MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLá che mưa, che nắng, lá che chắn cuộc đời tôiChương 7: Tiếng trống trường và những con chữ nhảy múa trên bảng đen

Lá che mưa, che nắng, lá che chắn cuộc đời tôi

Chương 7: Tiếng trống trường và những con chữ nhảy múa trên bảng đen

2,419 từ · ~13 phút đọc

Khi những cánh đồng bắt đầu trơ gốc rạ và cái nắng mùa thu trở nên hanh hao như màu mật ong cũ, không gian làng quê bỗng bị xé toạc bởi một âm thanh vừa lạ lẫm vừa quen thuộc: tiếng "tùng, tùng, tùng" vang lên từ phía mái đình cổ kính, nơi có những lớp học tường vôi vữa đã tróc lở từng mảng. Đó là âm thanh của sự chấm dứt những ngày rong chơi không giới hạn dưới tán lá chuối hay trên đầm sen, đồng thời mở ra một vương quốc mới với mùi mực tím, mùi gỗ bàn ghế cũ và cả mùi của nỗi sợ hãi mơ hồ mang tên "kiểm tra bài cũ".

Ngôi trường của chúng tôi không có cổng chào rực rỡ hay hàng rào sắt kiên cố. Nó được bao bọc bởi một hàng dâm bụt đỏ chói, quanh năm hoa nở như những đốm lửa nhỏ. Muốn vào trường, chúng tôi phải đi qua một cây cầu khỉ lắt lẻo bắc ngang dòng mương nước trong vắt, nơi lũ cá cờ vẫn thường tung tăng bơi lội như muốn trêu chọc những đứa trẻ đang vác chiếc cặp sách nặng trĩu trên vai.

“Cu Mận, mày có mang theo ‘vũ khí’ không đấy?”

Thằng Tèo hỏi tôi khi hai đứa đang đứng trước cửa lớp. "Vũ khí" mà nó nói không phải là gươm giáo hay súng ống, mà là những viên phấn trắng được bẻ vụn và một túi hạt bàng nướng để "hối lộ" cho cái Tí – đứa lúc nào cũng được cô giáo cử làm lớp trưởng vì cái giọng đanh thép và đôi mắt sắc lẹm.

“Mang rồi. Nhưng tao lo quá Tèo ạ. Tao nghe nói năm nay cô giáo mới khó tính lắm, đứa nào viết chữ xấu là bị phạt thụt dầu một trăm cái đấy.”

Thằng Tèo nheo mắt, chỉnh lại cái cổ áo sờn cũ của mình, giọng lại bắt đầu nhuốm màu triết học:

“Mày đừng có nghe tin đồn nhảm. Chữ xấu hay chữ đẹp chỉ là cái vỏ bên ngoài thôi. Quan trọng là cái đầu mày có chứa được con chữ không. Mà theo tao thấy, con chữ nó giống như lũ cào cào vậy, nếu mày không biết cách chộp lấy, nó sẽ nhảy ra khỏi bảng đen và bay mất hút vào rặng tre.”

Chúng tôi bước vào lớp. Mùi gỗ thông của bàn ghế hòa quyện với mùi của sự ẩm mốc lâu ngày tạo nên một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Trên bức tường vôi vàng nhạt là những khẩu hiệu được viết bằng sơn đỏ đã phai màu, nhắc nhở chúng tôi về đạo đức và sự chăm chỉ. Ở góc lớp, chiếc bảng đen sần sùi đứng sừng sững như một vị giám quan nghiêm nghị, sẵn sàng phơi bày mọi sự dốt nát của chúng tôi trước bàn dân thiên hạ.

“Tất cả trật tự! Cô giáo đến!”

Tiếng cái Tí vang lên như một tiếng sấm nhỏ. Cả lớp ngay lập tức im phăng phắc, tiếng hơi thở cũng nghe rõ mồn một. Cô giáo bước vào, tà áo dài màu xanh thiên thanh tung bay nhẹ nhàng trong gió thu. Cô có gương mặt hiền hậu như bà tiên trong truyện cổ tích, nhưng đôi mắt lại có cái nhìn thấu suốt như thể cô biết tỏng chúng tôi vừa giấu chiếc ná thun vào hộc bàn.

