Sáng hôm sau, một vị khách không mời mà đến. Đó là thái tử của đế quốc, người bạn thuở nhỏ của Cassian nhưng cũng là kẻ luôn dè chừng sức mạnh của nhà Astel.
Cuộc gặp gỡ diễn ra tại sảnh chính. Cassian không muốn Evelyn xuất hiện, nhưng thái tử nhất quyết đòi gặp "vị cứu tinh" đã làm dịu đi ác ma phương Bắc.
Khi Evelyn bước vào sảnh, cô cảm nhận được ánh mắt của thái tử — một cái nhìn đầy sự dò xét và toan tính. Nhưng trước khi ông ta kịp lên tiếng, Cassian đã tiến lên, đứng chắn trước mặt Evelyn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của thái tử.
"Thái tử, ngài đã nhìn đủ chưa?" Giọng Cassian lạnh như băng tuyết.
"Cassian, tôi chỉ muốn xem người phụ nữ nào đã thay đổi được cậu thôi." Thái tử cười nhạt. "Cô ấy có vẻ... quá mỏng manh để chịu đựng một kẻ như cậu."
"Sự mỏng manh của cô ấy không dành cho ngài đánh giá." Cassian rút thanh kiếm ra một nửa, tiếng kim loại rít lên ghê người. "Nếu ngài còn nhìn cô ấy bằng ánh mắt đó một lần nữa, tôi sẽ coi đó là lời tuyên chiến."
Thái tử khựng lại, nụ cười trên môi đông cứng. Ông ta biết Cassian không hề nói đùa. Sát khí tỏa ra từ người Công tước lúc này còn đáng sợ hơn cả khi hắn phát điên. Bởi vì đây là sự điên loạn có mục đích.
Sau khi thái tử rời đi trong giận dữ, Cassian quay lại nhìn Evelyn. Hắn đột ngột quỳ xuống trước mặt cô, nắm lấy gấu váy của cô.
"Cô thấy hắn ta đúng không?" Hắn hỏi, giọng run rẩy một cách lạ lùng. "Hắn ta muốn cướp cô đi. Ai cũng muốn cướp cô khỏi ta."
Evelyn bàng hoàng. Một người đàn ông kiêu ngạo như Cassian lại đang thể hiện sự yếu đuối này trước mặt cô sao?
"Không ai có thể cướp tôi đi được, Cassian." Cô quỳ xuống đối diện với hắn, ôm lấy khuôn mặt hắn. "Tôi ở đây, ngay tại đây."
Cassian vùi mặt vào lòng bàn tay cô, tiếng thở dốc nặng nề. "Evelyn, hãy hứa với ta. Nếu một ngày nào đó ta hoàn toàn phát điên và không thể nhận ra cô nữa... hãy dùng thanh kiếm này đâm xuyên tim ta. Đừng để ta sống trong thế giới không có cô, và cũng đừng để ta làm tổn thương cô thêm một lần nào nữa."
Hắn đưa cho cô một con dao găm nhỏ, chuôi dao khảm ruby đỏ rực như mắt hắn.
Evelyn cầm lấy con dao, trái tim cô thắt lại. Cô nhận ra rằng, kế hoạch "ngăn cản nam chính phát điên" của cô đã đi quá xa. Hắn không còn phát điên vì lời nguyền nữa, hắn đang phát điên vì cô. Và loại điên này, dường như không có liều thuốc nào có thể chữa khỏi.
Hệ thống:
[Mức độ điên loạn: 10% (Ổn định)] [Mức độ chiếm hữu: 85% (Cực đoan)] [Nhiệm vụ mới: Thuần hóa tâm lý chiếm hữu của Nam chính trước khi 'Lồng giam' trở thành 'Nấm mồ'.]