MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLá che mưa, che nắng, lá che chắn cuộc đời tôiChương 14: Mùa nước nổi và những chiếc thuyền lá tre

Lá che mưa, che nắng, lá che chắn cuộc đời tôi

Chương 14: Mùa nước nổi và những chiếc thuyền lá tre

2,141 từ · ~11 phút đọc

Khi những tiếng ve sầu cuối cùng lịm tắt trên những tán xà cừ cổ thụ và bầu trời bắt đầu chuyển sang một màu xám đục như nước vo gạo, đó là dấu hiệu cho thấy mùa nước nổi sắp tràn về. Ở vùng quê này, mưa không đến một cách nhẹ nhàng như những nụ hôn của mùa xuân, mà nó đổ ập xuống như một cơn thịnh nộ của trời đất. Mưa dầm dề từ ngày này qua ngày khác, làm những con mương vốn dĩ khô cạn bỗng chốc đầy ắp nước, chảy xiết qua những khe đá và tràn cả lên những con đường mòn dẫn vào xóm.

Nước về mang theo mùi của phù sa nồng đậm, mùi của cỏ mục và cả hơi lạnh của những cánh rừng xa xôi phía thượng nguồn. Đối với người lớn, mùa nước là mùa của nỗi lo toan, lo cho mấy sào lúa vừa gieo bị ngập úng, lo cho đàn gà không có chỗ trú khô ráo. Nhưng đối với lũ trẻ chúng tôi, đó là thời điểm khởi đầu cho những chuyến hải trình vĩ đại ngay trên hiên nhà mình.

“Cu Mận! Ra đây mau, nước tràn vào sân rồi, tàu chiến của tao sẵn sàng xuất kích rồi đây!”

Tiếng thằng Tèo vang lên giữa tiếng mưa rơi ràn rạt trên mái ngói. Tôi và cái Tí đang ngồi túm tụm dưới gầm chõng tre, bận rộn với công việc của những "kỹ sư đóng tàu". Vũ khí của chúng tôi không phải là sắt thép hay động cơ, mà là những chiếc lá tre già đã chuyển sang màu vàng úa, rụng đầy sau vườn.

Cách làm một chiếc thuyền lá tre tuy đơn giản nhưng đòi hỏi sự khéo léo tuyệt đối. Bạn phải chọn được chiếc lá đủ dài, không bị rách. Sau đó, khéo léo xé nhẹ hai bên cuống lá, gập lại và cài vào nhau để tạo thành mũi tàu và đuôi tàu. Nếu muốn con tàu oai phong hơn, thằng Tèo còn cắm thêm một chiếc tăm nhỏ ở giữa làm cột buồm, rồi dán lên đó một mẩu giấy màu đỏ vụn từ phong bao lì xì cũ.

“Này Tèo, tàu của mày to thật đấy, nhưng liệu nó có chịu nổi cơn sóng dữ ở cửa cống không?” Tôi hỏi, mắt không rời khỏi con tàu "Đại Dương" vừa được hoàn thành.

Thằng Tèo nheo mắt, vẻ mặt đầy tự tin của một vị thuyền trưởng lão luyện:

“Mày đừng khinh thường lá tre. Lá tre dẻo dai lắm, nó có thể uốn lượn theo dòng nước mà không bị lật. Tao đã bôi một ít nhựa mít vào đáy tàu để nó không bị ngấm nước rồi. Hôm nay, chúng mình sẽ cho đoàn tàu này đi xuyên qua ‘eo biển’ hàng rào dâm bụt, ra tận cái ao lớn đầu làng.”

Cái Tí nhìn dòng nước chảy xiết dưới hiên, mặt nó hơi lo lắng:

“Nhưng nước đục thế kia, nhỡ tàu mình bị bạch tuộc bùn kéo xuống thì sao? Tao nghe bà bảo mùa này có nhiều ‘ông kẹ’ nước lắm.”

“Có tụi tao đây, ma nước nào dám lại gần!” Thằng Tèo vỗ ngực bôm bốp. “Đi thôi, khởi hành!”

Ba đứa chúng tôi, đứa nào cũng mặc chiếc áo thun cũ sờn và quần đùi lấm lem, bước ra ngoài hiên. Nước mưa tạt vào mặt mát lạnh. Chúng tôi quỳ xuống bên mép sân, nơi dòng nước từ mái hiên đổ xuống tạo thành những hố nhỏ li ti rồi chảy tràn ra ngõ.

Từng chiếc thuyền lá tre được thả xuống. Chúng chao đảo một chút dưới sức nặng của những giọt mưa lớn, rồi nhanh chóng bắt nhịp được với dòng chảy. Những con tàu nhỏ bé, mỏng manh nhưng kiên cường lướt đi trên mặt nước đục ngầu. Chúng vượt qua những chướng ngại vật là những cọng rơm khô, những hạt sỏi nhỏ, và cả những "quái vật" kiến lửa đang bám víu vào những mẩu gỗ trôi nổi.

