MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMÃ GEN X: KỶ NGUYÊN TRỖI DẬYChương 4

MÃ GEN X: KỶ NGUYÊN TRỖI DẬY

Chương 4

931 từ · ~5 phút đọc

Lam chạy bán sống bán chết giữa những đường ống dẫn khí chằng chịt. Sau lưng anh, tiếng cánh quạt của lũ Bọ Săn rít lên từng hồi, luồng sáng đỏ từ mắt quét của chúng rà soát từng kẽ hở giữa các container. Mây trên lưng anh đã ngất lịm, đầu con bé ngoẹo sang một bên, nóng hổi như một hòn than.

"Chết tiệt, không còn đường nào sao?" Lam rít qua kẽ răng.

Trước mặt anh là một ngõ cụt, nơi những ống xả thải khổng lồ đang trút xuống làn nước xám xịt, đặc quánh mùi lưu huỳnh. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, một cánh cửa sập bằng thép vốn được ngụy trang dưới đống rác điện tử bỗng mở ra. Một bàn tay mảnh khảnh nhưng dứt khoát vươn ra, kéo mạnh vạt áo khoác của Lam.

"Vào đây! Nếu anh còn muốn thở!" Một giọng nữ thanh mảnh nhưng đầy uy quyền vang lên.

Lam không còn lựa chọn nào khác. Anh nhào người vào bên trong ngay trước khi một tia laser quét qua đúng vị trí anh vừa đứng. Cánh cửa sập đóng lại bằng một tiếng cạch khô khốc, cắt đứt mọi âm thanh rượt đuổi bên ngoài.

Căn phòng bên dưới là một thế giới hoàn toàn khác. Nó nhỏ, nhưng ngập tràn những bảng mạch, dây dẫn và những màn hình chiếu xanh lét. Giữa mớ hỗn độn đó, một cô gái đang bận rộn gõ phím trên một chiếc máy tính xách tay cũ kỹ. Cô ta mặc bộ đồ bảo hộ màu xám bạc của Tầng Trung, nhưng đã bị tước bỏ phù hiệu.

"Cô là ai?" Lam đặt Mây xuống một tấm đệm hơi, tay anh vẫn thủ sẵn con dao găm.

Cô gái quay lại. Khuôn mặt cô thanh tú nhưng ám đầy vẻ mệt mỏi, đôi mắt sáng sắc sảo nhìn lướt qua Lam rồi dừng lại ở cái túi vải đang tỏa ra ánh xanh lục nhạt.

"Tôi là Linh. Cựu kỹ sư lọc khí của Tập đoàn Eden," cô nói, đoạn chỉ vào chiếc máy tính. "Và nếu tôi không vừa chèn một đoạn mã gây nhiễu vào tín hiệu của lũ Bọ Săn kia, thì bây giờ phổi của anh đã thành tro bụi rồi."

Lam hạ dao xuống nhưng vẫn đầy cảnh giác. "Tại sao cô giúp tôi? Người Tầng Trung các cô coi chúng tôi như chuột cống cơ mà."

Linh cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. "Chuột cống hay kỹ sư thì cũng đều là nô lệ cho cái hệ thống oxy này thôi. Tôi bị đẩy xuống đây vì 'vô tình' phát hiện ra lượng oxy phân phối cho Tầng Đáy bị cắt giảm để phục vụ các phòng tắm hơi ở Tầng Cao. Còn anh... anh vừa làm một việc chấn động đấy. Anh lấy cái gì từ dưới biển lên mà khiến bọn an ninh tháp phát điên vậy?"

Lam im lặng, anh liếc nhìn Mây đang co giật nhẹ trên đệm. Linh nhận ra điều đó, cô bước tới, đẩy nhẹ Lam sang một bên. Cô lấy một thiết bị đo chỉ số sinh học áp vào ngực con bé.

"Phổi của con bé bị vôi hóa nặng. Nó đang thiếu khí loại một trầm trọng," Linh nhíu mày, rồi cô nhìn sang cái túi của Lam. "Thứ trong túi anh... nó vừa phát ra một dạng sóng điện từ mà tôi chưa từng thấy. Đưa nó cho tôi xem, có lẽ đó là cách duy nhất cứu con bé lúc này."

Lam lưỡng lự, nhưng tiếng thở rít lên đau đớn của Mây đã đánh gục sự cứng đầu của anh. Anh chậm rãi lấy ống nghiệm màu xanh lục ra.

Ngay khi ống nghiệm xuất hiện, các thiết bị trong phòng của Linh đồng loạt kêu tít tít. Những đồ thị trên màn hình nhảy loạn xạ. Linh nín thở, đôi mắt cô mở to kinh ngạc:

"Mã Gen X... Dự án tiến hóa dưới nước? Họ bảo nó chỉ là truyền thuyết cơ mà..."

"Nó có cứu được em tôi không?" Lam gằn giọng, anh không quan tâm đến sự tiến hóa hay truyền thuyết.

Linh nhìn ống nghiệm, rồi nhìn Lam. Cô nhận ra một điều kỳ lạ: da tay của Lam không còn những mảng bong tróc do sương muối, và hơi thở của anh đều đặn một cách bất thường trong môi trường ngột ngạt này.

"Anh đã chạm vào nó bằng tay trần chưa?" Linh hỏi, giọng cô run lên.

"Rồi. Nó... nó đã thấm vào tôi."

Linh lùi lại một bước, ánh mắt pha trộn giữa sợ hãi và ngưỡng mộ. "Lam, anh không hiểu đâu. Thứ này không phải thuốc. Nó là một cuộc cách mạng sinh học. Nếu tôi dùng nó để điều chế khí nén cho em gái anh, con bé có thể sống. Nhưng nếu bọn Tầng Cao biết anh đã dung hợp với mã gen này, chúng sẽ không chỉ giết anh... chúng sẽ xẻ thịt anh ra để nghiên cứu."

Bên ngoài, tiếng loa phát thanh của thành phố lại vang lên, lần này là một lệnh truy nã toàn diện với phần thưởng là một tấm thẻ cư dân Tầng Cao vĩnh viễn.

Lam nhìn Linh, rồi nhìn bàn tay mình. Anh hiểu rằng từ giây phút này, anh và cô gái kỹ sư xa lạ này đã bị buộc chặt vào nhau trên một con thuyền đang chìm.

"Làm đi," Lam nói, ánh mắt anh hiện lên vẻ kiên định đến đáng sợ. "Cứu con bé. Rồi tôi sẽ cho cô thấy... cái tháp này mục nát đến mức nào."