MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLúa Xanh, Lúa Vàng, Lúa Là Bầu Trời Của TôiChương 2: Đại dương màu xanh và những con cá lúa

Lúa Xanh, Lúa Vàng, Lúa Là Bầu Trời Của Tôi

Chương 2: Đại dương màu xanh và những con cá lúa

2,017 từ

Nếu bạn đứng trên đê và nheo mắt lại cho đến khi mọi thứ nhòe đi, bạn sẽ thấy cánh đồng không còn là những gốc lúa riêng lẻ nữa. Nó biến thành một đại dương xanh ngắt, mênh mông và sâu thẳm. Gió thổi qua là lúc đại dương dậy sóng, những con sóng lúa xô nhau chạy dài đến tận chân trời, nơi có những rặng tre già đứng canh gác như những ngọn hải đăng của làng quê.

Tôi và Cái Mơ thường đứng trên đỉnh đê, dang tay ra như hai cánh chim hải âu, tận hưởng cảm giác được bay trên mặt biển xanh ấy. Đối với những đứa trẻ sinh ra từ bùn đất, cánh đồng chính là nơi bắt đầu của mọi sự tưởng tượng. Chúng tôi không có những con tàu lớn, cũng chẳng có đồ lặn tinh vi, chúng tôi chỉ có đôi chân trần và một niềm tin mãnh liệt rằng dưới tầng lá lúa xanh mướt kia là cả một thế giới thủy cung đầy rẫy những sinh vật huyền bí.

"Tí này, mày có nghĩ là dưới kia có cá mập không?"

Cái Mơ hỏi, mắt nó vẫn dán vào những gợn sóng xanh. Nó đang mặc chiếc áo hoa nhí đã sờn vai, tóc buộc hai bên bằng dây thun đỏ, trông giống hệt một con chuồn chuồn kim vừa mới đậu xuống bờ đê.

"Cá mập thì không có, nhưng chắc chắn là có cá lúa. Ông nội tao bảo, cá lúa là những con cá biết bay, chúng nó chỉ xuất hiện khi chúng ta không nhìn thấy."

Tôi trả lời bằng một giọng quả quyết, dù thực chất tôi cũng chẳng biết "cá lúa" hình dáng ra sao. Trong thế giới của trẻ con, kiến thức không quan trọng bằng việc ai nói to hơn và có vẻ tự tin hơn.

"Cá lúa có ăn thịt người không?"

"Không, nó chỉ ăn nỗi buồn thôi. Ai mà buồn chui xuống cánh đồng là nó đớp hết sạch, lúc chui lên chỉ còn thấy vui thôi."

Cái Mơ gật đầu cái rụp, vẻ mặt vô cùng ngưỡng mộ kiến thức sâu rộng của tôi. Thực ra, triết lý về "con cá lúa ăn nỗi buồn" là do tôi tự chế ra sau khi thấy mẹ ngồi khóc ngoài hiên vì mất mùa, nhưng sau khi ra đồng về, mẹ lại mỉm cười nấu cơm cho tôi ăn. Tôi tin chắc cánh đồng đã làm một phép thuật nào đó.

Chúng tôi quyết định thực hiện một cuộc thám hiểm đại dương. Đôi chân trần của chúng tôi bước xuống mép ruộng. Cảm giác bùn mát lạnh len lỏi qua kẽ ngón chân giống như một lời chào đón của đất mẹ. Lá lúa sắc lẹm khẽ cứa vào bắp chân, để lại những vệt xước đỏ mảnh như sợi chỉ, nhưng đó là "phù hiệu" của những kẻ gan dạ.

Ở dưới này, mọi thứ đều khác hẳn. Không gian bỗng trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ, chỉ còn tiếng lá lúa cọ vào nhau sột soạt và tiếng o o của những con côn trùng nhỏ xíu. Nắng không còn chói chang nữa mà bị lọc qua tầng lá xanh, đổ xuống một màu sáng dịu nhẹ như trong những giấc mơ.

"Nhìn kìa Tí! Một con cá lúa!"

Cái Mơ thầm thì, tay chỉ vào một con cào cào xanh mướt đang đậu trên lá lúa. Con cào cào có cái đầu nhọn hoắt và đôi càng dài, trông oai vệ như một vị tướng quân.

"Đấy là cào cào tướng quân, không phải cá lúa. Nhưng nó là lính canh vương quốc đấy, phải đi nhẹ thôi không nó báo động là cá lúa chạy mất."

Chúng tôi khom lưng, tiến sâu hơn vào giữa ruộng. Thế giới của người lớn hoàn toàn biến mất. Ở đây chỉ có tôi, Cái Mơ và đại dương xanh. Bỗng nhiên, một âm thanh lạ vang lên từ phía trước. Tiếng lúa bị gạt sang hai bên một cách bạo lực, kèm theo tiếng cười hố hố quen thuộc mà tôi cực kỳ ghét.

