Khu ổ chuột Tầng Đáy vào giờ giới nghiêm trông không khác gì một nghĩa địa máy móc khổng lồ. Những tòa nhà ghép từ container rỉ sét chồng lên nhau, chằng chịt dây điện và ống dẫn khí như những bó gân máu lộ thiên. Lam giấu chiếc vali bạc dưới lớp áo khoác sũng nước, bước chân anh nện xuống những tấm sàn kim loại vang lên những tiếng cộp, cộp nặng nề.
Anh dừng lại trước một cánh cửa sắt hoen ố, hít một hơi thật sâu để nén cơn ho đang chực trào trước khi đẩy cửa vào.
Căn phòng chật chội và ẩm thấp, hơi nước bám thành giọt trên vách tôn. Trên chiếc giường tầng đóng từ gỗ tạp, một hình hài nhỏ bé đang co quắp dưới lớp chăn mỏng. Tiếng ho của con bé Mây vang lên, khô khốc và yếu ớt, nghe như tiếng giấy nhám chà xát vào nhau.
"Mây, anh về rồi."
Con bé khó khăn mở mắt. Đôi mắt nó quá to so với khuôn mặt gầy rộc, làn da xanh xao gần như trong suốt dưới ánh đèn dầu lạc.
"Anh Lam... anh tìm được... bộ lọc chưa?"
Lam lặng người. Anh nhìn vào đôi mắt đầy hy vọng của em gái, rồi nhìn xuống chiếc vali bạc vẫn còn dính đầy rêu biển. Cổ họng anh đắng ngắt. Anh đã đánh đổi mười lăm phút oxy cuối cùng, suýt nữa đã bỏ mạng dưới xác tàu điện ngầm kia, chỉ để mang về một thứ mà anh thậm chí không biết nó có ăn được hay không.
"Chưa tìm được loại cũ," Lam ngồi xuống cạnh giường, cố nở một nụ cười mà anh biết là rất gượng gạo. "Nhưng anh tìm được thứ khác... có lẽ còn đáng giá hơn."
Anh đặt chiếc vali lên bàn, thận trọng mở khóa. Luồng ánh sáng xanh lục một lần nữa tỏa ra, nhuộm căn phòng rỉ sét thành một màu sắc kỳ ảo như trong những câu chuyện cổ tích về đại dương xưa kia. Con bé Mây cố gượng dậy, đôi tay nhỏ bé run rẩy đưa về phía ống nghiệm.
"Đẹp quá... Nó là gì vậy anh?"
"Anh không biết," Lam thú nhận, giọng anh trầm xuống. "Nó rơi từ trên kia xuống. Người ta nói thứ gì từ Tầng Thượng rơi xuống cũng là vàng. Nếu mình bán được nó cho lão Trụ, em sẽ có thuốc, có oxy loại một, thậm chí là có cả trái cây thật để ăn..."
Vừa nói đến đó, một tiếng đập cửa khô khốc vang lên khiến cả hai anh em giật bắn người.
"Lam! Mở cửa! Tao biết mày vừa mang 'hàng' về!"
Giọng nói khàn đục của gã tay sai trung thành dưới trướng lão Trụ khiến Lam lạnh sống lưng. Anh nhanh chóng đóng sập vali, nhét vội vào gầm giường.
Cánh cửa bị đá văng. Ba gã đàn ông lực lưỡng bước vào, mang theo mùi mồ hôi chua nồng và hơi lạnh của khí nitơ. Gã cầm đầu, một kẻ có vết sẹo chạy dọc lông mày, liếc nhìn quanh phòng bằng ánh mắt thèm khát.
"Mày vừa lặn được thứ gì to lắm ở khu tàu điện ngầm đúng không? Lão Trụ muốn xem nó."
"Tôi chỉ tìm được vài mảnh đồng vụn," Lam đứng chắn trước giường của Mây, bàn tay lén lút nắm chặt cán dao găm giấu sau thắt lưng. "Các người về đi."
Gã có sẹo cười khẩy, bước tới gần Lam. Hắn ghé sát tai anh, thì thầm bằng giọng đầy đe dọa: "Đừng có cứng đầu. Mày nghĩ mày giấu được ai ở cái xó này sao? Oxy của em gái mày tháng này vẫn chưa nộp đủ đâu. Muốn con bé tắt thở ngay đêm nay không?"
Lam nhìn sang Mây. Con bé đang nhìn anh, đôi mắt ngây thơ ấy giờ tràn ngập nỗi sợ hãi. Trái tim Lam như bị bóp nghẹt. Anh hiểu luật chơi ở đây: kẻ nghèo không có quyền sở hữu bí mật.
Nhưng khi nhìn vào chiếc vali dưới gầm giường, một bản năng trỗi dậy trong anh. Đó không phải là lòng tham, mà là một linh cảm mãnh liệt rằng nếu anh giao thứ này ra, cả anh và Mây sẽ không còn cơ hội nào để thoát khỏi vũng bùn này nữa.
"Tôi sẽ tự mang tới cho lão Trụ. Sáng mai," Lam gằn giọng, từng chữ thoát ra từ kẽ răng.
Gã có sẹo nhìn sâu vào mắt Lam, cố tìm kiếm một sự thỏa hiệp. Cuối cùng, hắn khạc một bãi đờm xuống sàn nhà rồi quay lưng đi.
"Sáu giờ sáng. Nếu không thấy mày ở sảnh, tao sẽ đến tháo van bình oxy của con bé này trước mặt mày."
Cánh cửa sập lại. Căn phòng trở lại vẻ im lìm đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Mây. Lam ngồi bệt xuống sàn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương. Anh kéo chiếc vali ra, nhìn ống nghiệm màu xanh đang xoay tròn một cách bình thản.
Trong khoảnh khắc đó, Lam không hề biết rằng, ở Tầng Thượng cách anh hàng trăm mét, những màn hình radar đang bắt đầu nhấp nháy một điểm sáng màu xanh ngay tại vị trí căn phòng của anh. Dự án "Mã Gen X" đã bị đánh cắp, và những thợ săn chuyên nghiệp nhất của Thành phố S đã bắt đầu tra đạn vào nòng.
Lam nắm chặt ống nghiệm trong tay, hơi ấm tỏa ra từ nó khiến anh có một cảm giác kỳ lạ: hình như, cái lạnh buốt của nước biển trong phổi anh bấy lâu nay... đang bắt đầu tan biến.