“Hôm nay chúng ta sẽ học bài tập đọc đầu tiên.”

Cô giáo cầm viên phấn, những ngón tay thon dài di chuyển uyển chuyển trên mặt bảng. Từng con chữ hiện ra, tròn trịa và thẳng hàng như một đội quân đang duyệt binh. Tôi nhìn những con chữ ấy, thấy chúng thật kỳ diệu. Chỉ từ những nét gạch, nét cong, mà chúng có thể kể về những cánh đồng, về con người và về cả những giấc mơ.

Nhưng với tôi và thằng Tèo, việc điều khiển con chữ không đơn giản như việc điều khiển con diều. Khi tôi cầm bút, ngón tay tôi bỗng trở nên cứng đờ như một cành củi khô. Những con chữ tôi viết ra không thẳng hàng như của cô giáo, mà chúng cứ xiêu vẹo, con thì gầy nhom như bị đói ăn, con thì béo múp míp nằm đè lên cả dòng kẻ.

“Cu Mận, sao chữ của em lại bò như cua thế này?”

Cô giáo đứng sau lưng tôi từ lúc nào, hơi ấm và mùi hương nhài từ áo cô tỏa ra làm tôi bối rối. Cô cầm lấy bàn tay nhỏ bé, cáu bẩn của tôi, nhẹ nhàng uốn nắn từng nét bút.

“Con chữ cũng có linh hồn đấy con ạ. Nếu con đặt tâm huyết vào nó, nó sẽ đẹp. Nếu con chỉ coi nó là một gánh nặng, nó sẽ trở nên méo mó.”

Tôi nhìn bàn tay mình nằm gọn trong tay cô, cảm thấy một sự rung động lạ lùng. Hóa ra, thế giới của con chữ không khô khan như tôi tưởng. Nó là một cuộc trò chuyện giữa bàn tay và khối óc, giữa thực tại và trí tưởng tượng.

Trong khi đó, thằng Tèo đang mải mê "chiêm nghiệm" về cái bảng đen. Nó không chép bài, mà cứ nhìn đăm đăm vào những vệt phấn trắng đang mờ dần dưới chiếc giẻ lau của cô giáo.

“Cô ơi, tại sao mình lại viết bằng phấn trắng trên bảng đen mà không phải ngược lại hả cô?” Thằng Tèo giơ tay hỏi một câu không liên quan gì đến bài học.

Cả lớp cười rộ lên, cái Tí lườm nó một cái cháy mặt. Nhưng cô giáo lại mỉm cười, cô đặt viên phấn xuống và nhìn thằng Tèo bằng ánh mắt khích lệ:

“Đó là một câu hỏi rất hay. Đen và trắng là hai thái cực đối lập nhất. Khi chúng ta viết màu trắng lên nền đen, con chữ sẽ trở nên nổi bật nhất, rõ ràng nhất. Cũng giống như trong cuộc sống, đôi khi những điều tốt đẹp và chân lý chỉ thực sự tỏa sáng khi chúng ta đặt chúng lên trên những khó khăn, những khoảng tối của cuộc đời.”

Thằng Tèo gật gù, mặt nó hiện lên vẻ đắc ý như thể nó vừa tìm ra chân lý của vũ trụ. Nó quay sang thì thầm với tôi:

“Thấy chưa? Cô giáo cũng là một triết gia đấy. Tao thích cái trường này rồi.”

Giờ ra chơi, chúng tôi ùa ra sân như một bầy chim vỡ tổ. Sân trường lúc này trở thành một bãi chiến trường rực rỡ sắc màu. Đám con gái chơi nhảy dây dưới gốc cây bàng, tiếng dây thừng đập "lạch cạch" trên nền đất hòa cùng tiếng cười lanh lảnh. Đám con trai thì túm năm tụm ba chơi bắn bi, những viên bi thủy tinh lóng lánh va vào nhau lách cách, mang theo những niềm vui thắng trận và cả những giọt nước mắt cay cú của kẻ thua cuộc.

