MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Dịu Dàng Của Công Tước Ác MaChương 14: SỰ CỨU RỖI CUỐI CÙNG

Lồng Giam Dịu Dàng Của Công Tước Ác Ma

Chương 14: SỰ CỨU RỖI CUỐI CÙNG

567 từ · ~3 phút đọc

Trong căn phòng tối không ánh sáng, Evelyn bắt đầu suy sụp. Cô nhận ra rằng nếu cô không làm gì đó để thay đổi bản chất của Cassian, cả hai sẽ cùng chết trong cái vòng lẩn quẩn này.

Hệ thống vang lên:

[Nhiệm vụ: Chữa lành vết thương quá khứ của Nam chính.] [Gợi ý: Cassian luôn sợ bị bỏ rơi vì mẹ hắn đã từng bỏ rơi hắn trong một căn hầm tối khi bà phát điên.]

Evelyn bàng hoàng. Hóa ra sự chiếm hữu điên cuồng của hắn bắt nguồn từ một nỗi đau sâu thẳm. Hắn không phải muốn giam cầm cô, hắn đang cố gắng bù đắp cho sự thiếu hụt tình thương của quá khứ bằng cách giữ chặt lấy thứ duy nhất mang lại cho hắn hơi ấm.

Cô bắt đầu gõ cửa. "Cassian! Tôi biết ngài vẫn ở đó. Hãy vào đây với tôi."

Cánh cửa mở ra chậm rã. Cassian bước vào, gương mặt hốc hác và đôi mắt đầy quầng thâm.

"Cô định mắng nhiếc ta sao?"

Evelyn không mắng. Cô dang rộng vòng tay. "Lại đây với tôi."

Cassian ngần ngại rồi tiến lại gần. Evelyn ôm lấy đầu hắn, áp vào lòng mình. Cô bắt đầu hát một bài hát ru cổ xưa, một giai điệu dịu dàng mà cô nhớ được từ nguyên tác.

"Cassian, tôi biết chuyện gì đã xảy ra khi ngài còn nhỏ. Tôi biết ngài sợ bóng tối và sự cô đơn. Nhưng tôi không phải là mẹ ngài. Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi ngài trong căn hầm nào cả."

Cơ thể Cassian cứng đờ, rồi hắn bắt đầu run rẩy dữ dội. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm áo của Evelyn. Lần đầu tiên, ác ma của phương Bắc khóc như một con người thực thụ.

"Ta... ta đã nghĩ nếu ta giữ cô đủ chặt, cô sẽ không thể rời đi..." hắn nghẹn ngào.

"Nếu ngài giữ quá chặt, tôi sẽ chết, Cassian." Evelyn nâng mặt hắn lên, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Nếu ngài muốn tôi ở lại, hãy cho tôi lý do để yêu ngài, chứ không phải lý do để sợ ngài. Hãy để tôi ra khỏi căn phòng này. Hãy để tôi cùng ngài đối mặt với thế giới."

Cassian nhìn cô, ánh mắt đỏ dần chuyển sang một sắc thái dịu hơn, một màu đỏ của hoàng hôn thay vì máu. Hắn lấy chìa khóa từ trong túi ra, đặt vào tay cô.

"Cô có thể đi." Hắn thì thầm. "Nhưng làm ơn... hãy quay lại."

Evelyn mỉm cười, cô hôn nhẹ lên trán hắn. "Tôi sẽ luôn quay lại với ngài."

Hệ thống:

[Thông báo: Mức độ chiếm hữu giảm xuống 70%. Mức độ điên loạn: 5%.] [Mối liên kết linh hồn đã được củng cố. Nam chính bắt đầu học cách tin tưởng.]

Tuy nhiên, niềm vui chưa được bao lâu thì Martha chạy vào, gương mặt hớt hải: "Phu nhân! Công tước! Tu viện St. Jude bị tấn công! Gia tộc Rose đã bắt mẹ của phu nhân đi rồi!"

Ánh mắt Cassian đột ngột trở lại vẻ sắc lạnh. Hắn đứng dậy, rút kiếm ra khỏi vỏ. "Chúng dám chạm vào người của cô? Evelyn, đi thôi. Ta sẽ cho cô thấy cách ta bảo vệ những gì thuộc về mình."

Lần này, Evelyn không ngăn cản hắn. Cô nắm lấy tay hắn. Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện với gia tộc Rose.