Khoang chứa khí này vốn là một trạm bảo trì bị bỏ hoang từ hàng thập kỷ trước. Những bức tường thép bị ăn mòn bởi muối biển, rỉ ra một thứ dịch màu nâu đỏ như máu. Lam ngồi trong bóng tối, cảm nhận những khối cơ bắp của mình đang rung lên. Mã gen trong người anh dường như đã dịu lại sau cuộc chiến, nhưng nó để lại một cơn đói cồn cào – không phải đói thức ăn, mà là một sự thèm khát oxy tinh khiết.
Anh đứng dậy, dùng đèn pin quét qua căn phòng. Ánh sáng lướt qua những tủ tài liệu mục nát và dừng lại ở một cánh cửa thép dày có biểu hiệu của "Dự án Địa Cầu". Đây là tổ chức tiền thân đã xây dựng nên những tòa tháp này trước khi thảm họa nhấn chìm thế giới.
Tò mò, Lam dùng sức mạnh mới của mình bẻ gãy ổ khóa đã rỉ sét. Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng lưu trữ hồ sơ bằng giấy – thứ tài sản cực kỳ xa xỉ ở thời đại kỹ thuật số này.
Lam lật giở những trang giấy ố vàng, mục nát. Tim anh bắt đầu đập nhanh khi nhìn thấy những bản đồ địa chất cũ. Một tập hồ sơ có tiêu đề: "Kế hoạch Tái Cấu Trúc Bề Mặt - Tuyệt mật".
Những dòng chữ đập vào mắt anh như những nhát dao: “Mực nước biển không tự dâng cao do biến đổi khí hậu tự nhiên. Đó là một quá trình chủ động được kích hoạt bởi các quả bom nhiệt hạch tại hai cực. Mục tiêu: Thu hẹp không gian sống để dễ dàng kiểm soát dân số thông qua nguồn cung oxy và năng lượng.”
Lam bàng hoàng. Cả một đời anh, và hàng thế hệ ở Tầng Đáy, luôn tin rằng tổ tiên họ đã thất bại trong việc bảo vệ trái đất. Hóa ra, mặt đất không hề mất đi, nó bị cướp đoạt. Những kẻ ở Tầng Thượng không phải là những vị cứu tinh xây tháp để cứu người, chúng là những kẻ cai ngục đã nhấn chìm thế giới để lên ngôi vua.
"Lũ quỷ..." Lam nghiến răng, tờ giấy trong tay anh nát vụn.
Đúng lúc đó, một âm thanh lạ vang lên từ phía góc phòng. Tiếng tích tắc, tích tắc của một bộ đếm nhịp. Lam quay phắt lại, luồng sáng đèn pin soi thẳng vào một xác người khô héo đang ngồi trên ghế da. Đó là một nhà khoa học đã chết từ lâu, nhưng trên bàn tay xương xẩu của ông ta vẫn nắm chặt một chiếc máy ghi âm cổ lỗ sĩ vẫn còn chút năng lượng cuối cùng.
Lam run rẩy nhấn nút phát.
"...Ngày 14 tháng 8 năm 2045. Nếu ai nghe thấy điều này, hãy biết rằng Mã Gen X không phải là vũ khí. Nó là liều thuốc giải. Chúng tôi tạo ra nó để con người có thể rời khỏi các tòa tháp, để trở về với đại dương mà chúng đã tạo ra. Chúng không muốn chúng ta tiến hóa, chúng muốn chúng ta phụ thuộc vào bình oxy của chúng mãi mãi. Nếu bạn có mã gen trong người... bạn chính là chìa khóa duy nhất để mở tung các van xả nước, để mặt đất một lần nữa..."
Đoạn băng kết thúc bằng một tiếng nổ lớn và tiếng súng. Lam đứng lặng người trong bóng tối.
Hóa ra, thứ anh đang mang trong mình không chỉ cứu được Mây, mà nó có thể lật đổ toàn bộ trật tự thế giới này. Tầng Thượng không truy đuổi anh vì sợ mất công nghệ, chúng truy đuổi anh vì sợ con người không còn cần đến tòa tháp của chúng nữa.
Bỗng nhiên, thiết bị liên lạc của Linh rung lên dữ dội. Giọng cô lạc đi vì sợ hãi:
"Lam! Đừng đến Trạm Cũ! Bọn chúng... bọn chúng đã biết nơi này! Có kẻ phản bội ở Tầng Trung. Tôi và Mây đang bị dồn vào đường hầm thoát hiểm số 9. Chúng có cả 'Kẻ Thanh Trừng'..."
"Linh! Nghe tôi nói, đưa Mây xuống nước ngay!" Lam gào lên. "Con bé có gen của tôi, nó sẽ không chết đuối đâu!"
"Anh điên rồi sao? Nó mới 8 tuổi!"
"Tin tôi! Đó là con đường duy nhất!"
Tiếng súng nổ vang lên qua bộ đàm, rồi chỉ còn lại tiếng rè rè của sóng chết.
Lam lao mình ra khỏi khoang chứa khí, nhảy thẳng xuống làn nước lạnh buốt. Anh không còn chạy trốn nữa. Với sự thật cay đắng vừa khám phá ra, ngọn lửa giận dữ trong anh bùng lên, thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi.
Dưới đáy tháp Thành phố S, một thực thể mới đã ra đời. Không còn là thợ lặn rác Lam, mà là kẻ mang trên mình bản án tử hình cho những kẻ cầm quyền. Anh sải những cú bơi mạnh mẽ, xé toạc làn nước đen, hướng thẳng về phía đường hầm số 9.