Tôi, thằng Tèo và cái Tí ngồi dưới gốc cây đa cổ thụ ở góc sân trường. Rễ đa rủ xuống như những chùm râu của một ông già đang trầm ngâm.

“Này, bọn mày có thấy đi học vui hơn đi chăn trâu không?” Cái Tí hỏi, tay nó vẫn không rời cuốn vở có dán hình bông hoa điểm mười đỏ chót.

Tôi nhìn về phía cánh đồng xa xa, nơi những chú trâu đang lững thững gặm cỏ:

“Đi chăn trâu thì tự do, nhưng đi học thì thấy mình... oai hơn. Giống như mình đang được biết những bí mật mà loài trâu không bao giờ biết được.”

Thằng Tèo bẻ một cành đa khô, vẽ một hình tròn lên đất:

“Tao thì thấy đi học là để học cách... thoát khỏi cái làng này. Cô giáo bảo ngoài kia có những thành phố với nhà cao tầng đụng đến mây, có những con tàu chạy trên biển to như cái đình làng. Nếu không có con chữ làm đôi cánh, chúng mình sẽ mãi mãi chỉ là những hạt thóc nằm trong kho của làng thôi.”

Cái Tí bỗng trầm ngâm: “Nhưng đi xa rồi có còn nhớ đường về không? Tao sợ lúc đó mình biết nhiều chữ quá, mình lại quên mất cách nói chuyện với đất, quên mất cách lắng nghe tiếng thở của mưa.”

Câu nói của cái Tí làm một khoảng lặng rơi xuống giữa chúng tôi. Tiếng trống trường lại vang lên "tùng, tùng, tùng", báo hiệu giờ vào lớp. Chúng tôi đứng dậy, phủi bùn đất trên quần áo, chuẩn bị trở lại với thế giới của những con số và phép tính.

Nhưng buổi học hôm đó không kết thúc một cách bình thường. Khi chúng tôi đang làm toán, một cơn mưa rào bất chợt đổ ập xuống. Mưa ở trường học nghe khác hẳn mưa ở nhà. Nó đập mạnh vào mái tôn, tạo nên một bản nhạc cuồng dã khiến tiếng giảng bài của cô giáo trở nên mờ nhạt.

Nước mưa bắt đầu tràn vào lớp qua những khe cửa sổ gỗ đã mục. Cả lớp nhốn nháo, đứa thì lo vở ướt, đứa thì phấn khích vì được nghỉ học giữa chừng. Cô giáo bình tĩnh bảo chúng tôi dồn bàn ghế vào giữa lớp, rồi cô đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa trắng xóa.

“Các em có thấy không?” Cô nói, giọng trầm ấm át cả tiếng mưa. “Mưa đang tưới mát cho những mầm non của kiến thức. Đừng sợ nước mưa làm ướt vở, con chữ nằm trong đầu các em chứ không chỉ nằm trên giấy. Giấy có thể rách, mực có thể phai, nhưng những gì các em đã hiểu thì sẽ mãi mãi là của các em.”

Chúng tôi ngồi tụm lại một chỗ, hơi ấm từ những cơ thể nhỏ bé lan tỏa, xua tan cái lạnh của cơn mưa đầu mùa. Trong khoảnh khắc đó, lớp học không còn là một nơi gò bó với những quy tắc, mà nó trở thành một mái lá khổng lồ che chở cho chúng tôi. Chúng tôi thấy mình giống như những hạt mầm đang được bảo vệ, chờ ngày vươn mình ra khỏi mặt đất.

Tôi nhìn sang thằng Tèo, thấy nó đang dùng ngón tay viết chữ "Ước mơ" lên mặt bàn gỗ còn đọng hơi nước. Chữ hiện ra một lát rồi tan đi, nhưng ánh mắt của nó thì kiên định lạ thường.

Khi mưa tạnh, chúng tôi tan trường. Con đường về nhà giờ đây trơn trượt và đầy những vũng nước đọng. Tôi xách đôi dép nhựa lên tay, đi chân trần trên nền đất mát lạnh. Những con chữ cô giáo dạy ban nãy dường như vẫn còn nhảy múa trước mắt tôi, hòa quyện với phong cảnh làng quê thanh bình.

