MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLOÀI NGƯỜI THẬT KHÓ HIỂU !Chương 9: KHOẢNH KHẮC DŨNG CẢM VÀ SỰ TRẢ GIÁ CỦA VIỆC CAN THIỆP

LOÀI NGƯỜI THẬT KHÓ HIỂU !

Chương 9: KHOẢNH KHẮC DŨNG CẢM VÀ SỰ TRẢ GIÁ CỦA VIỆC CAN THIỆP

820 từ · ~5 phút đọc

Onyx, nằm co quắp trên Đảo Aoshima, cảm nhận sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm. Ký ức về Nhà Máy Bỏ Hoang và nỗ lực giải thoát Kaito là một trong những chương đau đớn nhất, cả về thể xác lẫn tinh thần. Nó không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn mà còn là một cuộc đối đầu trực diện với sự thối rữa có hệ thống của loài người. Anh đã thề chỉ quan sát, nhưng sự bóc lột có tổ chức đã phá vỡ ranh giới đó. Anh không hành động vì lòng trắc ẩn đơn thuần; anh hành động vì sự phẫn nộ trước sự lạm dụng lòng tin của những kẻ đã bắt Kaito. Anh không thể chấp nhận rằng sự trung thực và sự ngây thơ mà cậu bé đại diện lại bị biến thành một công cụ lao động nô lệ.

Kaito, khi nhận ra Onyx, đã phản ứng không phải bằng sự vui mừng mà bằng sự sợ hãi. Cậu bé đã học được rằng, bất kỳ sự can thiệp hay hy vọng nào cũng chỉ mang lại đau đớn lớn hơn. Đôi mắt cậu bé đã mất đi ánh sáng, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuân thủ. Chính phản ứng này đã khiến Onyx hiểu rằng, sự hủy hoại tinh thần còn kinh khủng hơn cả bạo lực thể xác. Onyx biết anh không thể chỉ đơn giản dẫn Kaito ra khỏi đó. Anh cần một kế hoạch. Anh bắt đầu bằng việc phá hoại hệ thống điện và thông gió của nhà máy một cách âm thầm, tận dụng sự hỗn loạn nhỏ để tạo ra một lối thoát. Anh gặm nhấm dây điện, làm đổ các thùng hóa chất không quá nguy hiểm nhưng tạo ra mùi hôi thối dữ dội, và đặc biệt, anh tìm cách làm chệch hướng sự chú ý của những tên canh gác hung tợn.

Hành động của Onyx đã đạt đến cao trào vào một đêm mưa bão. Tận dụng tiếng sấm sét và sự lỏng lẻo trong ca trực đêm, Onyx đã dẫn Kaito đến một đường cống thoát nước nhỏ mà anh đã phát hiện trước đó. Khi họ bò ra ngoài, Onyx đã bị một tên canh gác phát hiện. Một cuộc truy đuổi kịch tính diễn ra trong bóng tối và bùn lầy. Onyx, mặc dù nhanh nhẹn và khéo léo, đã bị thương nặng khi che chắn cho Kaito khỏi một cú đá mạnh. Anh đã phải chiến đấu không chỉ bằng móng vuốt mà bằng sự gan lì và quyết tâm, không phải để giết, mà để tạo ra đủ khoảng cách để Kaito chạy thoát. Đó là một sự hi sinh vô lý, một hành động mà theo mọi quy tắc sinh tồn của loài mèo đều là ngu xuẩn, nhưng nó là điều cần thiết để Onyx giữ lại chút niềm tin cuối cùng vào sự công bằng.

Onyx đã thành công đưa Kaito đến một nơi an toàn tạm thời, là một nhà thờ bỏ hoang. Khi trời sáng, anh chứng kiến cảnh Kaito được một người phụ nữ tốt bụng phát hiện và đưa đi. Kaito, trước khi đi, đã quay lại nhìn Onyx, và lần này, trong đôi mắt cậu bé đã xuất hiện lại một tia sáng mong manh của lòng biết ơn và sự phục hồi. Khoảnh khắc đó là phần thưởng duy nhất của Onyx, một sự xác nhận rằng sự can thiệp của anh không hoàn toàn vô nghĩa. Tuy nhiên, vết thương thể xác và sự kiệt sức tinh thần sau trận chiến đã khiến Onyx phải mất vài tuần để hồi phục, sống ẩn dật trong một khu rừng. Vết sẹo trên bả vai anh, mà anh cảm nhận được rõ ràng ngay lúc này trên Đảo Aoshima, là minh chứng rõ ràng cho cái giá của việc can thiệp vào sự hỗn loạn của loài người.

Sau khi thoát khỏi Nhà Máy Bỏ Hoang, Onyx đã rút ra một bài học khắc nghiệt: Can thiệp là một con dao hai lưỡi. Anh đã cứu được Kaito, nhưng anh đã phải trả giá bằng sức lực và sự an toàn của chính mình. Quan trọng hơn, anh đã thay đổi quỹ đạo của mình từ một triết gia quan sát trở thành một nhân vật hành động. Sự thay đổi này làm anh bối rối. Anh tự hỏi, liệu anh có còn là một nhà phê bình khách quan nữa không, hay anh đã trở thành một phần của vở kịch điên rồ mà anh đang cố gắng lý giải? Sự giằng xé giữa việc duy trì sự vô cảm của một người quan sát và sự thôi thúc của lương tâm đã đẩy anh vào một cuộc khủng hoảng ý thức, khiến anh càng thêm mệt mỏi và cô độc trên hành trình của mình.