Đêm đó, bão tuyết tràn về phương Bắc mạnh mẽ nhất trong vòng mười năm qua. Tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng than khóc của linh hồn. Evelyn nằm trong vòng tay của Cassian, dù hắn đã ngủ say nhưng cánh tay vẫn ôm chặt lấy cô như sợ cô biến mất.
Bỗng nhiên, hệ thống trong đầu cô vang lên tiếng cảnh báo đỏ rực:
[Cảnh báo khẩn cấp: Mức độ điên loạn của Nam chính tăng vọt lên 80% do tác động của ma thuật ngoại lai!] [Có kẻ đang dùng ma thuật đen tấn công vào tâm trí Cassian!]
Evelyn bừng tỉnh. Cô nhìn xuống Cassian, hắn đang rên rỉ trong cơn mê, mồ hôi đầm đìa, những mạch máu đen bắt đầu nổi rõ trên trán. Ai đó đang lợi dụng sự yên tĩnh của đêm bão để giết hắn từ bên trong.
“Cassian! Tỉnh dậy đi!” Evelyn lay mạnh vai hắn, nhưng hắn không phản ứng.
Đột nhiên, đôi mắt hắn mở bừng ra. Nhưng không phải là màu đỏ ruby, mà là một màu đen đục ngầu, hoàn toàn mất trí. Hắn bóp lấy cổ Evelyn, đè cô xuống giường.
“Giết... phải giết hết...” Hắn lẩm bẩm, sức mạnh ở bàn tay hắn khiến Evelyn không thể thở nổi.
Cái chết đang cận kề. Evelyn cảm thấy tầm nhìn của mình mờ đi. Cô biết, nếu cô dùng năng lượng thanh tẩy lúc này, cô có thể bị phản phệ và mất mạng. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt đau đớn, giằng xé của Cassian, cô không thể bỏ mặc.
Cô dồn tất cả sức lực, đưa đôi bàn tay run rẩy áp vào tim hắn. “Làm ơn... dừng lại đi!”
Một luồng sáng xanh rực rỡ bùng phát, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao trùm lấy cả căn phòng. Ma thuật đen đang ám ảnh Cassian bị đẩy lùi, phát ra những tiếng xì xào chói tai rồi tan biến.
Cassian khựng lại, đôi mắt đen dần lấy lại sắc đỏ, rồi chuyển thành màu xanh biển nguyên thủy của hắn trong tích tắc trước khi hắn ngất đi.
Evelyn ho sặc sụa, cổ cô in hằn vết ngón tay tím tái. Cô kiệt sức ngã gục bên cạnh hắn. Trong cơn mê man, cô thấy một bóng đen lướt qua cửa sổ. Kẻ thù không còn ở trong bóng tối nữa, chúng đã bắt đầu ra tay.
Sáng hôm sau, khi Cassian tỉnh lại, hắn thấy Evelyn đang ngủ lịm đi với vết bầm trên cổ do chính tay mình gây ra. Hắn nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn người con gái đã hy sinh cả mạng sống để kéo hắn lại từ địa ngục.
Hắn không gầm rú, không phá phách. Hắn chỉ lặng lẽ bế cô lên, đôi mắt đỏ rực rỡ một sự quyết tâm đáng sợ.
“Evelyn, ta đã định để cô có một chút tự do.” Hắn thì thầm, hôn lên vết bầm trên cổ cô. “Nhưng có vẻ thế giới này không muốn điều đó. Vậy thì từ nay, ngoài vòng tay ta ra, cô sẽ không đi đâu cả. Ta sẽ xây cho cô một cái lồng giam mà ngay cả thần chết cũng không thể chạm vào.”
Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không, Evelyn nhận ra rằng, việc ngăn cản nam chính phát điên dường như đã dẫn đến một kết quả còn đáng sợ hơn: Một kẻ điên có lý trí và tràn đầy sự chiếm hữu.