Đi ngang qua nhà ông nội, tôi thấy ông đang ngồi dưới hiên, tay cầm một cuốn sách cũ rách bìa. Thấy tôi về, ông hỏi:

“Hôm nay đi học có gì hay không cháu?”

“Dạ, cô giáo dạy cháu viết chữ ‘Mẹ’ ông ạ. Cháu thấy chữ đó đẹp nhất.”

Ông nội cười, đôi mắt mờ đục nheo lại:

“Chữ ‘Mẹ’ là chữ đầu tiên của lòng nhân hậu con ạ. Học chữ không phải để làm quan, cũng không phải để khoe khoang. Học chữ là để biết cách đối nhân xử thế, để thấy cái đẹp trong hạt gạo, cái tình trong chén nước. Nếu cháu học được điều đó, thì dù chữ cháu có xấu như gà bới, ông vẫn thấy cháu là người giỏi nhất.”

Tôi đứng lặng người trước lời nói của ông. Hóa ra, triết lý không chỉ nằm ở lời nói của thằng Tèo hay trong sách giáo khoa của cô giáo. Nó nằm ngay trong nụ cười nhăn nheo của ông, trong cách ông trân trọng từng con chữ trên trang giấy cũ.

Người lớn thường coi việc đi học là một sự đầu tư, một nấc thang để leo lên những địa vị cao hơn. Nhưng với lũ trẻ chúng tôi, mỗi ngày đến trường là một cuộc phiêu lưu vào vùng đất của ánh sáng. Những con chữ nhảy múa trên bảng đen kia chính là những vì sao dẫn đường, giúp chúng tôi không bị lạc lối giữa những cánh đồng bát ngát hay những rặng tre u tối.

Chiếc bảng đen vẫn đứng đó, lặng lẽ nhận lấy những vết phấn trắng và rồi lại bị xóa đi để nhường chỗ cho những bài học mới. Nó dạy chúng tôi rằng: cuộc đời là một quá trình học hỏi không ngừng, có những thứ cần ghi nhớ, nhưng cũng có những thứ cần phải xóa bỏ để bắt đầu lại từ đầu.

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, những vết mực tím bám chặt vào móng tay không chịu trôi. Tôi mỉm cười, vết mực ấy chính là bằng chứng cho sự nỗ lực của tôi, là dấu ấn của một ngày tôi đã chiến đấu với những con chữ để mang về cho mình một chút kiến thức.

Ngày mai, tiếng trống trường sẽ lại vang lên. Tôi, thằng Tèo và cái Tí lại sẽ bước qua cây cầu khỉ, đi qua hàng dâm bụt đỏ để vào lớp. Chúng tôi sẽ lại ngồi dưới mái trường ấy, lắng nghe tiếng gió thổi qua kẽ lá và tiếng con chữ thì thầm những câu chuyện về thế giới ngoài kia.

Lá che trên đầu, đất thở dưới chân, và giờ đây, con chữ đang sưởi ấm tâm hồn chúng tôi. Tuổi thơ không chỉ có những trò chơi, mà còn có những trang vở thơm mùi mực mới, nơi chúng tôi tập viết những nét đầu tiên cho cuộc đời mình.

Dù sau này chúng tôi có trở thành ai, có đứng ở vị trí nào trong xã hội, tôi tin rằng âm thanh của tiếng trống trường và hình ảnh những con chữ nhảy múa trên bảng đen năm ấy vẫn sẽ mãi là một phần của "chiếc lá chắn" vĩ đại, bảo vệ chúng tôi khỏi sự vô tri và khô héo của lòng người.

Học, thực chất là một cách để chúng ta yêu đời hơn, hiểu người hơn và thấy mình có trách nhiệm hơn với mảnh đất đã nuôi dưỡng mình. Và tôi, Cu Mận, sẽ mãi là một cậu bé học trò nhỏ, luôn ngước nhìn bảng đen với đôi mắt đầy sự tò mò và kính trọng.