Chiếc xe cũ dừng lại trước tiệm sách khi thành phố đã lên đèn. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua màn mưa bụi, đổ những bóng dài loang lổ trên mặt đường nhựa. Mộc Miên bước xuống xe, chân cô vẫn còn hơi lảo đảo. Những gì vừa trải qua ở học viện giống như một cơn lên đồng rút cạn sinh lực, để lại trong cô một sự trống rỗng đến tận cùng.
Trịnh Lăng im lặng mở cửa tiệm. Tiếng chuông gió lại vang lên, nhưng lần này nó nghe như một lời chào đón bình yên sau cơn bão. Anh không bật đèn lớn, chỉ thắp một ngọn đèn bàn ở góc phòng khách nhỏ phía sau hiệu sách.
"Em ngồi xuống đi. Tôi đi lấy chút gì đó ấm," Lăng nói, giọng anh nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng.
Miên ngồi xuống chiếc ghế bành bọc nhung đã sờn. Cô đưa mắt nhìn quanh. Đây là lần đầu tiên cô vào sâu bên trong nơi ở của Lăng. Khác với vẻ ngăn nắp của tiệm sách bên ngoài, nơi này đầy rẫy những bản nhạc dang dở bị vò nát quăng dưới sàn, và một cây vĩ cầm nằm chơ vơ trong hộp, phủ một lớp bụi mỏng như thể chủ nhân của nó không đủ can đảm để chạm vào lần nữa.
Lăng quay lại với hai tách trà gừng nghi ngút khói. Anh đặt một tách trước mặt Miên rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
"Tại sao anh lại cứu tôi?" Miên đột ngột hỏi, mắt cô vẫn dán vào hơi nước bốc lên từ tách trà. "Anh có thể để tôi ở lại đó, hoặc mặc kệ tôi với những ảo giác của mình."
Trịnh Lăng nâng tách trà nhưng không uống. Anh nhìn vào vết sẹo hình chữ thập trên lòng bàn tay mình, ánh mắt xa xăm.
"Vì tôi đã từng để một người ở lại đó," anh trầm giọng. "Mười năm trước, khi tôi còn là sinh viên khoa âm nhạc, tôi đã nhìn thấy Nhã bị kéo vào bóng tối của giáo sư Khải. Lúc đó tôi đã sợ hãi. Tôi đã chọn cách chạy trốn để cứu lấy đôi bàn tay chơi đàn của mình. Nhưng em thấy đấy..." Anh giơ bàn tay có vết sẹo lên. "Sự hèn nhát cũng có cái giá của nó. Tôi không còn chơi đàn được nữa, và linh hồn tôi thì luôn kẹt lại trong cái đêm mưa năm đó."
Miên nhìn anh, lần đầu tiên cô thấy lớp vỏ điềm tĩnh của người đàn ông này nứt vỡ. Cô thấy một sự đồng điệu lạ lùng. Cô cũng là kẻ chạy trốn — cô chạy trốn khỏi thế giới màu sắc rực rỡ vì không chịu nổi nỗi đau mất người thân. Hai kẻ cô độc, một người không thể thấy màu, một người không thể tạo ra âm thanh, lại tình cờ gặp nhau tại giao lộ của những linh hồn vụn vỡ.
"Chúng ta giống nhau," Miên thầm thì. Cô đưa bàn tay nhợt nhạt của mình ra, khẽ chạm vào vết sẹo trên tay Lăng. "Anh trốn trong những trang sách cũ, còn tôi trốn trong những lớp màu xám."
Cái chạm tay nhẹ bẫng nhưng khiến cả hai đều khựng lại. Một luồng cảm xúc ấm áp, thực tế đến lạ thường lan tỏa giữa hai người. Đó không phải là tình yêu sét đánh thường thấy trong những cuốn tiểu thuyết rẻ tiền, mà là sự thấu cảm giữa hai con thú bị thương đang liếm láp vết sẹo cho nhau.
Trịnh Lăng không rút tay lại. Anh siết nhẹ những ngón tay của Miên, hơi ấm từ anh truyền sang khiến cô thấy đôi vai mình bớt nặng nề hơn.
"Miên này," anh gọi tên cô, một cái tên dịu dàng như đóa hoa nảy mầm từ đá. "Cuốn nhật ký đó... trang đầu tiên có nhắc đến một thứ gọi là 'Màu của Sự Thật'. Nhã đã viết rằng cô ấy tìm thấy nó trong hầm rượu cũ của học viện. Nếu chúng ta giải mã được công thức đó, có lẽ em sẽ nhìn thấy màu sắc trở lại, và bức tranh kia sẽ kể cho chúng ta nghe điều gì đã thực sự xảy ra."
Miên nhìn vào mắt Lăng, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thấy trong sắc xám của thế giới mình có một tia sáng lấp lánh.
"Đêm nay tôi sẽ không về xưởng vẽ," cô nói, giọng kiên định. "Tôi sẽ ở đây, cùng anh đọc hết cuốn nhật ký này. Chúng ta không thể chạy trốn mãi được."
Bên ngoài, gió rít qua kẽ lá bằng lăng, tiếng chuông gió rung lên liên hồi. Trong tiệm sách nhỏ, dưới ánh đèn vàng ấm áp, hai kẻ cô độc bắt đầu mở ra trang sách có thể sẽ thay đổi cuộc đời họ mãi mãi, hoặc kéo họ sâu hơn vào vũng lầy của bóng tối.