“Nhìn kìa! Tàu của tao đang dẫn đầu!” Cái Tí reo lên đầy phấn khích khi con thuyền của nó vượt qua một khúc cua hẹp bên gốc cây bưởi.

Chúng tôi chạy theo đoàn tàu, chân trần dẫm lên lớp bùn mềm mịn, cảm nhận cái nhột nhạt của nước len qua kẽ ngón chân. Trong trí tưởng tượng của chúng tôi lúc ấy, dòng nước lũ nhỏ bé kia chính là đại dương bao la, và những bụi cây dâm bụt ven đường là những hòn đảo hoang sơ đầy kho báu. Mỗi con thuyền mang theo một giấc mơ đi xa, thoát khỏi sự chật hẹp của mảnh sân nhỏ để vươn ra thế giới rộng lớn.

Nhưng cuộc đời của những con tàu lá tre thường ngắn ngủi. Khi đoàn tàu đi đến gần rãnh thoát nước, nơi dòng chảy trở nên hung hãn nhất, con tàu của thằng Tèo bỗng nhiên bị mắc kẹt vào một chiếc lá đa mục. Nó xoay vòng tròn một cách vô vọng trước khi bị một cơn sóng nhỏ cuốn phăng xuống vực thẳm của cống rãnh.

“Không! Chiến hạm của tao!” Thằng Tèo hét lên, định lao ra cứu nhưng đã quá muộn.

Chúng tôi đứng lặng người nhìn mặt nước phẳng lặng trở lại sau khi con tàu biến mất. Một cảm giác hụt hẫng len lỏi vào lòng. Hóa ra, dù chúng tôi có chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, có bôi nhựa mít hay chọn lá tre già nhất, thì thiên nhiên vẫn luôn có cách để lấy đi những gì nó muốn.

“Đừng buồn Tèo ạ.” Tôi vỗ vai nó. “Cây tre sau vườn vẫn còn nhiều lá lắm. Ngày mai khi nước rút, chúng mình lại đóng tàu mới.”

Thằng Tèo không nói gì, nó nhìn chăm chằm vào dòng nước đục ngầu. Ánh mắt nó lúc đó thật lạ, không phải là sự hờn dỗi của trẻ con, mà là một sự trầm ngâm già dặn.

“Tao không buồn vì con tàu mất, Cu Mận ạ. Tao chỉ đang nghĩ, sau này lớn lên, khi chúng mình thực sự bước xuống những con tàu lớn để đi ra biển, liệu chúng mình có mỏng manh như chiếc lá tre này không? Liệu một cơn sóng cuộc đời có thể cuốn phôi chúng mình đi dễ dàng như thế không?”

Câu hỏi của thằng Tèo làm tôi và cái Tí im lặng. Giữa tiếng mưa rơi tầm tã, chúng tôi bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé. Mùa nước nổi không chỉ mang lại trò chơi, nó còn mang lại những bài học về sự vô thường. Những gì chúng tôi nâng niu, chăm chút cả buổi sáng có thể biến mất chỉ trong một tích tắc.

Người lớn ở làng tôi cũng vậy. Họ sống cùng nước, yêu nước nhưng cũng kính sợ nước. Tôi nhớ hình ảnh bố đứng giữa trời mưa, đôi vai gầy run lên vì lạnh khi cố gắng đắp lại bờ ruộng bị vỡ. Tôi nhớ mẹ ngồi bên bếp lửa, ánh mắt lo âu nhìn lên mái tranh bị dột, tay không ngừng tát nước ra khỏi cửa. Với họ, nước không phải là một sân chơi, nước là một thực thể quyền năng có thể ban tặng sự sống nhưng cũng có thể tước đoạt tất cả.

“Vào nhà thôi các con, mưa to thế này cảm lạnh hết bây giờ!”

Tiếng mẹ gọi từ trong nhà cắt đứt dòng suy nghĩ của chúng tôi. Ba đứa chạy ùa vào hiên, vừa đi vừa rũ nước trên tóc như những chú cún nhỏ. Mẹ đã chuẩn bị sẵn một chậu than hồng ở giữa nhà, trên đó có mấy củ khoai lang đang tỏa mùi thơm phức.

Chúng tôi ngồi vây quanh bếp than, hơi ấm lan tỏa sưởi ấm những bàn chân đang tím tái vì lạnh. Mùi khoai nướng hòa quyện với mùi đất ẩm sau mưa tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ kỳ.

“Mẹ ơi, con tàu lá tre của con bị nước cuốn mất rồi.” Cái Tí thút thít kể với mẹ.

Mẹ xoa đầu nó, mỉm cười hiền hậu:

“Mất thì thôi con ạ. Nước cuốn nó đi là để nó được đi chu du khắp nơi đấy. Có khi bây giờ nó đã trôi ra đến sông lớn, rồi ra biển cả. Nó sẽ kể cho những con cá voi nghe về cái xóm nhỏ có ba đứa trẻ nghịch ngợm này.”

