1,983 từ
Trời đang nắng chang chang, cái nắng đổ lửa khiến những lá chuối sau vườn cũng phải quăn tít lại như những cuốn thư cổ, thì bỗng nhiên gió từ phía sông thổi thốc về. Gió mang theo hơi nước mát lạnh và mùi tanh nồng nồng của bùn ao bị xới lên. Ông nội tôi đang ngồi trên chõng, khẽ nheo mắt nhìn lên bầu trời đang vần vũ những đám mây màu chì, rồi ông lẳng lặng thu dọn chiếc quạt nan vào nhà.
"Sắp có một trận 'rửa mặt' cho đất rồi đây."
Tiếng ông vừa dứt cũng là lúc những tiếng sấm đầu mùa nổ đùng đoàng trên cao, như thể có một ông khổng lồ nào đó đang vác những tảng đá lớn ném vào nhau. Và rồi, mưa tuôn xuống. Ban đầu chỉ là những hạt lớn, thưa thớt, dập lùi trên những mái ngói rêu phong kêu "bộp bộp", nhưng chỉ vài phút sau, cả bầu trời như một thác nước khổng lồ đổ ập xuống mảnh đất đồng quê.
Trong khi người lớn tất bật chạy ra sân thu dọn thóc lúa đang phơi dở, miệng hò hét giục giã nhau, thì lũ trẻ chúng tôi lại thấy một niềm vui vô tận. Mưa rào đầu mùa không chỉ là nước, nó là một lời mời gọi của tự do.
"Tí ơi! Ra đây mau! Thủy quân lục chiến tập hợp!"
Tiếng thằng Hùng "Sứt" gào lên át cả tiếng mưa từ phía hàng rào dâm bụt. Nó đang đứng dưới làn nước xối xả, mình trần trùng trục, chỉ mặc độc cái quần đùi sẫm màu nước. Tôi nhìn mẹ, thấy mẹ đang mải miết quét nước ở hiên sau, thế là tôi vọt lẹ ra sân, cảm giác những hạt mưa lạnh ngắt đập vào da thịt như hàng ngàn mũi kim châm nhỏ xíu, nhưng sướng không thể tả nổi.
"Cái Mơ đâu? Nó không ra à?" Tôi hét lên hỏi Hùng.
"Nó đang bận... sản xuất tàu chiến. Kia kìa!"
Cái Mơ đang ngồi xổm ở hiên nhà nó, trên tay là một xấp giấy từ những trang vở cũ đã viết hết từ năm ngoái. Những ngón tay nhỏ nhắn của nó thoăn thoắt gấp, vuốt, chẳng mấy chốc một hạm đội thuyền giấy trắng tinh khôi đã thành hình.
Mảnh đất này khi mưa xuống bỗng biến thành một mê cung của những dòng chảy. Nước từ mái hiên đổ xuống tạo thành những hố nhỏ dưới đất, rồi từ đó chảy tràn ra ngõ, tạo thành những con sông mini cuồn cuộn bùn đỏ. Đây chính là lúc "những chiếc thuyền không bến" bắt đầu cuộc hành trình vĩ đại của mình.
"Hành trình chinh phục đại dương bắt đầu!"
Cái Mơ mang hạm đội của nó ra. Chúng tôi chọn con rãnh lớn nhất chảy dọc theo con đường làng làm hải lộ chính. Tôi thả một chiếc thuyền hình mũi nhọn, thằng Hùng thả một chiếc to hơn có hai mạn cao, còn Cái Mơ chung thủy với những chiếc thuyền cánh buồm xinh xắn.
Những chiếc thuyền giấy trắng tinh chạm vào dòng nước đục ngầu, chúng lảo đảo một chút rồi theo dòng chảy lao đi vun vút. Chúng tôi chạy dọc theo bờ rãnh, đứa cầm que đẩy những chiếc thuyền bị mắc kẹt vào cỏ dại, đứa reo hò cổ vũ khi thuyền vượt qua một "ghềnh đá" là những mảnh gạch vỡ.
"Nhìn kìa! Thuyền của tao sắp ra tới sông rồi!" Thằng Hùng hét lên, mặt mũi đỏ gay vì phấn khích.
"Chưa chắc đâu, nó sắp gặp con quái vật rác kia kìa!" Tôi chỉ tay vào một cụm lá tre khô đang chắn ngang dòng nước.
