MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh HồnChương 4

Linh Hồn

Chương 4

868 từ · ~5 phút đọc

Mưa ngừng hẳn, nhưng sương mù lại dày hơn, quánh lại như một lớp keo xám xịt bao phủ lấy ngôi trường nghệ thuật cũ nằm ở ngoại ô thành phố. Trịnh Lăng lái chiếc xe cũ kỹ băng qua những con đường mòn đầy cỏ dại. Mộc Miên ngồi ở ghế phụ, tay ôm chặt chiếc túi đựng dụng cụ phục chế. Cô cảm giác như mình đang bước vào một chiều không gian khác, nơi thời gian đã ngừng trôi từ ba mươi năm trước.

"Học viện Saint-Jude," Lăng nói, giọng anh tan loãng trong không khí ẩm ướt. "Nơi này từng được mệnh danh là thánh đường của những giấc mơ. Giờ thì nó chỉ là một nghĩa địa của những danh vọng dang dở."

Ngôi trường hiện ra với những dãy nhà kiến trúc Pháp cổ kính, tường vôi bong tróc để lộ ra những mảng gạch đỏ như những vết loét. Những bức tượng thạch cao ở sảnh chính đã sứt môi, gãy tay, đứng trơ trọi dưới màn sương. Điểm kỳ dị nhất chính là tất cả những bức tượng ở đây đều bị đục mất phần đồng tử, chỉ còn lại những hốc mắt trắng dã, sâu hoắm nhìn thẳng vào những kẻ xâm nhập.

"Tại sao mắt của chúng lại như vậy?" Miên rùng mình hỏi.

"Giáo sư Khải từng dạy rằng: Khi đôi mắt không nhìn ra bên ngoài, tâm hồn mới bắt đầu nhìn vào bên trong. Ông ta không muốn học trò của mình bị phân tâm bởi thế giới thực tại," Lăng vừa nói vừa đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của khu xưởng vẽ trung tâm.

Bên trong, mùi bụi bặm và mùi toan cũ nồng nặc đến mức khiến Miên phải ho khan. Dưới ánh đèn pin loang loáng, hàng chục giá vẽ vẫn đứng đó, như những bộ khung xương khô khốc. Trên tường, những bức tranh sơn dầu bỏ dở bị nấm mốc xâm chiếm, tạo thành những hình thù quái dị.

Miên tiến lại gần một bức chân dung lớn treo ở cuối hành lang. Đó là một bức họa vẽ một nhóm sinh viên đang ngồi quanh một bàn tiệc. Nhưng khi nhìn kỹ, cô nhận ra một điều kinh khủng: Tất cả gương mặt của họ đều nhẵn nhụi, không có mắt, không có mũi, không có miệng. Chỉ duy nhất một cô gái ngồi ở góc khuất là có đầy đủ ngũ quan. Đó chính là Nhã – người phụ nữ trong tấm ảnh.

"Nhìn kìa," Miên thầm thì, chỉ tay vào đôi mắt của Nhã trong tranh.

Dưới ánh đèn pin, đôi mắt của Nhã không phải được vẽ bằng màu. Nó lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ, như thể có những mảnh thủy tinh li ti được khảm vào bên trong. Miên vô thức đưa tay định chạm vào bề mặt tranh, nhưng Trịnh Lăng đã kịp thời nắm chặt lấy cổ tay cô.

"Đừng chạm vào!" Anh gắt lên, hơi thở gấp gáp. "Lớp sơn này chưa bao giờ thực sự khô. Nó vẫn còn sống."

Như để chứng minh cho lời Lăng nói, một giọt nước màu sẫm từ khóe mắt của nhân vật trong tranh chậm rãi chảy xuống, để lại một vệt dài trên vải toan. Đó không phải là nước mưa. Đó là một thứ dung dịch đặc, mùi tanh nồng của sắt tràn ngập không gian.

Bất chợt, tiếng chuông gió từ đâu đó vang lên giữa tòa nhà không một bóng người. Nhưng đây không phải là tiếng gốm chạm vào nhau, mà là tiếng kim loại sắc lạnh va vào đá.

"Có người ở đây," Miên thầm thì, tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

Từ phía cầu thang tối om, một bóng đen cao lớn hiện ra. Đó là một người đàn ông già nua, dáng đi khòng khoeo, tay cầm một cây gậy có gắn những chiếc chuông nhỏ. Ông ta dừng lại cách họ vài bước chân, đôi mắt mù lòa hướng về phía họ, nhưng dường như ông ta có thể "thấy" mọi thứ.

"Lăng đó phải không?" Giọng ông ta thều thào như tiếng lá khô cọ vào nhau. "Anh quay lại để hoàn thành bản nhạc của mình, hay để hiến dâng thêm một đôi mắt nữa?"

Trịnh Lăng đứng chắn trước mặt Miên, cơ thể anh căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt. "Tôi quay lại để chấm dứt mọi thứ, bác quản gia ạ."

Ông lão bật cười, một tràng cười khùng khục trong cổ họng. "Chấm dứt? Nghệ thuật là sự vĩnh cửu. Nhìn kìa, cô gái đi cùng anh... cô ấy có đôi mắt đẹp quá. Đôi mắt của một kẻ có thể nhìn thấy linh hồn của màu sắc. Giáo sư sẽ rất thích cô ấy."

Miên lùi lại một bước, tay cô chạm phải một chiếc giá vẽ phía sau. Chiếc giá đổ xuống, làm văng ra một xấp phác thảo cũ. Giữa những tờ giấy vàng ố, một bản vẽ hiện ra rõ mồn một: Hình ảnh một cô gái đang ngồi phục chế tranh, với chính xác bộ quần áo mà Miên đang mặc hôm nay.

Bản phác thảo đó đã được vẽ từ ba mươi năm trước.