Lời an ủi của mẹ làm chúng tôi vui trở lại. Chúng tôi bắt đầu tranh nhau ăn khoai nướng, lớp vỏ cháy sém dính đầy lên miệng đen nhẻm. Tiếng cười đùa lại vang lên, át cả tiếng sấm rền vang ngoài kia.

Buổi chiều hôm đó, chúng tôi không đóng tàu nữa. Chúng tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn mưa rơi và tưởng tượng về hành trình của những chiếc thuyền lá tre. Có lẽ con tàu của thằng Tèo đang vượt qua những thác ghềnh gập ghềnh, con tàu của cái Tí đang được một chú rùa tốt bụng chở đi, và con tàu của tôi đang trôi lặng lẽ dưới ánh trăng mờ ảo sau khi mây tan.

Mùa nước nổi rồi cũng sẽ qua đi. Nắng sẽ lại lên, mặt đất sẽ lại khô ráo, và những con mương sẽ lại trở về với vẻ hiền hòa vốn có. Nhưng trong tâm trí chúng tôi, những cuộc hải trình ấy sẽ mãi mãi còn đó. Chúng dạy chúng tôi biết cách chấp nhận sự mất mát, biết cách tìm thấy niềm vui trong những thứ giản đơn nhất, và biết cách kiên cường trước những cơn bão của thiên nhiên.

Lớn lên một chút, tôi hiểu rằng cuộc đời mỗi con người thực chất cũng chỉ là một chiếc thuyền lá tre trôi nổi trên dòng thời gian. Có lúc chúng ta lướt đi êm đềm trên mặt hồ phẳng lặng, có lúc chúng ta phải vật lộn với những dòng xoáy dữ dội. Và đôi khi, chúng ta cũng sẽ bị cuốn trôi vào những cống rãnh của số phận. Nhưng điều quan trọng không phải là con tàu đi được bao xa, mà là chúng ta đã dũng cảm hạ thủy nó, đã từng cảm nhận được sức mạnh của dòng chảy và đã từng mơ về biển lớn.

Thằng Tèo sau này đi học cơ khí, nó thực sự đã tham gia đóng những con tàu bằng thép khổng lồ. Nhưng tôi biết, trong mỗi bản vẽ của nó, vẫn phảng phất hình bóng của chiếc thuyền lá tre năm nào. Nó vẫn giữ cái thói quen chọn những vật liệu bền bỉ nhất, không phải vì nó sợ sóng gió, mà vì nó luôn trân trọng cái giấc mơ "không bao giờ chìm" của tuổi thơ.

Cái Tí thì trở thành một giáo viên tiểu học. Mỗi mùa mưa về, nó lại dạy học trò của mình cách gấp những chiếc thuyền giấy, thuyền lá. Nó kể cho tụi nhỏ nghe về những chiến hạm lá tre vĩ đại nhất lịch sử của xóm nhỏ chúng tôi. Nó muốn gieo vào lòng tụi nhỏ cái niềm tin rằng: dù bạn có nhỏ bé như một chiếc lá, bạn vẫn có quyền mơ về đại dương.

Lá vẫn che trên đầu, đất vẫn thở dưới chân, và dòng nước vẫn miệt mài chảy. Tuổi thơ chúng tôi xanh mướt và đầy ắp những kỷ niệm về mùa nước nổi. Những chiếc thuyền lá tre tuy đã tan rã trong bùn đất, nhưng linh hồn của chúng đã hóa thành đôi cánh, nâng đỡ chúng tôi bay qua những năm tháng khó khăn sau này.

Có những ngày ngồi giữa văn phòng máy lạnh, nghe tiếng mưa đập vào cửa kính cường lực, tôi bỗng thèm cái cảm giác được quỳ trên hiên nhà, thả một chiếc lá tre xuống dòng nước đục và hét vang: “Chạy đi! Chạy đi về phía mặt trời!”.

Lúc đó, tôi nhận ra rằng sự che chở lớn nhất không phải là những bức tường gạch kiên cố, mà là khả năng giữ cho trái tim mình luôn được "chống thấm" bằng những kỷ niệm trong trẻo của tuổi thơ. Những kỷ niệm ấy chính là nhựa mít bảo vệ con tàu tâm hồn chúng tôi khỏi bị ngấm vào những cay đắng của cuộc đời trưởng thành.

Hạnh phúc, đôi khi chỉ là một chiếc lá tre già, một cơn mưa rào và hai người bạn thân sẵn sàng cùng mình đi đến tận cùng của sự tưởng tượng. Và mùa nước nổi năm ấy, sẽ mãi là một chương rực rỡ trong cuốn sách cuộc đời tôi, nơi những con tàu không bao giờ biết đến từ "thất bại", vì chúng đã sống hết mình trong từng khoảnh khắc được trôi.