Trong thế giới của chúng tôi, những chiếc thuyền giấy này không chỉ là những mẩu giấy gấp lại. Chúng chở theo những giấc mơ đi xa. Mỗi chiếc thuyền là một ước nguyện: Cái Mơ ước sau này được đi trên một chiếc tàu thật to để nhìn thấy biển, thằng Hùng ước được làm thuyền trưởng chỉ huy cả vạn quân, còn tôi, tôi chỉ ước chiếc thuyền của mình đừng chìm quá sớm.
Nhìn những chiếc thuyền giấy nhỏ bé chống chọi với dòng nước xiết, tôi chợt thấy chúng giống như những phận người trên mảnh đất này. Cứ lặng lẽ, bền bỉ, trôi theo dòng đời nhưng luôn cố gắng giữ mình không bị đắm.
Mưa mỗi lúc một to, biến cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo. Những rặng tre gập ghềnh trong gió, cánh đồng lúa xanh mướt giờ đây nhòa đi dưới màn nước trắng xóa. Mùi đất bốc lên nồng nàn, đó là mùi của sự tái sinh. Đất sau những ngày nắng cháy đang hối hả uống những giọt nước mát lành.
"Tụi mày có thấy người lớn bao giờ thả thuyền giấy không?" Cái Mơ bỗng hỏi, giọng nó nhỏ lại giữa tiếng mưa rào.
"Không bao giờ. Họ chỉ lo khơi rãnh cho nước khỏi vào nhà thôi." Thằng Hùng trả lời, tay vẫn đang cố cứu một chiếc thuyền bị lật.
"Chắc là vì tay họ to quá, không gấp được những nếp gấp nhỏ thế này. Hoặc là tâm hồn họ nặng quá, thuyền nào chở cho nổi." Tôi triết lý theo kiểu của ông nội.
Thực ra, người lớn cũng từng là trẻ con, cũng từng tắm mưa và thả thuyền. Nhưng khi đôi vai họ bắt đầu gánh vác những bao lúa, những lo toan, họ không còn thời gian để đuổi theo những chiếc thuyền giấy không bến nữa. Họ phải xây những bến đỗ vững chãi cho gia đình, và vô tình, họ quên mất cách trôi theo dòng chảy của sự hồn nhiên.
Bỗng nhiên, chiếc thuyền của tôi bị cuốn vào một vòng xoáy nước nhỏ và biến mất hút dưới lòng cống. Tôi đứng lặng người. Nỗi buồn dâng lên trong lòng giống như nước dâng trong rãnh.
"Thuyền của tao... chìm rồi."
"Đừng buồn Tí, nó không chìm đâu. Nó đi thám hiểm vương quốc dưới lòng đất đấy. Mai nó sẽ mọc lên thành một cái cây giấy cho mà xem." Cái Mơ an ủi tôi bằng trí tưởng tượng ngọt ngào của nó.
Tôi nhìn Cái Mơ, rồi nhìn dòng nước. Ừ, có lẽ vậy. Trong thế giới này, chẳng có gì thực sự mất đi, nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác mà thôi. Những chiếc thuyền giấy có thể rã ra trong nước, nhưng cái khát khao chinh phục của chúng tôi thì vẫn còn đó.
Khi trận mưa bắt đầu ngớt, chỉ còn những hạt lắt rắt và tiếng nước chảy róc rách khắp nơi, chúng tôi mới nhận ra mình đang run cầm cập. Da thịt đứa nào cũng tím tái, môi thâm lại vì lạnh nhưng nụ cười thì vẫn tươi rói trên môi.
"Về thôi, không mẹ đánh đòn cho bây giờ." Thằng Hùng nói, nhưng chân nó vẫn chưa chịu bước đi.
Chúng tôi đi bộ về làng trên con đường trơn trượt. Những vũng nước phản chiếu bầu trời đang sáng dần lên. Sau cơn mưa, vạn vật như được thay một lớp áo mới. Lá cây xanh đậm hơn, hoa dâm bụt đỏ rực rỡ hơn, và không khí thì thanh sạch đến mức người ta muốn hít căng lồng ngực.
Về đến nhà, tôi thấy mẹ đang đứng ở cửa, tay cầm một chiếc khăn lông to đùng. Mẹ không mắng tôi như tôi tưởng. Mẹ chỉ thở dài, rồi kéo tôi vào lòng, quấn chiếc khăn ấm áp lên người tôi.
"Cái thằng này, lại nghịch mưa. Mau vào uống bát nước gừng nóng không thì ốm."
Bát nước gừng mẹ nấu cay nồng, ngọt lịm vị đường phèn. Hơi ấm lan tỏa từ cổ họng xuống tận tâm can. Tôi ngồi bên bậu cửa, nhìn ra sân nơi những giọt nước cuối cùng vẫn còn nhỏ xuống từ mái lá.
