Tháng Sáu, Tô Châu oi nồng. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ những bức tường gạch khiến không gian trở nên ngột ngạt. Trình Niên Vũ bắt đầu gặp khó khăn với việc ngủ. Anh thường thức trắng đêm để lắng nghe tiếng ve kêu râm ran từ cây ngô đồng, một loại âm thanh dày đặc và gây nhức nhối đối với hệ thần kinh của anh.
Vào một buổi chiều mà nhiệt độ lên đến 38 độ C, điều hòa trong nhà họ Trình bỗng dưng bị hỏng. Bà Trình lo lắng nhìn Niên Vũ, sợ rằng sự nóng bức sẽ khiến anh mất kiểm soát. Nhưng Niên Vũ lại tỏ ra bình thản một cách lạ lùng. Anh ngồi bên cửa sổ, tay cầm một chiếc khăn len màu xám cũ kỹ.
Đây là chiếc khăn anh nhặt được ở hành lang chung cư từ mùa đông năm ngoái, anh đã giặt sạch và giữ nó như một báu vật vì chất liệu len mềm mại khiến anh thấy an tâm khi chạm vào.
"Niên Vũ, mẹ ra tiệm điện máy xem người ta có thợ sửa không nhé. Con ở nhà với Niên Chi, đừng ra ngoài nắng nhé."
Niên Vũ gật đầu. Khi mẹ đi khỏi, Niên Chi cũng mải mê với đống bài tập trong phòng. Niên Vũ nhìn ra cửa sổ. Tiệm hoa "Hi" hôm nay dường như cũng vắng vẻ hơn. Lâm Hi đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa nhỏ trước cửa, tay cầm một tờ báo cũ để quạt. Cô trông có vẻ mệt mỏi, chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt dính bết vào lưng vì mồ hôi.
Bỗng nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua con ngõ. Nó không mang lại sự mát mẻ mà chỉ mang theo bụi bặm. Chiếc khăn len trên tay Niên Vũ bị gió cuốn đi, bay vèo qua cửa sổ, chao lượn giữa không trung như một con chim vụng về rồi rơi xuống ngay trên vỉa hè, trước cửa tiệm hoa.
Niên Vũ hốt hoảng. Anh vươn tay ra như muốn chộp lấy nó nhưng không kịp. Đó là vật trấn an duy nhất của anh. Mất nó, anh cảm thấy mình như một hiệp sĩ bị tước mất khiên.
Anh thấy Lâm Hi đứng dậy. Cô nhặt chiếc khăn len lên, ngước nhìn lên cửa sổ phòng anh. Lần này, tầm mắt của họ dường như đã thực sự chạm nhau, dù cách một khoảng không gian khá xa. Niên Vũ không lùi lại. Anh đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay bấu chặt vào bệ cửa.
Lâm Hi cầm chiếc khăn, cô vẫy vẫy nó về phía anh, rồi ra hiệu rằng cô sẽ mang sang.
Niên Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô sắp sang đây. Cô sắp bước vào không gian của anh một lần nữa. Anh vội vã chạy ra phòng khách, dọn dẹp lại đống sách báo bừa bãi của Niên Chi, sắp xếp lại những chiếc gối trên ghế sofa cho thật thẳng hàng. Trật tự! Anh cần duy trì trật tự để đối phó với sự xâm nhập của cô.
Năm phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. Niên Chi chạy ra mở cửa.
"Chào chị Lâm Hi! Sao chị lại sang giữa trời nắng thế này?"
"Chị mang trả đồ cho anh trai em." – Giọng Lâm Hi vang lên, trong trẻo như tiếng nước chảy giữa mùa hè oi ả.
Niên Vũ đứng nấp sau cánh cửa phòng ngủ, chỉ hé một khe nhỏ để quan sát. Lâm Hi bước vào, trên tay cô là chiếc khăn len màu xám. Nhưng điều làm Niên Vũ kinh ngạc là cô đã gấp chiếc khăn ấy lại vô cùng vuông vức, tỉ mẩn đến từng nếp gấp.
"Hơi nóng nhỉ? Nhà mình hỏng điều hòa à?" – Cô hỏi Niên Chi, mắt nhìn lướt qua phía phòng của Niên Vũ.
"Vâng ạ, mẹ em đi gọi thợ rồi mà chắc họ bận chưa đến được."
Lâm Hi đặt chiếc khăn lên bàn, rồi cô lấy từ trong túi tạp dề ra một bình xịt nhỏ. "Cái này là nước khoáng có pha tinh dầu bạc hà, chị tự làm đấy. Xịt một chút vào không khí hoặc lên khăn sẽ thấy mát hơn nhiều."
Cô xịt thử một nhát vào chiếc khăn len. Một mùi hương thanh mát, sắc sảo nhưng không nồng nặc lan tỏa khắp phòng khách. Mùi của bạc hà, mùi của sự tỉnh táo.
Niên Vũ hít một hơi thật sâu. Mùi hương ấy dường như đã quét sạch sự ngột ngạt trong lồng ngực anh.
Trước khi về, Lâm Hi đứng trước cửa phòng anh, nói khẽ qua khe cửa: "Chiếc khăn của anh mềm lắm, nhưng mùa hè thì dùng khăn lụa hoặc khăn xô sẽ tốt hơn. Mai tôi mang sang cho anh một chiếc khăn lụa màu xanh nhé? Nó mát như nước hồ vậy."
Cô không đợi anh trả lời, chào Niên Chi rồi rời đi.
Đêm đó, Niên Vũ ôm chiếc khăn len đã thấm đẫm mùi bạc hà. Anh không thấy nóng nữa. Anh chỉ thấy trong tâm trí mình, cái "vệt màu nhạt nhòa" kia dường như đã có thêm một mùi hương. Màu trắng của sương mù, màu xanh lam của hoa cẩm tú cầu, và mùi bạc hà dịu mát.
Anh mở sổ tay, vẽ một chiếc khăn len. Và lần này, anh dùng màu xanh nhạt để tô lên những đường viền của nó. Anh đang đợi chiếc khăn lụa "mát như nước hồ" mà cô đã hứa.
Kim giờ cuộc đời anh, lần đầu tiên, dường như đang chạy nhanh hơn cả những con số trên đồng hồ treo tường.