giờ cuộc đời anh đang bắt đầu chạy nhanh hơn một chút, đuổi theo nhịp đập của mùa hè ngoài kia.