Thằng Hùng "Sứt" hiện ra. Nó là nỗi khiếp sợ của những đứa trẻ hiền lành trong xóm, với cái răng cửa bị sứt một nửa (kết quả của một lần thi nhảy từ trên cây rơm xuống đất) và cái bụng luôn lấm lem bùn đất. Đi theo nó là hai "đệ tử" trung thành, luôn sẵn sàng làm theo mọi mệnh lệnh quái chiêu của đại ca.

"A, quân đoàn chuột nhắt đang thám hiểm hả?"

Hùng "Sứt" đứng chống nạnh trên bờ ruộng, tay cầm một con rắn nước đã chết, vung vẩy như cầm một thanh kiếm.

"Bọn tao là đoàn thám hiểm đại dương, không phải chuột nhắt!" Tôi hét lên, dù trong lòng hơi run. Đứng giữa ruộng lúa với bùn ngập đến mắt cá chân, vị thế của tôi rõ ràng là kém hơn thằng Hùng đang đứng trên bờ.

"Đại dương cái con khỉ! Đây là ruộng nhà tao, chúng mày lội nát hết lúa bây giờ. Tao mà bảo bố tao là chúng mày ăn đòn nát mông."

Cái Mơ sợ hãi nép sau lưng tôi. Thằng Hùng "Sứt" luôn biết cách lấy người lớn ra để hù dọa, đó là vũ khí lợi hại nhất của nó. Nhưng tôi thì khác, tôi biết một bí mật mà thằng Hùng không biết.

"Bố mày sẽ không đánh bọn tao đâu, vì bọn tao đang đi tìm thuốc chữa bệnh cho cánh đồng."

Hùng "Sứt" khựng lại, vẻ mặt bướng bỉnh bỗng hiện lên chút tò mò.

"Bệnh gì? Ruộng lúa nhà tao đang xanh mướt, bệnh gì mà bệnh?"

"Bệnh... bệnh 'buồn chán'. Mày không thấy lúa đang đứng im à? Nó đang chán vì chẳng có ai chơi cùng đấy. Nếu không chơi với nó, mùa sau nó sẽ không ra hạt đâu."

Thằng Hùng nhìn xuống ruộng lúa, rồi lại nhìn tôi. Nó có vẻ đang đấu tranh giữa việc tin vào cái sự thật nhảm nhí của tôi hay tiếp tục đóng vai đại ca bắt nạt. Cuối cùng, bản tính ham chơi của một đứa trẻ mười tuổi đã chiến thắng. Nó vứt con rắn nước sang một bên, nhảy xuống ruộng lúa cái "ùm", bùn bắn tung tóe lên mặt Cái Mơ.

"Thế chơi thế nào? Tao cũng muốn chữa bệnh cho lúa."

Thế là, một cuộc liên minh bất đắc dĩ được thành lập. Chúng tôi không còn là kẻ thù, mà là những "bác sĩ của đại dương". Trò chơi diễn ra vô cùng sôi nổi. Chúng tôi giả vờ những con ốc bươu vàng là những trái bom nổ chậm cần được tháo dỡ, những cây cỏ dại là những loài thủy quái xâm lăng.

Tiếng cười đùa của chúng tôi vang động cả một góc đồng. Lúc này, tôi nhận ra rằng người lớn thật tội nghiệp. Họ đi qua cánh đồng mỗi ngày nhưng chỉ để xem lúa đã đủ nước chưa, có sâu bệnh không. Họ không bao giờ biết rằng dưới chân mình là cả một thế giới của những cuộc chiến vĩ đại và những tình bạn nảy nở từ bùn đen.

"Tí ơi, nhìn kìa! Mặt trời sắp rụng xuống lúa rồi!"

Tiếng Cái Mơ vang lên kéo tôi trở về thực tại. Phía chân trời, mặt trời như một quả bóng lửa khổng lồ đang từ từ lặn xuống, dát một lớp vàng hồng lên mặt đại dương xanh. Cảnh tượng đẹp đến mức tất cả chúng tôi đều im lặng. Ngay cả thằng Hùng "Sứt" cũng đứng ngẩn ngơ, cái miệng sứt khẽ há ra.

Trong khoảnh khắc ấy, cánh đồng không còn là màu xanh nữa, nó chuyển sang một màu sắc không thể gọi tên, vừa hoài niệm, vừa rực rỡ. Gió buổi chiều mang theo mùi của đất ẩm, mùi của lá lúa nồng nàn và cả mùi khói bếp từ làng xa bay lại. Đó là mùi của sự bình yên.

