Để khẳng định quyền sở hữu đối với Evelyn và dập tắt những tin đồn nhảm nhí, Cassian quyết định tổ chức một buổi tiệc tối tại dinh thự. Đây là điều chưa từng có trong lịch sử của nhà Astel, bởi vì không ai muốn đến gần một Công tước có thể rút kiếm chém người bất cứ lúc nào.
Evelyn được khoác lên mình bộ váy lụa màu xanh đen thẫm, cổ áo đính đầy kim cương lấp lánh nhưng lại nặng nề như một cái gông. Khi cô sánh bước cùng Cassian vào sảnh tiệc, cả căn phòng đột ngột im bặt.
Cassian hôm nay trông như một vị thần chiến tranh bước ra từ thần thoại. Hắn mặc quân phục đen trang trọng, đôi mắt đỏ không còn phát ra sát khí nhưng vẫn khiến người ta không dám nhìn thẳng. Hắn không rời tay khỏi eo cô dù chỉ một giây, như thể đang tuyên bố với cả thế giới rằng: Đây là món đồ quý giá nhất của ta.
“Nhìn kìa, đó là đứa con bị bỏ rơi của nhà Rose sao?” “Thật kỳ lạ, làm sao cô ta vẫn còn lành lặn cạnh con quái vật đó?”
Tiếng xì xào vang lên khắp nơi. Giữa đám đông, Evelyn nhìn thấy cha mình – Bá tước Rose và cô em gái cùng cha khác mẹ, Seraphina. Seraphina nhìn Evelyn với ánh mắt vừa ghen tỵ vừa khinh miệt. Cô ta vốn dĩ là người được chọn để gả cho Cassian, nhưng vì sợ chết nên đã đẩy Evelyn đi thay. Giờ thấy Evelyn sống xa hoa, cô ta không cam lòng.
“Chị gái, trông chị có vẻ vẫn khỏe mạnh nhỉ?” Seraphina tiến lại gần, giọng mỉa mai. “Không biết Công tước có biết chị vốn dĩ chỉ là một kẻ thay thế không?”
Không khí bỗng chốc đông cứng. Cassian dừng bước, hắn quay sang nhìn Seraphina. Một cái nhìn đủ để khiến một người bình thường ngất xỉu.
“Kẻ thay thế?” Cassian lặp lại, giọng hắn trầm xuống một tông đầy nguy hiểm. “Tiểu thư đây có vẻ hiểu nhầm điều gì đó. Evelyn không phải kẻ thay thế. Cô ấy là chủ nhân duy nhất của trái tim ta. Còn cô...”
Hắn bước lên một bước, sát khí lan tỏa khiến Seraphina lùi lại loạng choạng: “Cô nên cảm ơn vì hôm nay là tiệc của Evelyn, nếu không, cái lưỡi nói bậy của cô đã nằm trên mặt đất rồi.”
Bá tước Rose tái mét mặt mày, vội vàng kéo con gái lùi lại. Evelyn đứng cạnh bên, cảm nhận được bàn tay Cassian đang siết chặt eo mình đến mức hơi đau. Cô biết, cơn điên của hắn đang bị kích thích bởi sự khó chịu.
“Chúng ta đi thôi, Cassian.” Cô khẽ chạm vào tay hắn, dùng mùi hương thảo mộc xoa dịu hắn.
Hắn nhìn cô, hơi thở dần ổn định lại. “Về phòng thôi. Ta không chịu nổi việc những kẻ này nhìn chằm chằm vào cô nữa.”
Hắn đưa cô rời khỏi buổi tiệc ngay giữa chừng, mặc kệ sự ngỡ ngàng của quan khách. Vừa bước vào phòng ngủ, hắn đã đẩy cô vào cánh cửa và khóa trái lại.
“Evelyn... đừng bao giờ nhìn bọn chúng.” Hắn vùi đầu vào cổ cô, hơi thở dồn dập. “Trong mắt cô chỉ được phép có ta thôi. Hứa đi.”
“Tôi hứa.” Evelyn thì thầm, cô ôm lấy mái tóc hắn. Cô nhận ra rằng, sự chiếm hữu của hắn đã trở thành một loại bản năng sinh tồn. Hắn không chỉ yêu cô, hắn đang coi cô là nhịp thở của mình.