Nước.
Trước đây, nước đối với Lam là kẻ thù. Nó là áp suất nghiền nát lồng ngực, là cái lạnh thấu xương và là bóng tối chực chờ nuốt chửng những kẻ thợ lặn bất cẩn. Nhưng giờ đây, khi Lam lao mình vào dòng chảy đen ngòm của Vùng Ngập, mọi thứ đã thay đổi.
Chất lỏng màu xanh trong huyết quản dường như đang "dạy" cho phổi anh cách trích xuất oxy trực tiếp từ làn nước mặn chát. Anh không còn nghe thấy tiếng thở rít của chính mình qua bình lặn, thay vào đó là nhịp đập của trái tim tòa tháp: tiếng động cơ khổng lồ, tiếng xả thải âm âm và nhịp rung của những con tàu ngầm đang truy đuổi.
Vèo!
Một mũi tên điện xuyên qua nước, sượt qua vai Lam. Phía sau anh, ba chiếc tàu lặn mini loại "Cá Mập Trắng" của lực lượng an ninh đã đuổi tới. Chúng không dùng đạn lửa để tránh làm hỏng cấu trúc móng tháp, mà sử dụng lao điện và lưới cao thế.
"Mục tiêu đang di chuyển với tốc độ 40 hải lý/giờ. Không thể tin được, hắn không dùng thiết bị đẩy!" Tiếng nói của bọn lính vang lên trong hệ thống liên lạc mà Lam vô tình bắt được nhờ bộ đàm của Linh.
Lam nín thở, nhưng không phải vì thiếu khí, mà để tập trung. Anh bất ngờ bẻ lái, lặn sâu xuống khu vực "Rừng Sắt" – nơi những cột trụ móng tháp bị rỉ sét nghiêm trọng, tạo thành một mê cung dày đặc.
Một chiếc tàu lặn lao tới, bật đèn pha cực mạnh hòng làm lóa mắt Lam. Nhưng đôi mắt anh giờ đây đã biến đổi, chúng bắt được những dải ánh sáng mà mắt người thường không thể thấy. Anh thấy rõ luồng nước luân chuyển, thấy cả khe hở giữa hai cột trụ khổng lồ.
Lam xoay người, bám chặt vào một thanh sắt gỉ. Khi chiếc tàu lặn lướt qua, anh không chạy trốn nữa. Anh lao thẳng vào nó.
Rắc!
Với sức mạnh phi thường từ mã gen, Lam dùng dao găm bằng thép siêu cứng đâm xuyên qua lớp kính cường lực của buồng lái. Nước tràn vào trong tích tắc. Gã phi công chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị áp suất và dòng nước cuốn trôi.
Hai chiếc tàu còn lại khựng lại. Chúng bắt đầu sợ hãi.
"Hắn là cái quái gì vậy? Hắn không phải người!" Tiếng la hét trong bộ đàm của chúng trở nên hỗn loạn.
Lam không dừng lại. Anh cảm nhận được một luồng điện tích tụ trong lòng bàn tay. Khi dung hợp với Mã Gen X, cơ thể anh dường như có khả năng thao túng các ion trong nước. Anh vung tay về phía chiếc tàu thứ hai. Một luồng xung điện mạnh mẽ phóng ra, làm chập toàn bộ hệ thống điều khiển của con tàu, biến nó thành một khối sắt vô dụng chìm dần xuống đáy bùn.
Chiếc tàu cuối cùng hoảng sợ quay đầu bỏ chạy. Lam không đuổi theo. Anh biết mình không thể tiêu diệt tất cả. Quan trọng nhất lúc này là phải biến mất.
Anh lặn sâu hơn, sâu đến mức ánh sáng từ tòa tháp không còn chạm tới được. Tại đây, giữa những xác tàu cổ đại và đống đổ nát của nền văn minh cũ, Lam tìm thấy một đường ống dẫn nhiệt bỏ hoang.
Anh trồi lên một khoang chứa khí cũ kỹ, nằm sâu bên trong lõi móng tháp. Khạc ra một ngụm nước mặn, Lam ngồi bệt xuống sàn kim loại lạnh ngắt. Cơ thể anh run lên, không phải vì lạnh, mà vì sự hưng phấn tột độ của kẻ vừa thoát chết.
Anh rút thiết bị liên lạc của Linh ra. Tín hiệu yếu ớt, chập chờn.
"Linh... nghe thấy không? Tôi... tôi cắt đuôi được chúng rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi tiếng thở phào nhẹ nhõm của Linh vang lên giữa tiếng rè rè của sóng vô tuyến:
"Lam? Anh còn sống thật sao? Tôi đã đưa Mây đến Trạm Cũ an toàn. Con bé đang ngủ, nó... nó bắt đầu mọc vảy li ti ở sau gáy, Lam ạ. Chuyện này vượt quá tầm kiểm soát của tôi rồi."
Lam nhìn xuống cánh tay mình. Dưới lớp da, những mạch máu xanh lục vẫn đang rực sáng.
"Đợi tôi ở đó. Đừng tin bất kỳ ai. Tôi sẽ tìm đường lên."
Lam tắt thiết bị. Anh nhìn ra ô cửa sổ nhỏ xíu của khoang chứa, nơi chỉ thấy một màu đen của đại dương. Anh biết, phía trên kia là hàng triệu con người đang sống trong sự lừa dối, và phía sau anh là những kẻ săn mồi không bao giờ bỏ cuộc.
Nhưng ở dưới đáy sâu này, Lam lần đầu tiên cảm thấy mình thực sự được tự do.