Căn hầm của Linh tràn ngập tiếng máy móc vận hành. Cô đặt ống nghiệm vào một thiết bị chiết tách thô sơ, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím để thiết lập hệ thống lọc áp suất ngược. Lam đứng tựa lưng vào vách thép, mắt không rời khỏi đứa em gái đang nằm thoi thóp.
"Tôi sẽ không dùng trực tiếp mã gen này lên con bé," Linh vừa làm vừa giải thích, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Cơ thể con bé quá yếu, nó sẽ nổ tung mất. Tôi chỉ lấy một phần năng lượng sinh học từ dịch lỏng này để kích hoạt lại các tế bào phổi đã chết của nó thông qua mặt nạ khí nén."
Một làn khói mờ ảo màu xanh lục bắt đầu dẫn qua đường ống nhỏ, luồn vào trong chiếc mặt nạ nhựa đang áp chặt trên mặt Mây. Lam nín thở. Anh thấy lồng ngực em gái mình phập phồng mạnh hơn. Đột nhiên, con bé co giật dữ dội, những đường gân xanh nổi lên dưới làn da mỏng manh ở cổ.
"Dừng lại! Nó đang đau!" Lam lao tới, định giật chiếc mặt nạ ra.
"Đứng yên!" Linh hét lên, đẩy mạnh Lam ra sau. "Đây là quá trình tái cấu trúc. Nếu anh ngắt quãng bây giờ, con bé sẽ chết vì sốc oxy!"
Mây bắt đầu nôn ra một thứ chất lỏng màu xám đen, đậm đặc mùi muối và rỉ sét – đó là tất cả những uế tạp tích tụ từ những năm tháng hít thở rác thải ở Tầng Đáy. Sau đó, một tiếng hít sâu vang lên, kéo dài và thanh thoát đến lạ kỳ. Con bé dần bình tĩnh lại, sắc diện từ xanh xao chuyển sang hồng hào một cách thần kỳ.
Nhưng ngay khi họ định thở phào, màn hình radar của Linh đột ngột chuyển sang màu tím sậm kèm theo tiếng còi hú dồn dập.
"Không xong rồi! Bọn chúng không chỉ dùng Bọ Săn," Linh tái mặt nhìn vào màn hình. "Chúng vừa kích hoạt 'Sóng Cảm Biến Gen'. Thứ anh mang trong người đang phát ra tín hiệu như một ngọn hải đăng giữa đêm tối. Chúng đang kéo đến đây... tất cả bọn chúng!"
"Bao nhiêu lâu nữa?" Lam nắm chặt cán dao, cơ bắp trên người anh căng lên như dây đàn.
"Năm phút. Có thể ít hơn. Lam, chúng ta không thể trốn trong hầm mãi được. Lớp thép này không chịu nổi một quả đạn xuyên phá từ Tầng Cao đâu."
Lam nhìn Mây. Con bé vẫn chưa tỉnh, nhưng hơi thở đã ổn định. Anh hiểu rằng nếu tiếp tục chạy trốn với một đứa trẻ trên lưng, tất cả sẽ cùng chết. Ánh mắt anh dừng lại ở một bộ đồ lặn chuyên dụng treo trên tường nhà Linh – loại dành cho kỹ sư kiểm tra đường ống ngầm.
"Linh, cô biết lối ra dẫn thẳng tới 'Vùng Ngập' không?"
Linh khựng lại. Vùng Ngập là nơi mặt nước tiếp giáp với đáy tòa tháp, một khu vực chết chóc đầy những xoáy nước và quái vật cơ khí bảo vệ móng tháp.
"Có, nhưng anh định làm gì? Dưới đó là bóng tối hoàn toàn, không ai sống sót được mà không có tàu lặn chuyên dụng!"
Lam cầm lấy ống nghiệm màu xanh – lúc này đã vơi đi một nửa – và đổ thẳng phần còn lại vào một vết thương đang rướm máu trên cánh tay mình. Anh rên rỉ khi cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ càn quét qua mọi giác quan.
"Bọn chúng muốn thứ này trong người tôi, đúng không?" Lam nhìn Linh, đôi mắt anh bây giờ đã hiện lên những tia sáng xanh rực rỡ dưới bóng tối. "Tôi sẽ dẫn chúng xuống nước. Dưới đó, tôi mới là kẻ đi săn."
Linh nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy một sự sợ hãi lẫn kính trọng. Anh ta đang tự biến mình thành một miếng mồi sống để cứu cô và em gái.
"Nghe này," Linh đưa cho anh một thiết bị liên lạc nhỏ. "Đây là tần số riêng của tôi. Nếu anh còn sống... hãy tìm cách liên lạc. Tôi sẽ đưa Mây đến 'Trạm Cũ' của những người kháng chiến ở Tầng Trung."
Tiếng nổ đầu tiên vang lên phía trên đỉnh hầm. Cát bụi rơi xuống lả tả.
"Đi đi!" Lam gầm lên.
Anh khoác bộ đồ lặn, ôm lấy bình oxy cũ – thứ mà bây giờ anh không còn thực sự cần nữa – và lao thẳng xuống hầm xả thải. Ngay khi cơ thể chạm vào dòng nước ô nhiễm lạnh ngắt, Lam không hề cảm thấy buốt giá. Ngược lại, anh cảm thấy như mình vừa được trở về nhà.
Phía trên, cánh cửa sập của hầm Linh bị phá tung bởi một toán lính đặc nhiệm với bộ giáp trắng lóa. Nhưng tất cả những gì chúng thấy chỉ là một dấu chân sũng nước dẫn về phía dòng chảy tử thần của Vùng Ngập.
Lam lặn sâu xuống, đôi mắt anh xuyên thấu màn đêm dưới nước. Anh thấy những ánh đèn từ tàu ngầm truy lùng đang tiến lại gần. Một nụ cười lạnh lẽo hiện trên môi Lam. Cuộc chơi dưới đáy tháp, giờ mới thực sự bắt đầu.