"Đẹp quá mày nhỉ?" Thằng Hùng thầm thì, giọng nó bỗng nhiên hiền khô, không còn vẻ hung hăng thường ngày.

"Ừ, đẹp như một giấc mơ ấy." Tôi trả lời.

Chúng tôi lồm cồm bò lên bờ đê. Đứa nào đứa nấy bùn đất bết vào quần áo, mặt mũi vằn vện như những con hổ con. Thằng Hùng "Sứt" chia cho tôi và Cái Mơ mỗi đứa nửa quả ổi xanh mà nó giấu trong túi quần, quả ổi chát xít nhưng lại ngon lạ lùng.

"Mai lại ra đây nhé? Tao sẽ mang theo mấy con dế chiến để chúng ta tổ chức đấu giải trên đại dương." Hùng đề nghị.

Tôi gật đầu. Những mâu thuẫn của trẻ con thường kết thúc nhanh chóng như một cơn mưa rào mùa hạ. Chỉ cần một trò chơi chung, một quả ổi chia đôi, là kẻ thù có thể trở thành tri kỷ.

Trên đường về, bóng của ba đứa chúng tôi trải dài trên con đường mòn. Những chiếc bóng lúc cao lúc thấp, nhảy nhót theo từng bước chân. Tôi chợt nghĩ về lời ông nội nói. Có lẽ "cá lúa" thực sự tồn tại, và nó chính là cái cảm giác lâng lâng, hạnh phúc này. Nó đã ăn hết nỗi sợ hãi thằng Hùng "Sứt" của tôi, và ăn luôn cả cái tính cáu bẳn của thằng Hùng.

Khi về đến cổng nhà, mẹ tôi đã đứng chờ sẵn với chiếc roi mây trên tay. Nhìn thấy bộ dạng của tôi, mẹ chỉ thở dài, một cái thở dài chứa đựng cả sự yêu thương lẫn bất lực.

"Lại đi lội ruộng đúng không? Đã bảo là đừng có ra đấy, đỉa nó cắn cho thì biết mặt."

"Mẹ ơi, con đi chữa bệnh cho lúa mà."

Tôi cố gắng giải thích bằng giọng ngây ngô nhất có thể. Mẹ khựng lại, rồi bật cười, nụ cười làm những vết nám trên gò má mẹ như giãn ra.

"Chữa bệnh à? Thế lúa nó có bảo khi nào nó chín không?"

"Nó bảo là khi nào mẹ cười thật nhiều thì nó sẽ chín nhanh hơn ạ."

Mẹ cốc đầu tôi một cái rõ đau nhưng trong mắt mẹ lại lấp lánh niềm vui. Đêm đó, tôi nằm trong màn, nghe tiếng muỗi vo ve bên ngoài và tiếng ếch nhái đồng ca dưới ruộng. Tôi thấy mình thật giàu có. Tôi có một vương quốc dưới gầm giường, và giờ đây, tôi có cả một đại dương xanh mướt để khám phá.

Trẻ con không cần nhiều tiền để hạnh phúc. Chúng tôi chỉ cần một cánh đồng, một người bạn và một trí tưởng tượng đủ rộng để biến những điều bình thường thành vĩ đại. Người lớn cứ mải mê đi tìm hạnh phúc ở những nơi xa xôi, trong những con số và những ngôi nhà cao tầng. Họ không biết rằng hạnh phúc đôi khi chỉ nằm ở cảm giác bùn mát lạnh kẹp giữa ngón chân, hay vị chát của một quả ổi xanh chia đôi dưới ánh hoàng hôn.

Tôi chìm vào giấc ngủ với hình ảnh con cá lúa màu xanh biết bay. Nó đang bay lượn trên bầu trời của làng quê, mang theo những ước mơ bé nhỏ của tôi đến những vì sao xa xôi. Trong giấc mơ ấy, tôi thấy mình lớn lên, nhưng đôi chân vẫn luôn dính bùn đất, và trái tim vẫn luôn rung động trước mỗi nhịp sóng lúa xô bờ.

Mảnh đất này không chỉ nuôi sống chúng tôi bằng hạt gạo, nó còn nuôi dưỡng tâm hồn chúng tôi bằng sự bao dung của thiên nhiên. Những năm tháng cuối thế kỷ ấy, cuộc sống còn nhiều gian khó, nhưng bầu trời thì luôn rộng mở và cánh đồng thì luôn tràn đầy những phép màu mà chỉ những ai dám cúi xuống, dám lấm lem, mới có thể nhìn thấy.

Sáng mai thức dậy, đại dương xanh sẽ lại vẫy gọi. Và tôi biết, mình sẽ lại lên đường, với một niềm tin ngây thơ rằng mình chính là vị vua của tất cả những điều kỳ diệu ấy