MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh HồnChương 5

Linh Hồn

Chương 5

876 từ · ~5 phút đọc

Tiếng cười của ông lão quản gia tan biến vào những dãy hành lang hun hút, để lại một khoảng không im lặng đến gai người. Mộc Miên nhìn chằm chằm vào bản phác thảo dưới chân. Từng nét chì than vẽ lên dáng vẻ của cô – từ chiếc áo khoác măng-tô sờn cũ đến cách cô hơi nghiêng đầu khi tập trung – chính xác đến mức khiến cô thấy lợm giọng.

"Lăng... tại sao lại có tôi trong này?" giọng cô run rẩy, hơi thở phả ra thành làn khói mỏng trong cái lạnh của ngôi trường.

Trịnh Lăng không trả lời ngay. Anh cúi xuống, nhặt bản phác thảo lên rồi vò nát nó trong lòng bàn tay. Đôi mắt anh ánh lên sự giận dữ lẫn xót xa. "Đừng nhìn. Đó là sự thao túng tâm lý của lão ta thôi. Giáo sư Khải luôn tin vào sự luân hồi của cái đẹp. Ông ta cho rằng những người có khả năng như em sớm muộn cũng sẽ bị hút về đây như một định mệnh."

"Chạy mau!" Lăng đột ngột nắm lấy tay Miên, kéo cô lao đi khi tiếng chuông gió trên cây gậy của lão quản gia bắt đầu dồn dập hơn từ phía sau.

Họ chạy qua những phòng học bỏ hoang, nơi những dải lụa vẽ trắng xóa rủ xuống từ trần nhà như những dải băng tang. Bất ngờ, Miên khựng lại trước cửa phòng vẽ số 7. Một mùi hương không thể lầm lẫn được: mùi hoa ly tươi hòa quyện với mùi sơn dầu mới.

Trong thế giới xám xịt của Miên, căn phòng này đột ngột hiện lên những mảng màu chói lòa. Những xô màu đổ lênh láng trên sàn nhà không còn là màu xám trung tính nữa, chúng đang "khóc". Những dòng sơn đỏ, xanh, vàng cuộn trào, rỉ ra từ những kẽ nứt trên tường, chảy xuống như những giọt lệ đặc quánh.

"Lăng, nhìn kìa! Màu sắc... chúng đang chảy ra!" Miên hét lên, tay chỉ vào bức tường.

Trịnh Lăng dừng lại, anh nhìn theo tay cô nhưng gương mặt chỉ hiện lên vẻ hoang mang. "Em thấy gì cơ? Ở đây chỉ có rêu mốc và tro bụi thôi, Miên!"

Miên bàng hoàng nhận ra, chỉ có cô nhìn thấy sự điên cuồng này. Trong mắt cô, những bức họa trên tường bắt đầu vặn vẹo. Những nhân vật không có đồng tử bắt đầu há miệng, những dòng sơn đổ ra từ hốc mắt họ tạo thành một thứ ngôn ngữ kỳ dị. Cô nghe thấy tiếng nức nở, tiếng van xin, và cả tiếng nghiến răng ken két của những linh hồn bị giam cầm trong vải toan.

"Họ đau lắm... Lăng ơi, họ đang bị thiêu đốt!"

Miên quỵ xuống, đôi tay cô vô thức cào cấu vào sàn nhà, nỗ lực lau đi những vệt màu đỏ đang tràn về phía chân mình. Nhưng càng lau, màu đỏ càng loang rộng, bám chặt vào da thịt cô như những chiếc vòi bạch tuộc.

Trịnh Lăng quỳ xuống bên cạnh, ôm chặt lấy đôi vai đang run bần bật của cô. Anh áp đôi bàn tay gầy guộc của mình lên mắt cô, che đi tầm nhìn kinh hoàng ấy. "Miên, nghe tôi nói! Đừng nhìn bằng mắt, hãy nghe bằng tim. Đó không phải là màu sắc thực, đó là dư chấn cảm xúc của quá khứ. Em đang bị cộng hưởng với nỗi đau của Nhã!"

Hơi ấm từ bàn tay Lăng như một liều thuốc trấn tĩnh. Miên nhắm chặt mắt, vùi đầu vào lồng ngực anh. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc giúp cô kéo bản thân ra khỏi cơn ảo giác rực rỡ đến đáng sợ.

Tiếng bước chân lê lết của lão quản gia đã ở ngay ngoài cửa. Lăng dắt Miên lách qua một lối mòn nhỏ sau dãy tủ kính vỡ nát, thông ra phía rừng thông sau trường.

Khi họ thoát ra đến bìa rừng, đứng dưới cơn mưa phùn lạnh ngắt, Miên đưa tay lên nhìn. Trên đầu ngón tay cô, dù không có màu sắc nào thực sự bám vào, nhưng cô vẫn cảm nhận được cái nóng râm ran.

"Lăng," Miên ngước lên, đôi mắt cô giờ đây không còn sự lãnh đạm thường thấy, mà đong đầy một sự kiên định đau đớn. "Tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ phục chế bức tranh đó đến cùng. Không phải để kiếm tiền, mà để giải thoát cho người phụ nữ đó."

Trịnh Lăng nhìn cô, ánh mắt anh phức tạp vô cùng. Anh biết, khi một người phục chế bắt đầu đồng cảm với nhân vật trong tranh, đó là lúc họ bắt đầu bước vào con đường tự hủy diệt.

"Được," anh thầm thì, "nhưng em phải hứa với tôi một điều. Dù có thấy gì đi nữa, tuyệt đối không được vẽ thêm bất cứ nét nào bằng máu của chính mình."

Họ đứng đó, hai linh hồn đơn độc dưới màn sương, không hay biết rằng ở cửa sổ tầng cao nhất của học viện, một bóng người vừa đặt cây cọ xuống, để lại trên giá vẽ một hình hài mới: Một cô gái đang khóc ra những giọt sơn dầu màu đỏ.