Ông nội tôi đi ra, ông nhìn mặt sân sũng nước, rồi nhìn tôi cười:
"Thế nào, đội thủy quân lục chiến hôm nay có thu hoạch được gì không?"
"Con mất hết thuyền rồi ông ạ. Chúng trôi đi đâu mất rồi."
Ông nội ngồi xuống cạnh tôi, đôi bàn tay gầy guộc của ông xoa xoa đôi bàn chân nhỏ bé của tôi cho ấm lại.
"Thuyền giấy không có bến con ạ. Nhiệm vụ của nó là trôi đi. Nó mang theo những cái xấu, cái bẩn của mùa cũ đi để nhường chỗ cho những điều mới mẻ. Con đừng tiếc những gì đã trôi đi, hãy sẵn sàng cho những gì sắp đến."
Tôi tựa đầu vào vai ông, lòng bình yên lạ thường. Những cơn mưa rào đầu tiên của mùa hạ luôn mang đến cho tôi cảm giác như mình được gột rửa, không chỉ là cái bẩn bám trên da thịt, mà cả những lo lắng vẩn vơ của một đứa trẻ đang lớn.
Tối hôm đó, tôi nghe tiếng bố nói chuyện với mẹ về việc gieo mạ. Cơn mưa này thực sự là một món quà của ông Trời cho người nông dân. Đất đã đủ nước, lúa đã đủ sức để vươn mình. Mảnh đất đồng quê lại bắt đầu một nhịp điệu mới, hối hả và tràn đầy hy vọng.
Tôi nằm trong chăn, nghĩ về những chiếc thuyền giấy của mình. Có lẽ lúc này chúng đã trôi ra tới dòng sông lớn, hoặc đã tan vào lòng đất mẹ như lời Cái Mơ nói. Nhưng không sao cả, ngày mai nếu trời lại mưa, chúng tôi sẽ lại gấp thêm nhiều chiếc thuyền khác, đẹp hơn và mạnh mẽ hơn.
Tuổi thơ tôi là những cơn mưa rào bất chợt như thế. Nó đến nhanh, mạnh mẽ, làm chúng tôi ướt đẫm nhưng cũng mang lại những kỷ niệm mát lành nhất. Những chiếc thuyền giấy không bến chính là hiện thân của thời gian. Nó trôi đi, không bao giờ quay lại, nhưng những nếp gấp của nó thì vẫn hằn sâu trong ký ức.
Sau cơn mưa, trời lại sáng, và cánh đồng lại bắt đầu dậy hương. Lúa xanh vẫn rập rờn trong gió, chờ đợi một ngày được khoác lên mình màu vàng óng ả. Và tôi, Cu Tí, lại tiếp tục những bài học về cuộc đời, đôi khi đơn giản chỉ là học cách mỉm cười khi chiếc thuyền của mình bị sóng đánh tan.
Dòng sông ngoài kia vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những phù sa và cả những chiếc thuyền giấy bí mật của lũ trẻ chúng tôi đi về phía biển. Ở nơi đó, có lẽ chúng sẽ gặp nhau, tạo thành một hạm đội vĩ đại bảo vệ cho những giấc mơ không bao giờ tắt của mảnh đất nghèo khó mà kiêu hãnh này.
Khi tôi nhắm mắt lại, tôi vẫn nghe thấy tiếng mưa rơi trên mái lá, tiếng ếch nhái đồng ca dưới ruộng, và tiếng trái tim mình đập rộn ràng theo nhịp điệu của đất trời. Cơn mưa rào đầu tiên đã đi qua, nhưng sự trong trẻo mà nó để lại trong tâm hồn tôi thì sẽ còn mãi.
Ngày mai, tôi sẽ xin mẹ một vài trang vở cũ nữa. Tôi sẽ gấp một chiếc thuyền thật lớn, không phải để nó trôi đi, mà để tôi có thể đặt vào đó một chút lòng biết ơn dành cho cơn mưa, cho đất mẹ và cho cả những bàn tay mẹ đã nấu bát nước gừng thơm nồng vào buổi chiều lạnh giá ấy.
Mảnh đất này, sau mỗi cơn mưa, lại trở nên thâm trầm và sâu sắc hơn. Và chúng tôi, những đứa trẻ lớn lên cùng mưa nắng, cũng dần hiểu rằng: Đôi khi, để đi xa hơn, chúng ta buộc phải học cách buông bỏ và trôi theo dòng chảy của định mệnh, giống như những chiếc thuyền giấy không bến kia.