Tiếng bước chân của đám người lão Trụ vừa xa dần, Lam lập tức chốt chặt cửa bằng một thanh sắt lớn. Anh quay lại nhìn Mây, con bé đã lịm đi vì kiệt sức sau cơn kinh hoàng ngắn ngủi. Tiếng thở của nó khò khè, yếu ớt như một chiếc đồng hồ sắp cạn dây cót.
Lam cầm ống nghiệm lên. Thứ chất lỏng bên trong dường như nhạy cảm với sự hiện diện của anh; khi anh chạm vào, những gợn sóng xanh lục chuyển động nhanh hơn, tạo thành những vòng xoáy li ti đẹp mắt nhưng đầy bí ẩn. Đột nhiên, một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ lòng bàn tay lên đến đỉnh đầu khiến Lam suýt đánh rơi vật báu.
Nóng quá.
Không, không phải nóng. Đó là một cảm giác tê dại, như có hàng ngàn mũi kim cực nhỏ đang đâm xuyên qua lớp da để chui vào mạch máu. Lam hoảng hốt định đặt ống nghiệm lại vào vali, nhưng đôi tay anh không còn tuân theo mệnh lệnh nữa. Một dòng điện sinh học chạy thẳng vào lồng ngực anh, nơi những phế nang vốn đã chai sạn vì nhiễm muối biển bấy lâu nay.
"Hự..."
Lam ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy cổ. Anh cố há miệng để hớp lấy không khí, nhưng làn khí oxy tái chế rẻ tiền trong phòng bỗng trở nên nồng nặc mùi kim loại đến mức không thể chịu nổi. Anh cảm thấy phổi mình như đang giãn nở ra một cách cưỡng ép, phá vỡ mọi giới hạn vật lý của cơ người.
Trong cơn mê sảng, Lam nhìn thấy những ký ức không phải của mình: một đại dương xanh thẳm không có rác thải, những loài sinh vật có vảy bạc lấp lánh dưới nắng, và một tiếng thì thầm vang lên từ hư không: “Trở về... hãy trở về với mẹ...”
Cơn đau kéo dài chừng vài phút rồi đột ngột biến mất, để lại Lam nằm vật vã trên sàn nhà, mồ hôi ướt đẫm như vừa từ dưới biển ngoi lên. Anh ngơ ngác nhìn xuống bàn tay mình. Những vết sẹo sần sùi do áp suất nước dường như đã mờ đi một chút. Và điều kỳ lạ nhất... anh không còn cảm thấy ngột ngạt nữa. Ngay cả khi bình lọc khí trong phòng đang báo đỏ vì quá tải, lồng ngực anh vẫn nhẹ bẫng như thể anh đang đứng giữa một cánh rừng nguyên sinh đại ngàn.
"Anh Lam... anh sao thế?" Tiếng Mây thều thào gọi.
Lam lảo đảo đứng dậy, anh không kịp trả lời em gái thì bỗng nghe thấy một âm thanh lạ. Không phải tiếng động từ khu ổ chuột. Đó là một tiếng vù vù cực nhỏ, cực êm, chỉ có những thiết bị bay cao cấp mới có được.
"Tầng Thượng..." Lam lẩm bẩm, đồng tử co rút lại.
Anh lao đến bên cửa sổ – thực chất chỉ là một cái khe hẹp che bằng tấm nhựa đục. Phía xa, giữa những tầng mây ô nhiễm màu xám xịt, ba đốm sáng màu đỏ đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng hướng thẳng về phía khu nhà của anh. Đó là "Bọ Săn" – những robot dò tìm sinh học của lực lượng an ninh tháp.
Chúng không đi tìm đồng nát. Chúng đi tìm cái ống nghiệm đang nằm trên bàn kia.
"Mây, dậy mau! Chúng ta phải đi!"
Lam vơ vội túi vải đeo chéo, nhét ống nghiệm và vài phong lương khô tổng hợp vào trong. Anh bế bổng con bé Mây dậy. Con bé nhẹ hẫng, hơi thở nóng hổi của nó phả vào cổ anh khiến tim anh thắt lại.
"Đi đâu hả anh? Sắp đến giờ giới nghiêm rồi, ra ngoài là bị bắn..."
"Nếu ở lại, chúng ta chết chắc."
Lam không chọn cửa chính. Anh đạp mạnh vào tấm tôn yếu nhất ở phía sau căn phòng, tạo ra một khoảng trống vừa đủ để chui qua. Bên ngoài là một mê cung của những đường ống dẫn nước thải và những giàn giáo treo leo.
Vừa lúc Lam nhảy xuống một đường ống lớn, phía sau lưng anh, một tiếng nổ xé lòng vang lên. Căn phòng nhỏ bé – nơi duy nhất anh gọi là "nhà" suốt mười năm qua – đã bị một quả tên lửa mini từ Bọ Săn biến thành một hố đen rực lửa.
Sức ép từ vụ nổ hất văng Lam về phía trước. Anh ôm chặt Mây, lấy thân mình làm lá chắn, lăn lông lốc trên những thanh sắt gỉ sét. Khói đen bốc lên nghi ngút, tiếng còi báo động rít vang khắp Tầng Đáy.
Giữa ánh lửa bập bùng, Lam nhìn thấy gã có sẹo của lão Trụ đang đứng cách đó không xa, mặt gã tái mét vì kinh hãi khi nhìn thấy vũ khí của Tầng Thượng can thiệp.
"Chạy đi, thằng ngu!" Lam gào lên với gã, dù anh biết gã là kẻ thù.
Nhưng gã có sẹo chưa kịp phản ứng thì một tia laser đỏ rực đã xuyên qua trán gã. Gã đổ sụp xuống như một khúc gỗ.
Lam không nhìn lại nữa. Anh cõng Mây trên lưng, lao mình vào bóng tối của những đường cống ngầm chảy ra phía cảng bỏ hoang. Trong huyết quản anh, chất lỏng màu xanh lục bắt đầu sôi động, dẫn lối cho anh trong bóng tối bằng một bản năng xa lạ.
Anh không còn là một thợ lặn rác bình thường nữa. Một thứ gì đó tàn bạo và vĩ đại hơn đang thức tỉnh bên trong cơ thể anh.