Onyx, 16 tuổi, trong khoảnh khắc hồi tưởng này trên Đảo Aoshima, cảm thấy một cơn co giật nhẹ ở bắp chân. Anh biết đó là dấu hiệu của sự kiệt sức, nhưng nó cũng là dấu tích của một cuộc phiêu lưu nguy hiểm nhất trong tuổi trẻ của anh: cuộc đột nhập vào Nhà Máy Bỏ Hoang, căn cứ của tổ chức bóc lột đã bắt giữ Kaito. Sau bi kịch về lòng tin bị phản bội, Onyx đã quyết định rằng việc quan sát từ xa không còn đủ nữa. Anh phải can thiệp, không phải vì anh yêu thương Kaito, mà vì anh không thể chịu đựng được sự độc ác có hệ thống đã hủy hoại sự chân thật và lòng trung thực mà cậu bé đại diện. Anh đã thấy sự tàn nhẫn và lòng tham cá nhân, nhưng đây là lần đầu tiên anh đối diện với sự thối rữa được tổ chức hóa, một loại tội ác vô nhân đạo mà anh cảm thấy căm phẫn sâu sắc.
Nhà máy bỏ hoang nằm ở một khu công nghiệp cũ, được canh gác nghiêm ngặt bởi những người đàn ông hung tợn và những hàng rào thép gai cao ngất. Từ bên ngoài, nó chỉ là một cấu trúc đổ nát, nhưng bên trong lại là một mạng lưới bóc lột tinh vi. Onyx đã dành nhiều ngày theo dõi, học thuộc mọi lịch trình tuần tra và mọi lỗ hổng an ninh. Anh đã sử dụng toàn bộ kỹ năng sinh tồn của mình: sự im lặng của bộ lông đen, sự nhanh nhẹn của cơ bắp, và sự kiên nhẫn của một thợ săn. Anh thâm nhập vào nhà máy qua một lỗ thông hơi bị hỏng, sau khi cẩn thận kiểm tra không có bẫy hay chó canh gác. Không khí bên trong nặng mùi hóa chất, bụi bặm và sự tuyệt vọng. Anh thấy những đứa trẻ, bao gồm cả Kaito, bị buộc phải làm việc trong điều kiện kinh khủng, đôi mắt chúng không còn chút ánh sáng nào.
Đây là sự độc ác có tổ chức, một sự thối rữa khác hoàn toàn so với sự tàn bạo bản năng ở khu ổ chuột hay lòng tham cá nhân ở Phố Đèn Đỏ. Những kẻ cầm đầu tổ chức này đã lợi dụng sự yếu thế của những gia đình nghèo khổ và lòng tin ngây thơ của những đứa trẻ mồ côi. Chúng không đánh đập hay giết người một cách công khai, nhưng chúng đã hủy hoại tinh thần và tương lai của những đứa trẻ một cách có tính toán. Chúng làm việc theo ca, cung cấp đủ thức ăn để duy trì sự sống nhưng không bao giờ đủ để chúng có sức phản kháng. Đối với Onyx, đây là tội ác nghiêm trọng nhất: lấy đi hy vọng, lòng tin, và biến con người thành những cỗ máy không cảm xúc. Sự vô nhân đạo này khiến Onyx cảm thấy căm phẫn hơn bất cứ lúc nào khác trong đời mình, và anh quyết định hành động không phải với tư cách một con mèo, mà với tư cách một nhân chứng hành động thay vì chỉ quan sát.
Onyx đã tìm thấy Kaito trong một góc tối, đang làm việc với một cỗ máy cũ kỹ. Kaito đã không nhận ra anh ngay lập tức. Cậu bé đã thay đổi quá nhiều; sự lầm lì và cứng rắn của cậu bé đã biến thành sự cam chịu và trống rỗng. Đôi mắt từng chứa đựng sự trung thực giờ chỉ còn lại sự tuân thủ vô hồn. Khi Kaito cuối cùng cũng nhận ra bóng đen quen thuộc, cậu bé chỉ nhìn Onyx với vẻ mặt sợ hãi, không có sự vui mừng. Cậu bé đã học được rằng, bất kỳ sự can thiệp nào cũng chỉ mang lại rắc rối. Chính sự sợ hãi này đã thúc đẩy Onyx. Anh biết anh không thể chỉ đơn giản dẫn cậu bé ra ngoài. Kaito cần được giải thoát khỏi sự tuân thủ đó. Onyx bắt đầu kế hoạch của mình: phá hoại có chọn lọc, tạo ra sự hỗn loạn nhưng không gây nguy hiểm đến tính mạng, nhằm tạo ra lối thoát cho Kaito và những đứa trẻ khác.
Kế hoạch của Onyx lên đến cao trào vào đêm mưa bão, như đã được đề cập trong ký ức về sau. Anh đã làm hỏng hệ thống chiếu sáng chính và tạo ra một lối thoát nhỏ qua đường cống thoát nước gần đó. Khi anh dẫn Kaito ra ngoài, họ đã bị phát hiện. Một cuộc truy đuổi kinh hoàng diễn ra. Onyx đã thể hiện sự dũng cảm phi thường, dùng thân mình che chắn cho Kaito khỏi những cú đá và nắm đấm của tên canh gác. Anh bị thương nặng ở bả vai, một vết thương mà anh cảm nhận được rõ ràng ngay cả khi đang hấp hối trên đảo. Cuối cùng, Onyx đã thành công làm xao nhãng kẻ địch, cho phép Kaito chạy thoát và sau đó, nhờ sự giúp đỡ của một người phụ nữ tốt bụng (như đã kể trong chương sau), Kaito đã được an toàn.
Mặc dù Kaito đã thoát, Onyx đã bị tổn thương nghiêm trọng và phải trả giá đắt cho hành động can thiệp này. Anh phải sống ẩn dật để chữa lành vết thương, và quan trọng hơn, vết sẹo tinh thần đã in sâu trong anh. Anh đã chứng minh rằng lòng tốt thuần túy (hành động của anh) có thể chiến thắng sự độc ác có hệ thống, nhưng nó đòi hỏi một sự hy sinh và một cái giá quá lớn. Anh nhận ra rằng, anh đã phá vỡ lời thề chỉ quan sát, trở thành một phần của vở kịch. Sự mệt mỏi và bối rối này đã khiến anh quyết định rời khỏi thành phố sau khi hồi phục, tìm kiếm sự bình yên ở vùng nông thôn, một nỗ lực cuối cùng để tìm thấy một hình thức sống không bị vẩn đục bởi sự thối rữa của loài người.