Onyx, 16 tuổi, nằm dài dưới bóng râm của một cây thông trên Đảo Aoshima. Hơi thở ngày càng yếu đi, nhưng tâm trí anh vẫn sắc nét một cách kỳ lạ, như một cuốn phim tua chậm. Sau khi rời bỏ những buổi tiệc từ thiện giả dối, nơi lòng tham được ngụy trang một cách tinh vi nhất, Onyx đã quay trở lại những con phố và bến cảng, tìm kiếm một loại tương tác chân thật hơn, dù là tốt hay xấu. Anh đã quá mệt mỏi với sự giả tạo và quyết định tìm kiếm sự thành thật tuyệt đối, thứ mà anh nghĩ chỉ có thể tồn tại trong các mối quan hệ đường phố, nơi không có lớp vỏ bọc xã hội nào che đậy. Chính tại bến cảng cũ kỹ, giữa mùi cá tanh và dầu máy, anh đã tìm thấy điều đó qua một tình bạn bất đắc dĩ, và nó đã mang đến một nghịch lý mới về lòng tin trong thế giới loài người.
Tình bạn này là với một cậu bé bán báo dạo tên là Kaito, khoảng mười hai tuổi, người sống dưới gầm cầu tàu. Kaito không có vẻ gì là tốt bụng hay anh hùng; cậu bé cứng rắn, lầm lì, và đôi khi hành động thô lỗ để xua đuổi người khác. Tuy nhiên, Onyx đã quan sát cậu bé trong nhiều tuần và nhận thấy một sự nguyên tắc kỳ lạ trong hành động của cậu. Kaito luôn trả lại tiền thừa một cách sòng phẳng, dù chỉ là vài đồng xu nhỏ, ngay cả khi khách hàng không để ý. Cậu bé không bao giờ ăn trộm, và cậu luôn để lại một phần nhỏ thức ăn của mình cho một con chó già bị thương ở góc phố. Đó là một loại đạo đức sinh tồn kỳ lạ, một sự trung thực không mang tính đạo đức mà mang tính tự trọng cá nhân. Onyx, từ vị thế của một con mèo đen kiêu hãnh, đã dần dần chấp nhận sự hiện diện của cậu bé, thậm chí còn giúp cậu bé một vài lần bằng cách làm xao nhãng những kẻ chuyên bắt nạt cậu.
Mối quan hệ của họ phát triển dựa trên sự im lặng và lòng tin không lời. Kaito không cố gắng vuốt ve hay đối xử với Onyx như thú cưng; cậu bé coi anh như một người đồng hành, một bóng ma bảo vệ. Đổi lại, Onyx thường xuyên mang về những con chuột bắt được, đặt lặng lẽ trước nơi Kaito ngủ, một hành động mà Kaito hiểu là sự chia sẻ. Onyx bắt đầu nghĩ rằng, đây chính là sự chân thật mà anh tìm kiếm: một lòng tốt không vụ lợi, không cần sự công nhận, chỉ đơn giản là sự tôn trọng lẫn nhau giữa hai sinh vật cô độc. Kaito là một hình ảnh đối lập hoàn toàn với những người ở các buổi tiệc từ thiện. Cậu bé không nói về lòng tốt, cậu bé thể hiện nó bằng những hành động nhỏ bé và sự trung thực tuyệt đối, ngay cả khi điều đó không mang lại lợi ích gì cho bản thân.
Tuy nhiên, chính sự tin tưởng tuyệt đối này đã dẫn đến một nghịch lý cay đắng. Một ngày nọ, một người đàn ông lớn tuổi, ăn mặc chỉnh tề, xuất hiện tại bến cảng. Ông ta tự xưng là người thân duy nhất của Kaito và hứa sẽ đưa cậu bé về quê để sống một cuộc đời tốt hơn. Kaito đã ngần ngừ, nhưng ánh mắt đầy hy vọng của cậu bé đã thắng thế. Kaito tin vào lời hứa về một tương lai tươi sáng, tin vào sự cứu rỗi của người lớn. Onyx đã quan sát toàn bộ quá trình, và anh cảm nhận được sự giả tạo trong lời nói của người đàn ông, một sự giả tạo tương tự như những gì anh đã thấy ở Phố Đèn Đỏ, nhưng được ngụy trang khéo léo hơn bằng tình cảm gia đình. Onyx cố gắng cào vào chân người đàn ông, phát ra những tiếng gầm gừ cảnh báo, nhưng Kaito đã gạt anh ra, tin rằng đó chỉ là sự ghen tuông của một con mèo.
Kaito ra đi, và sự vắng mặt của cậu bé đã để lại một lỗ hổng lớn. Vài tuần sau, Onyx đã tìm thấy sự thật. Kaito không được đưa về quê; cậu bé đã bị bán cho một tổ chức bóc lột sức lao động ở ngoại ô. Lòng tin của Kaito đã bị phản bội một cách tàn nhẫn nhất. Sự thật này đã giáng một đòn mạnh vào Onyx. Anh nhận ra rằng, ngay cả sự thành thật tuyệt đối cũng không thể chống lại sự lừa dối có hệ thống của loài người. Lòng tin, dù là vô điều kiện, lại là điểm yếu lớn nhất. Nếu sự chân thật của Kaito bị lợi dụng, và sự cống hiến của người thủ thư bị bỏ qua, thì điều gì ở con người là đáng để anh tôn trọng? Cảm giác bất lực và tức giận đã khiến Onyx rời khỏi bến cảng. Anh quyết tâm tìm ra tổ chức đã bắt Kaito, không phải vì lòng thương hại, mà vì sự cần thiết phải đối đầu với một loại ác độc mới, một loại ác độc lấy đi sự ngây thơ và lòng tin của người khác.